Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 267: CHƯƠNG 266: CÓ PHẢI NGƯỜI QUEN NGƯNG NGƯNG CÔ NƯƠNG HAY KHÔNG?

Hoàng đế tới Hàn Lâm viện vi hành, khiến tất cả mọi người vội vàng không kịp chuẩn bị.

Hàn Lâm viện không hề giống các nha môn Lục bộ có thực quyền, đa số thời gian đều không có chuyện gì quan trọng để làm, theo thời gian lâu dài, mấy vị quan chức cũng dần lười biếng, đánh mấy ván cờ, uống mấy chén trà giờ làm việc cũng là bình thường, dù sao cũng còn hơn là ẩu đả đánh nhau.

Chỉ có những tân tấn tiến sĩ mới nhập Hàn Lâm viện kia, mới có thể ngày ngày chăm chỉ, cẩn trọng làm việc, nếu như trong hai năm nay cọn họ không bị điều ra ngoài, chờ đến ba năm sau, có một đợt tiến sĩ mới nhập viện, bọn hắn sẽ được giải phóng.

Hai vị thị giảng đánh cờ bị kéo ra ngoài đánh gậy, mặc dù không nặng, nhưng mặt mũi coi như vứt sạch, những người khác cũng bị khiển trách rất thảm, sắc mặt của mấy vị Hàn Lâm học sĩ đã đen kịt.

Có người bị trách mắng, tự nhiên cũng có người được khen ngợi.

Đường Ninh là điển hình chăm chỉ khắc khổ trong đám người, được Trần Hoàng và Hàn Lâm học sĩ lần lượt biểu dương một phen, cũng nhắc nhở tất cả mọi người phải học tập hắn.

Đường Ninh không có ý kiến gì về việc này, dù sao hắn chỉ dùng thời gian người khác đánh cờ uống trà để đi ngủ mà thôi.

Triệu Mạn đứng bên cạnh Trần Hoàng, nhìn Đường Ninh một chút, bĩu môi nói: "Con mọt sách mà thôi, có cái gì mà đắc ý. . ."

Thiên Tử một ngày bận trăm công ngàn việc, tự nhiên không có khả năng ở lại Hàn Lâm viện lâu, sau khi cùng hoạn quan tùy tùng rời đi, mọi người mới dám thở dài một hơi.

Nhưng sắc mặt Hàn Lâm học sĩ so với vừa rồi còn đen hơn, hắn nhìn đám người một chút rồi trầm giọng nói: "Đều ra trong sân đứng một canh giờ cho bản quan, chấn chỉnh tác phong lại!"

Đến khi đi tới bên người Đường Ninh, nụ cười trên mặt hắn mới nở ra, nói ra: "Đường tu soạn vất vả, vào nhà nghỉ ngơi một chút đi."

Hôm nay mặt mũi của Hàn Lâm viện toàn bộ nhờ Đường Ninh vãn hồi lại, thái độ của Chu học sĩ đối với hắn tự nhiên là khác, huống chi đối tốt với hắn một chút, về sau hắn cũng không đến mức động thủ với mình nhỉ?

Khi tất cả mọi người đứng ở trong sân phơi nắng, mà một mình mình lại trở về phòng đi ngủ, đó chính là hành động rất không sáng suốt, về sau rất có thể sẽ bị quần thể cô lập.

Nhưng Đường Ninh vốn là kẻ độc lai độc vãng, hai tên tu soạn đáng ghét kia lúc chạy ra thế mà không gọi hắn, món nợ này trước tiên phải ghi lại.

Khi hắn trở về trị phòng, lại nhìn thấy vị Bình Dương công chúa kia đang ngồi ở vị trí của hắn, nàng đang đọc « Thiên Tiên Phối » say sưa ngon lành.

Đường Ninh đi qua, lấy bản thảo lại.

Tiểu nha đầu vừa rồi còn hùng hổ dọa người, muốn hắn bị hoàng đế kéo ra ngoài đánh roi, cố ý làm khó dễ hắn lâu như vậy, vừa rồi khi Trần Hoàng khen hắn, nàng còn đứng ở bên cạnh, miết miệng tỏ vẻ khinh thường, đối xử với hắn như vậy còn muốn xem sách của hắn, không có cửa đâu!

Triệu Mạn đứng lên, thở phì phò nói: "Đưa cho ta!"

Đường Ninh mặt không chút thay đổi nói: "Không cho, đây là của ta."

