Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 268: CHƯƠNG 267: CÔNG CHÚA OA OA

"Ngưng Ngưng cô nương?"

"Chính là Ngưng Ngưng cô nương viết « Bạch Xà truyện », « Bảo Liên Đăng » cùng « Thiên Tiên Phối »."

Đường Ninh buông xuống cây bút vừa nhấc lên, gật đầu nói: "Có biết."

Chuyện này cũng chẳng có cái gì phải giấu diếm, trải qua một chuyện lần trước, ở trong kinh có người nào không biết Đường Nhân trai là do hắn mở, thậm chí còn có một số truyền ngôn nói Đường Ngưng Ngưng chính là hắn, dân gian có nhiều người có suy đoán này lắm.

Đầu năm nay, nữ tử mượn bút danh là nam tử, nam tử lại lấy bút danh nữ tử đều có rất nhiều, đã sớm không còn mới mẻ.

"Thật sự!" Triệu Mạn rất kinh ngạc, lẩm bẩm nói: "Đường Ninh, Đường Ngưng Ngưng. . . , Ngưng Ngưng cô nương là tỷ tỷ hay là muội muội của ngươi, ngươi giới thiệu cho ta biết có được hay không?"

"Không được."

Không biết nha đầu này là thật ngốc hay giả ngu, hai ngày trước còn nghĩ trăm phương ngàn kế hãm hại hắn, hiện tại cứ như vậy ngay thẳng cầu hắn hỗ trợ, người khác coi nàng là công chúa để sủng ái nàng nuông chiều nàng, công chúa của hắn là Tiểu Như Tiểu Ý, là Tiểu Tiểu, cũng không phải thiếu nữ mắc hội chứng công chúa này.

Triệu Mạn nóng nảy, hỏi: "Vì sao không được!"

Đường Ninh lắc đầu nói: "Nàng sợ người lạ, không gặp ngoại nhân."

Triệu Mạn nghĩ nghĩ một chút rồi nói : "Vậy ngươi xem xong bản thảo mà trên thị trường còn chưa mở bán, có thể cũng cho ta xem hay không?"

"Không thể."

Triệu Mạn càng sốt ruột, "Vì sao!"

Đường Ninh đàng hoàng nói: "Bởi vì hai ngày trước ngươi còn hãm hại ta, muốn bệ hạ đánh ta."

". . ."

Triệu Mạn há to miệng, phát hiện chính mình không phản bác được.

Nàng nghĩ một chút rồi miết miệng nói ra: "Đó, đó là bởi vì, bởi vì ngươi khi dễ Đường Chiêu ca ca, Đường Cảnh ca ca. . ."

"Vậy ta mặc kệ." Đường Ninh lắc đầu nói ra: "Ta chỉ biết là ngươi hãm hại ta, cho nên ta không cho ngươi xem."

Nàng nhìn Đường Ninh, khóc lóc kể lể: "Ngươi, ngươi khi dễ ta, oa oa. . ."

Đường Ninh bất động.

"Ngươi. . . , ngươi chờ!" Thiếu nữ trừng mắt liếc hắn một cái, uốn éo mông tức giận rời đi, Đường Ninh lại nhấc bút lên, hi vọng nàng đừng tới phiền hắn nữa.

Ngự Thư phòng, thiếu nữ kéo cánh tay Trần Hoàng, ủy khuất nói: "Phụ hoàng, hắn khi dễ Đường Chiêu ca ca, Đường Cảnh ca ca, hiện tại lại khi dễ con. . ."

Trần Hoàng buông bút son xuống, nói ra: "Ngươi gọi Đường Chiêu ca ca, gọi Đường Cảnh ca ca, kỳ thật cũng nên gọi hắn một tiếng ca ca."

Thiếu nữ cả giận nói: "Ta mới không có ca ca như thế!"

"Mạn nhi đừng hồ nháo." Trần Hoàng nhìn nàng, lắc đầu nói: "Hắn từ nhỏ đã chịu không ít khi dễ, thật vất vả mới đi đến bây giờ, ngươi cũng không nên khi dễ hắn."

Thiếu nữ hừ lạnh một tiếng, nói ra: "Hừ, ta chỉ thấy hắn khi dễ qua người khác, còn có ai có thể khi dễ hắn!"

Trần Hoàng nhìn nàng, giải thích nói: "Ngươi không biết, hai mươi năm trước. . ."

