"Đường đại nhân, vậy tiểu nhân về vương phủ phục mệnh." Đường Ninh không tiếp tục cự tuyệt, quản gia Khang Vương phủ chắp tay cười làm lành một câu, rồi lên xe ngựa.
Tám nữ tử mỹ mạo này, cuối cùng vẫn được giữ lại.
Trong nhà này, đại sự nghe hắn, việc nhỏ nghe Tiểu Ý, làm vợ cả Đường gia, loại chuyện nhỏ thu mấy nha hoàn này, chính nàng làm chủ là được.
Tám nữ tử chậm rãi hành lễ, ôn nhu nói: "Tham kiến đại nhân, tham kiến phu nhân. . ."
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Lúc này đúng lúc muốn đi ra ngoài, các ngươi cùng đi theo đi."
Đi theo mấy người Tiểu Ý ra ngoài, đi dạo một hai canh giờ, hắn không phải sẽ mệt chết, vừa vặn tìm mấy người xách đồ vậy.
Phương Tiểu Nguyệt và Tiểu Tiểu líu ríu nói không ngừng, Tiểu Như và Đường Yêu Yêu trò chuyện về cửa hàng, Đường Ninh cùng Chung Ý đi ở phía trước, nhỏ giọng hỏi: "Làm sao lại giữ các nàng lại?"
"Khang Vương tặng lễ vật, tướng công ở trước mặt cự tuyệt, chính là không nể mặt Khang Vương, dù ngoài miệng hắn không nói, trong lòng cũng sẽ để ý." Chung Ý nhìn hắn, nhỏ giọng nói ra: "Huống chi, nếu như không giữ lại các nàng, sau này các nàng trở vcũng sẽ không có kết quả tốt gì."
Lão bà đại nhân đại phát thiện tâm, Đường Ninh đành phải cố mà làm lưu các nàng lại.
Quản gia kia mới vừa nói cái gì nhỉ, tám nữ tử này đều là giỏi ca múa, cầm kỳ thư họa, thổi kéo đàn hát, mọi thứ tinh thông, với tư sắc và tư thái của các nàng mà làm nha hoàn tỳ nữ, cho dù là ở lại kinh sư cũng được tính là cực phẩm trong cực phẩm.
Nghĩ tới sau này hạ nha về nhà, để các nàng đàn một khúc, xướng một bài, dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời. . .
Chung Ý nhìn hắn, nghi ngờ nói: "Tướng công nghĩ đến chuyện gì buồn cười sao?"
"Không có." Đường Ninh lập tức hồi thần, nói ra: "Phía trước có ở một cửa hàng châu báu, chúng ta đi xem một chút đi. . ."
Một đoàn người đi trên đường, đường phố vốn đang ồn ào náo nhiệt dường như cũng an tĩnh lại.
Đi trên đường mang theo 14 nữ tử, bỏ qua hai người hơi nhỏ tuổi kia, thì người nào cũng có tư sắc thượng giai, khiến người khác chú ý nhất, tự nhiên là tám thị nữ nhìn giống như từ một khuôn đúc đi ra kia, các nàng thậm chí ngay cả động tác bước chân cũng đều nhịp, khiến vô số người nhìn mà trợn tròn mắt.
Một người bán hàng rong dụi dụi con mắt, khó có thể tin nói: "Đây là tiên nữ hạ phàm sao, còn một lần xuống tới nhiều người như vậy?"
"Người kia là ai thế, sao lại có diễm phúc như thế. . . , nhân sinh được như thế còn cầu mong gì?"
"Một, hai, ba, . . . 14, như thế mà eo vẫn chịu được sao?"
"Rõ ràng là mười hai người, ngươi có phải tính tới cả hai người nhỏ kia tiến vào không, ngươi là tên cầm thú, súc sinh! Không biết xấu hổ!"
. . .
Một đoàn người không chỉ hấp dẫn ánh mắt của nam nhân, mà ngay cả nữ tử trên đường cũng đều ngừng chân.
Một nữ tử trẻ tuổi nhìn thoáng phía trước, thầm xì một ngụm, nói ra: "Có một còn chưa đủ, nam nhân đều không phải thứ tốt, luôn không biết thỏa mãn!"
Một nữ tử khác bên người nàng sợ hãi than: "Vị công tử kia hình như là quan trạng nguyên. . ."
Nữ tử trẻ tuổi giật mình, kinh ngạc nói: "Quan trạng nguyên làm sao, làm sao lại như thế ------ bác ái như thế, aizzz, nam nhân đều như nhau. . ."
Nữ tử kia nghĩ nghĩ, nói ra: "Thử nghĩ một chút, nếu như nam tử toàn kinh sư đều thích ngươi, mà ngươi có thể tùy ý chọn, muốn chọn mấy người, ngươi sẽ chọn như thế nào?"