Triệu Mạn chống nạnh nói: "Ta nói ngươi cho ta thì ngươi phải phải cho ta!"

Đường Ninh không không động: "Vì sao, ngươi là hoàng đế sao?"

Triệu Mạn càng thêm tức giận: "Ta là công chúa!"

"A, ai mà không phải đâu?"

Đường Ninh giật giật khóe miệng, công chúa thì làm sao, ai mà không phải tiểu công chúa, từ trên người nàng lại chẳng nhìn ra một chút dáng vẻ gì của công chúa cả, hội chứng công chúa còn tạm được.

Không đúng, hội chứng công chúa chỉ là những người bình thường có lòng tự tin quá mạnh luôn cho là mình là công chúa, muốn toàn bộ thế giới phải sủng ái nàng, cả Địa Cầu đều phải quay quanh nàng, nàng ấy vốn chính là công chúa, cho nên cũng không tồn tại hội chứng công chúa.

Vậy nàng chính là có bệnh.

Triệu Mạn cau mày nói: "Ngươi nói cái gì?"

Đường Ninh thu quyển mới kia lại, nói ra: "Ta nói cho dù ngươi là công chúa, cũng không thể đoạt đồ của người khác."

Triệu Mạn ưỡn ngực, nói ra: "Ta cứ đoạt đấy, ngươi có thể làm gì ta, ngươi dám đánh ta sao?"

Đường Ninh lạnh nhạt nói ra: "Ta sẽ thượng tấu vạch tội ngươi."

"Ngươi!" Triệu Mạn chỉ vào hắn , tức giận dậm chân mà nói không ra lời.

Mặc dù phụ hoàng sẽ không vì hắn vạch tội mà trừng phạt nàng, nhưng nếu chuyện này truyền đi, nàng làm người thế nào, tất cả mọi người đều sẽ biết Bình Dương công chúa ưa thích đoạt đồ vật của người khác, về sau nàng còn gả đi thế nào!

Khiến nàng càng tức giận chính là từ nhỏ đến lớn, phụ hoàng và đám hoàng huynh hoàng tỷ đều sủng ái nàng, đám hoạn quan cung nữ đều sợ nàng, nhưng đại gia tử đệ mà nàng biết cũng đều không dám đắc tội với nàng, cho tới bây giờ chưa từng có người nào dám nói chuyện cùng nàng như thế!

Một tiểu nha đầu bị làm hư mà thôi, ngay cả Đường gia mà hắn còn thắng được, còn sợ không đấu lại nàng?

"Ta mới không nguyện ý xem thứ đồ nát của ngươi, « Thiên Tiên Phối » mới ra đến quyển thứ ba, đây là hàng giả!"

Nàng nhìn Đường Ninh, phẫn hận nói một câu rồi quay đầu bỏ chạy.

Đến hôm nay Đường Ninh mới gặp được cái gì gọi là điêu ngoa, con bé này không nhỏ hơn Tình Nhi bao nhiêu, so với Tiểu Như Tiểu Ý cũng chỉ nhỏ hơn một hai tuổi, tính cách lại khác nhau một trời một vực.

Nàng dã man, cũng không giống Đường yêu tinh dã man, một người là điêu man, một người lại là dã man, Đường Ninh vẫn ưa thích dã man hơn một chút.

Sau khi thả nha, hắn mới viết xong một phần cuối cùng của quyển mới, chậm trễ một lúc mới đi ra khỏi trị phòng.

Cố Bạch và đám tân tấn tiến sĩ Hàn Lâm đã về nhà, những quan viên khác còn đứng ở trong viện đấy, vừa rồi Đường Ninh viết đến nhập thần, không chú ý tới bên ngoài trời đang mưa, hơn nữa mưa còn không nhỏ.

Hắn đi từ một bên hành lang tới cửa chính, hôm nay đi ra ngoài quên mang theo dù, nhìn kiểu mưa này e rằng một lát cũng không dừng được.

Triệu Mạn và một cung nữ vui sướng đi tới, nhìn thấy Đường Ninh đứng dưới mái hiên, vui vẻ nói: "Ha ha, không mang dù à, xối chết ngươi!"

Trong lòng Đường Ninh không biết nên nói gì, vị công chúa này cũng thật sự là nhàn. . . Nàng còn cố ý chạy tới nhìn hắn bị dầm mưa, Đường Ninh không để ý đến nàng, khi hắn đang định đi vào mượn dù thì một bóng người từ đằng xa chạy tới, nói ra: "Đường Ninh ca, huynh không mang dù sao, chúng ta cùng trở về đi!"