Một lát sau, hốc mắt thiếu nữ hồng hồng, lau lau nước mắt, hỏi: "Vậy, vậy về sau mẹ hắn đâu?"

Trần Hoàng lắc đầu, nói ra: "Không thấy."

Thiếu nữ từ nhỏ đã đã mất đi mẫu thân lập tức nở rộ trái tim đồng tình, lẩm bẩm nói: "A, hắn đã lớn như vậy, mà chưa từng gặp qua mẹ hắn, so với Mạn nhi còn đáng thương. . ."

. . .

Viết gần một canh giờ, Đường Ninh ra trị phòng hít thở một lát, đến khi trở về đã phát hiện Triệu Mạn lại ngồi ở vị trí của hắn.

Triệu Mạn chỉ vào hắn, nói ra: "Ngươi gạt ta!"

Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Ta lừa ngươi cái gì hả?"

Triệu Mạn chỉ chỉ vết mực vừa mới kho trên giấy, nói ra: "« Thiên Tiên Phối » là ngươi viết, ngươi chính là Đường Ngưng Ngưng?"

"Ta có nói không phải ta sao?"

"Ngươi cũng không nói là ngươi!"

"Tại sao ta phải nói cho ngươi biết người đó là ta?"

. . .

Triệu Mạn bị hắn nói có chút choáng, gép lại cuộn giấy trên bàn, nói: "Ta lấy về nhìn."

Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Ta không đồng ý, ngươi chính là đoạt."

Triệu Mạn khinh thường nói: "Ta cứ đoạt đấy, ngươi làm gì được ta?"

Gặp Đường Ninh đi qua, nàng vội vàng nhét cuộn giấy vào ngực, nói ra: "Ngươi dám đến cầm sao?"

Đường Ninh thật sự là không dám.

Việc này nếu như bị người khác nhìn thấy, con bé này lại hô lớn vài tiếng phi lễ, trong sạch của hắn sẽ bị hủy sạch.

Trong sạch là thứ yếu, phi lễ công chúa, bỉ ổi với thiếu nữ, bất luận tội gì cũng là tội lớn.

Hắn duy trì khoảng cách ba bước với nàng, nói ra: "Ngươi xem đi, xem hết thì trả lại cho ta, ta chỉ có một phần này."

Triệu Mạn thè lưỡi với hắn, làm mặt quỷ: "Không trả không trả cứ không trả, ai bảo ngươi khi dễ ta!"

Không trả thì không trả, không trả hắn cũng không cần, nhưng mà tiện nghi của hắn cũng không phải dễ chiếm như vậy, hi vọng về sau nàng không hối hận.

. . .

Từ lần bệ hạ đột nhiên tới Hàn Lâm viện, toàn bộ Hàn Lâm viện đã phát sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Trong các trị phòng, không còn quan viên ngồi hạ cờ nói chuyện trời đất nữa, đám người mỗi người chăm chỉ quản lí chức vụ của mình, cho dù không có việc gì, cũng sẽ tìm một số chuyện tới làm, chuyện này khiến áp lực của đám người tân tấn Hàn Lâm giảm nhiều.

Có biến hóa này không chỉ là Hàn Lâm viện.

Bao gồm cả Lục bộ, từng quan nha trong kinh đều tiến hành chỉnh đốn nha môn.

Ngoại trừ việc không thể đến trễ về sớm, tiêu cực biếng nhác ra, các nha môn còn chú trọng cả việc vệ sinh nữa.

Dù sao, hôm nay bệ hạ đã tới Hàn Lâm viện, ngày mai cũng có thể đi quốc tử giám, hai ngày nữa cũng có thể sẽ đột ngột tới thăm một nha môn nào đó trong Lục bộ, đề phòng cẩn thận, lo trước khỏi hoạ.

"Mạn nhi ra chủ ý này thật tốt." Trần Hoàng nhìn Ngụy Gian đưa tới một phần tấu chương, nói ra: "Về sau mỗi tháng trẫm đều sẽ bớt thời gian đi tới hai quan nha để dạo, để những kẻ ngồi không ăn bám, tiêu cực biếng nhác kia đều cẩn thận cho trẫm, bắt được một tên, trẫm sẽ nghiêm trị một tên!"

Ngụy Gian cười cười, khom người nói: "Bệ hạ anh minh."

Trần Hoàng buông tấu chương xuống, hỏi: "Chuyện trên thảo nguyên đã trù bị thế nào?"