Nữ tử trẻ tuổi suy nghĩ một lát, kích động nói ra: "Đầu tiên ta sẽ chọn quan trạng nguyên, ta muốn để hắn mỗi ngày làm thơ cho ta; sau đó là Cố Bạch Cố công tử, ta ưa thích nghe giọng hắn nói; còn có Thôi Lang Thôi công tử, Thẩm Kiến Thẩm công tử, dáng dấp Đường Cảnh Đường gia cũng cũng tạm được, còn có Tiêu Giác. . . , Tiêu Giác được rồi, chỉ trông thì ngon mà không dùng được, không, Tiêu Giác cũng giữ lại, không thể dùng mỗi ngày những để nhìn xem cũng được, đẹp mắt. . ."
Nữ tử kia lắc đầu, nói ra: "Nữ tử trong thiên hạ cũng đều như thế."
Nữ tử trẻ tuổi lườm liếc nàng, "Vậy còn ngươi?"
"Ta, ta suy nghĩ đã, chúng ta là tỷ muội, nếu không ngươi nhường quan trạng nguyên cho ta. . ."
"Mơ tưởng!"
. . .
Đi trên đường, Đường Ninh mới phát hiện hắn đã phạm vào một sai lầm.
Mặc dù là có người giúp đỡ giỏ đồ, nhưng một đám oanh oanh yến yến sau lưng trùng trùng điệp điệp đi theo như thế, giống như hơi có một chút rêu rao.
Thế là Đường Ninh đành phải để các nàng giữ khoảng cách nhất định, nhưng nhìn rất khó coi, cho nên hắn đành phải tự hắn phải giữ một khoảng cách.
Một chiếc xe ngựa từ đầu đường chạy qua, một nam tử trung niên thân thể cồng kềnh vén rèm xe lên, nhìn trên đường một cái, kinh ngạc nói: "Đây là con cháu nhà ai, dĩ nhiên cao điệu như thế, mấy năm không hồi kinh, trong kinh này biến hóa thật là lớn. . ."
Trong xe có một nữ tử liếc ra ngoài nhìn một cái, cả người run lên rồi, nói ra: "Đây không phải con cháu nhà ai trong kinh, đây là tân khoa trạng nguyên năm nay."
"Ồ?" Nam tử trung niên kinh ngạc nói: "Chính là vị trúng liền Tam Nguyên kia, ở trong Hàn Lâm viện đợi hai tháng, đã được bệ hạ đặc biệt phê chuẩn tới Lục bộ?"
An Dương quận chúa nhẹ gật đầu, nói ra: "Chính là vị kia."
Nam tử trung niên lại quay đầu ra ngoài xe nhìn một cái, nhìn qua thân ảnh những nữ tử kia, lẩm bẩm nói: "Thật hâm mộ những người tuổi trẻ này a. . ."
An Dương quận chúa hơi đỏ mặt, ho một tiếng: "Khụ!"
"Ai, nói sai nói sai." Nam tử trung niên phúc hậu lập tức nói: "Hiện tại những người tuổi trẻ này a, thật sự không tưởng nổi. . ."
. . .
Hơn một canh giờ sau, Đường Ninh không biết đã bị bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm rồi, hắn đưa tay vuốt vuốt bụng, đối với ánh mắt của người khác quăng tới đã tập mãi thành thói quen.
Đường Yêu Yêu phủi tay nhìn hắn một chút, nhìn Chung Ý nói ra: "Tiểu Ý, ta đói bụng, nếu không chúng ta đi trước ăn cơm đi?"
Chung Ý nghĩ một chút rồi nói ra: "Chàng nói như thế, ta cũng có chút đói bụng, hôm nay đi dạo cũng lâu rồi, chúng ta đi ăn cơm đi."
Đường Ninh như được đại xá, mang theo một đoàn người đi trên đường, trùng trùng điệp điệp lao tới Thiên Nhiên Cư.
Trước cửa lầu chính Thiên Nhiên Cư, Đường Ninh nhìn Chung Ý, nói ra: "Các ngươi đi lên trước, lát nữa ta sẽ tới."
Ánh mắt của hắn lại nhìn tới tám nữ tử kia, nói ra: "Các ngươi đi theo ta."
Hắn dẫn tám thị nữ kia, đi đến trước cửa viện Tô Mị, gõ cửa một cái.
Cửa viện rất nhanh mở ra, Tiểu Đào nhìn hắn một chút, mặt không thay đổi quay đầu lớn tiếng hô: "Tiểu thư, thuốc an thần của ngài đến rồi!"
Tô Mị từ trong phòng đi tới, kinh ngạc nói: "Ngươi không phải đi Hộ bộ sao?"
"Tháng sau mới đi, hôm nay tới có chuyện muốn nhờ ngươi giúp. . ." Đường Ninh nhìn nàng, cười nói: "Hôm nay tới là muốn thăm ngươi một chút, thuận tiện có chuyện muốn xin ngươi giúp."