Phương Tiểu Nguyệt chạy hai ba bước đi đến dưới hiên, đưa dù của chính mình cho hắn.

Đường Ninh lườm công chúa ngây thơ kia một chút, nắm tay Phương Tiểu Nguyệt, cùng đi ra cửa cung.

Triệu Mạn nhìn theo bóng lưng bọn hắn rời đi, nàng tức giận dậm chân, "Chúng ta trở về!"

Hàn Lâm viện cách năm ngày lại có một ngày nghỉ mộc, một trận mưa hôm qua cũng không rơi lâu, không khí ngày thứ hai đặc biệt mát mẻ, con đường cũng không còn vũng bùn.

Đường Ninh thừa dịp một ngày nghỉ mộc này, mang theo cả nhà ra ngoài ngoại thành đạp thanh, ban đêm lại đi Thiên Nhiên Cư, Tô hồ ly cùng hắn có ước hẹn năm ngày, vừa vặn có thể đặt ở ngày nghỉ mộc.

Tô Mị nằm trên giường, nghiêng người sang hắn, hỏi: "Ngươi muốn một mực để mẹ trốn ở chỗ này sao?"

Mặc dù trên danh nghĩa Tô hồ ly là chị nuôi của hắn, nhưng nghe nàng nói như vậy hắn vẫn cảm thấy là lạ.

Đường Ninh nghĩ một chút rồi nói ra: "Có thể sẽ làm phiền ngươi thêm một thời gian rất dài."

Đối với việc này, có thể rút củi dưới đáy nồi, nhưng nói cho cùng, hắn vẫn không có thực lực chính diện chống lại Đường gia, thậm chí là toàn bộ kinh sư, cũng không có người nào có thể chính diện chống lại Đường gia.

Một khi bị người phát hiện, không chỉ là Đường gia, hắn còn không có cách nào ăn nói với hoàng đế.

Trước khi chưa nghĩ được phương pháp giải quyết tốt hơn, chỉ có thể để như thế này.

"Người một nhà nói tạ ơn cái gì." Tô Mị che miệng ngáp một cái, đặt một cánh tay trên người hắn, nói ra: "Đệ đệ ngoan, tỷ tỷ buồn ngủ. . ."

. . .

Trường Ninh cung.

Triệu Mạn nằm trên giường, lăn qua lăn lại, rất nhanh lại đứng lên, hỏi: "Làm sao còn không trở về?"

Một tên cung nữ nói ra: "Điện hạ không nên gấp gáp, cũng nhanh thôi."

Nàng vừa dứt lời, đã có một cung nữ từ bên ngoài chạy vào, nói ra: "Điện hạ, mua về rồi!"

Triệu Mạn để chân trần từ trên giường nhảy xuống, nhận lấy đồ vật trong tay cung nữ, cười nói: "Tên ngốc kia, không biết từ nơi nào mua được hàng giả, còn tưởng thành bảo bối. . ."

Ánh mắt của nàng nhìn về phía cuộn giấy trong tay, nụ cười trên mặt dần dần cứng đờ.

Hàn Lâm viện.

Sau chuyện lần trước, học sĩ đại nhân tiến hành chỉnh đốn kỷ luật đối với Hàn Lâm viện, tất cả mọi người không được tới trễ về sớm, không được tùy ý xin phép nghỉ, thời gian lên nha không được đánh cờ, không rảnh rỗi trò chuyện, không được đi ngủ, không được làm chuyện không quan hệ tới công vụ, một khi bị phát hiện, chắc chắn nghiêm trị!

Hắn vừa mới ngồi xuống không lâu, Hàn Lâm học sĩ đã đi tới, cười nói: " Thời gian của Đường tu soạn, có thể tự do an bài, bệ hạ ký thác kỳ vọng rất cao đối với Đường tu soạn, Đường tu soạn cũng có phương pháp học tập thích hợp, bản quan không cần khoa tay múa chân."

Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói như thế chẳng phải là về sau hắn có thể tùy ý đi làm đi ngủ, đi làm viết bản thảo?

Hắn vừa mới mài mực xong, đã có một bóng người từ ngoài cửa đi tới, mắt to nhìn hắn hỏi: "Có phải ngươi biết Ngưng Ngưng cô nương hay không?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!