Ngụy Gian nói: "Hồi bệ hạ, còn chưa có tình báo của gián điệp truyền về, nhưng đoạn thời gian trước, triều đình phái ra thương đội, đã liên hệ cùng Thuật Hổ bộ, bọn hắn nguyện ý dùng ngựa đổi lấy binh khí cùng lương thực của chúng ta, dựa theo thời gian thì hẳn là đã trù bị đầy đủ rồi."

"Ngựa trên thảo nguyên là đồ tốt. . ." Trần Hoàng nhẹ gật đầu, lại hỏi: "Sở quốc thì sao?"

Ngụy Gian tiếp tục nói ra: "Sở quốc lựa chọn đến đỡ Giáp Cốc bộ, tốc độ của bọn hắn hẳn là còn nhanh hơn chúng ta một chút, có lẽ đã sớm trù bị hoàn tất, kể từ đó, nguy hiểm trên thảo nguyên có thể giải."

Hoàn Nhan bộ cường đại tới đâu, cũng chỉ là một bộ tộc trên thảo nguyên, đối đầu với hai đại bộ liên hợp lại, cũng đã có chút giật gấu vá vai, bây giờ bọn hắn cần đối mặt, không chỉ là hai đại bộ Giáp Cốc cùng Thuật Hổ, mà còn có Trần quốc cùng Sở quốc phía sau bọn hắn, gần như không có khả năng thủ thắng.

Trần Hoàng nhìn ra ngoài điện, chậm rãi nói: "Nguy hiểm trên thảo nguyên có thể giải, nhưng nguy hiểm từ Sở quốc lại ngày càng cấp bách."

Sở quốc ngày càng cường đại đã thành sự thật, tuy nói Trần Sở giao hảo đã nhiều năm, nhưng giữa quốc gia và quốc gia, chỉ có lợi ích, một khi quốc lực Sở quốc vượt qua Trần quốc, nước bạn đảo mắt đã có thể biến thành địch bang.

Ngụy Gian nghĩ nghĩ, nói ra: "Tuy nói Sở Hoàng đương đại chính là hùng chủ một đời, nhưng hai năm gần đây, thân thể của hắn có vẻ không tốt lắm, thái tử Sở quốc lại bình thường, chuyện về sau khó mà nói chắc được đâu, bệ hạ lo lắng làm gì. . ."

Trần Hoàng thở dài, nói ra: "Trẫm không thể không lo lắng, Sở Hoàng đương đại chính là trung hưng chi chủ hiếm thấy, Sở quốc trong tay hắn, quốc lực ngày càng tăng lên, mặc dù hai năm này thân thể hắn không tốt, nhưng bào đệ cùng cha cùng mẹ với hắn kia cũng là người hùng tài đại lược, nhiếp chính hai năm, Sở quốc càng ngày càng cường phú. . . , lại nhìn Trần quốc ta, trẫm sao có thể an tâm buông tay?"

Ngụy Gian cười cười, nói ra: "Triều ta có hai vị trạng nguyên tam nguyên cập đệ, kinh thiên vĩ địa, trong triều cũng có vô số hiền thần, chính là rầm rộ từ khi lập quốc đến nay chưa bao giờ có, bệ hạ quá lo lắng. . ."

. . .

Trường Ninh cung.

Triệu Mạn xem hết một quyển « Thiên Tiên Phối » mới nhất, cả người có chút choáng váng.

Trước kia khi nàng đọc « Thiên Tiên Phối », liên hệ tự nhiên là Thất Tiên Nữ, bởi vì những chuyện nàng ấy gặp phải, khi thì lo lắng, khi thì vui vẻ.

Dù sao, Thất Tiên Nữ kia là nữ nhi Thiên Đế, nàng là nữ nhi hoàng đế, thân phận các nàng tương tự, rất dễ dàng có thể thay vào.

Nhưng hôm nay nàng xem quyển mới « Thiên Tiên Phối », viết đến một vị công chúa nhân gian, vị công chúa kia điêu ngoa tùy hứng, dã man vô lý, luôn yêu thích đoạt đồ của người khác, trừ cái đó ra, còn ưa thích oa oa. . .

Hắn, hắn còn lấy cho vị công chúa này một tên hiệu, gọi là "Oa oa công chúa" . . .

Nhìn một quyển này, nàng cũng không còn cách nào thay vào Thất Tiên Nữ.

"Tức chết ta rồi, hắn cố ý!"

Thiếu nữ xé nát vài trang giấy kia, tức giận lăn lộn trên giường.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!