"Ta biết ngươi không có việc gì thì sẽ không tới nơi này." Tô Mị lười biếng nhìn hắn một cái, nói ra: "Chuyện gì, nói đi."
Hắn ghé sát tới thì thầm với Tô Mị vài câu, sau đó mới đi đến ngoài cửa, nhìn xem tám thị nữ kia nói: "Các ngươi vào đi."
Đi vào trong viện, Đường Ninh đưa tay giới thiệu các nàng nói: "Đây là Tô Mị Tô cô nương."
Mấy người lập tức cúi người hành lễ: "Tham kiến Tô cô nương."
Ánh mắt mấy người đều dừng lại trên người Tô Mị, rồi lại nhanh chóng cúi đầu xuống, trên mặt hiện ra một tia làm xấu hổ.
"Vào đi." Tô Mị nhìn các nàng một chút, nở nụ cười xinh đẹp nói.
Đường Ninh đi theo các nàng, vừa mới đi vào phòng, bên tai đã truyền đến một tiếng tiêu thanh nhã.
Đường Ninh từng nghe Tô Mị thổi tiêu một lần, đến bây giờ ký ức vẫn còn mới mẻ.
Tiếng tiêu cả nàng cũng giống như con người nàng, vô cùng mị hoặc, tiếng tiêu lọt vào tai, khiến người ta không nhịn được trầm mê.
Tiếng tiêu không biết vang lên bao lâu, Tô Mị đi đến trước mặt một nữ tử, mỉm cười hỏi: "Ta đẹp không?"
"Đẹp." Đường Ninh theo bản năng trả lời.
Ánh mắt Tô Mị từ trên người nữ tử kia quay đầu nhìn hắn.
"Thật xin lỗi." Mặt mo của Đường Ninh đỏ ửng, bước nhanh đi ra cửa phòng.
Sau khi đi ra cửa phòng, tiếng tiêu trong phòng không sinh ra ảnh hưởng quá lớn đối với hắn.
Tiểu Đào đá cầu mây trong sân, nàng đá cầu mây rất tốt, khẳng định cũng là cẩu thủ cầu mây rất giỏi, Đường Ninh dám khẳng định, Đường Yêu Yêu đá bóng cũng không tốt được như nàng.
Một lúc sau Tô Mị mới đi ra, trên mặt xuất hiện một tia mệt mỏi, nói ra: "Hai người có vấn đề, sáu người khác có thể yên tâm."
Khang Vương quả nhiên sắp xếp nội ứng trong mấy người này, Đường Ninh nhìn thấy nàng có vẻ mệt mỏi, nói ra: "Vất vả ngươi rồi, nhanh đi về nghỉ ngơi đi, ngày mai ta trở lại thăm ngươi."
"Đây coi là vất vả gì, nhiều chuyện còn vất vả hơn. . ." Tô Mị không thèm để ý chút nào nói: "Hai người kia thì ta giữ lại, còn lại sáu người kia thì ngươi mang đi."
Không bao lâu sau, Đường Ninh và sáu thị nữ kia đi ra khỏi sân nhỏ, hỏi: "Các ngươi vừa rồi ở trong phòng làm cái gì?"
Một nữ tử đỏ mặt nói ra: "Tô cô nương để chúng ta nghe từ khúc."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó để chúng ta đi ra."
Đường Ninh nhìn nàng đỏ mặt ngượng ngùng, thầm nghĩ mị công của Tô hồ ly thực sự cao minh, thế mà nam nữ ăn sạch, người bình thường căn bản không có cách chống cự.
Hắn nhìn mấy nữ tử này, hỏi: "Các ngươi tên là gì?"
Một nữ tử nói ra: "Chúng ta đã là người của đại nhân, đại nhân đặt tên gì, chúng ta sẽ dùng tên đó."
Đường Ninh vốn muốn đặt cho các nàng mấy tên như Cầm Kỳ Thư Họa, Mai Lan Trúc Cúc, chỉ tiếc hiện tại đã thiếu đi hai người, Mai Lan Trúc Cúc không đủ, hắn nghĩ nghĩ, nói ra: "Bốn người các ngươi, phân biệt gọi là Cầm Kỳ Thư Họa. . ."
Hắn nhìn hai người còn lại một chút, nói: "Hai người các ngươi. . . , thì tên là La Bặc Bạch Thái đi, thích tên nào thì chọn tên đó, không nên khách khí."
Nói xong lại nghĩ tới một việc, nhìn Cầm Kỳ Thư Họa và La Bặc Bạch Thái*có vẻ mặt sóng không còn gì luyến tiếc, nghiêm túc dặn dò: "Đúng rồi, về sau tuyệt đối đừng nói các ngươi là của ta, nhất là ngay trước mặt phu nhân cùng vị Đường cô nương kia. . ."
La Bặc Bạch Thái: Cà rốt, cải thảo
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com