Tâm tư của Khang Vương khi muốn xếp nội ứng vào thì Đường Ninh có thể hiểu được, nhưng hắn cũng không thích ở trong nhà mình làm bất cứ chuyện gì cũng bị người khác nhìn chằm chằm, tặng lễ thì cứ tặng lễ bình thường đi, có ý đồ xấu thì không được.
Khi một đám người đi về phía lầu chính, hắn thấy hai thị nữ La Bặc Bạch Thái ngẩng đầu, mấy lần muốn nói chuyện, nhưng mãi mà vẫn không mở miệng, hắn đành lên tiếng hỏi: "Các ngươi có lời gì muốn nói à?"
Một nữ tử cố lấy dũng khí, nói ra: "Đại nhân, ta, chúng ta có thể không lấy tên là La Bặc Bạch Thái hay không. . ."
Kỳ thật Đường Ninh cũng đang suy nghĩ, Cầm Kỳ Thư Họa xem như không đối với Thi Tửu Hoa Trà, thì đối với Mai Lan Trúc Cúc cũng tinh tế, Cầm Kỳ Thư Họa, La Bặc Bạch Thái. . . , phong cách này có chút không đúng, nếu người khác hỏi tới, cũng có vẻ như hắn không có học thức.
Hắn nghĩ nghĩ, hỏi: "Vậy các ngươi đặt lên là gì?"
Trên mặt hai thị nữ lộ ra vẻ mừng rỡ, lập tức mở miệng.
"Nô tỳ trước kia tên là Thanh Thanh."
"Nô tỳ trước kia tên là Ngưng Ngưng."
". . ."
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nhìn các nàng hỏi: "Các ngươi thật sự không thích La Bặc Bạch Thái sao?"
Nhìn hai đôi mắt to vô tội nháy nháy, Đường Ninh cẩn thận suy nghĩ, khua tay nói: "Được rồi, La Bặc Bạch Thái Tây Lam Hoa cứ giữ lại ngày sau mới nói. . ."
"Cầm Kỳ Thư Họa, Thi Tửu Hoa Trà." Đường Ninh nhìn các nàng, nói ra: "Thi Tửu chính là tên của hai người các ngươi."
Cầm Kỳ Thư Họa, Thi Tửu Hoa Trà, đây là bát nhã của nhân sinh, không thu thập đủ cứ thây không thoải mái, mặc dù trong tám người có hai nội gian Hoa Trà, nhưng giao các nàng cho Tô Mị dạy dỗ, ngày sau vẫn có thể cải tà quy chính, bỏ gian tà theo chính nghĩa.
Lúc đi tới có tám người, trở về lại chỉ có sáu người, có lẽ các nàng sẽ hiểu lầm hắn làm gì hai thị nữ kia, tự nhiên hắn phải cẩn thận giải thích với mấy người Tiểu Ý.
Cơm nước xong xuôi, đến khi trở lại trong phủ, Chung Ý nhìn mấy người một chút, nói ra: "Tướng công nên giữ lại cả hai người kia, ngày bình thường đề phòng các nàng một chút cũng được, cứ như vậy, Khang Vương cũng không có lời gì nói."
Đường Ninh vốn không thèm để ý Khang Vương, hắn không muốn ngay cả chuyện ban đêm hắn ngử ở phòng Tiểu Như hay Tiểu Ý cũng bị người ngoài biết, cũng không có thói quen nuôi nội ứng trong nhà mình.
Giao người cho Tô Mị, hắn rất yên tâm, tiểu hồ ly kia có bao nhiêu thủ đoạn, không đến hai ngày là có thể khiến các nàng ngoan ngoãn nghe lời.
"Tiểu Cầm, Tiểu Kỳ, Thư Nhi, về sau ba người các ngươi đi theo Đại phu nhân." Đường Ninh nhìn các nàng một chút, nói ra: "Họa Nhi, Thi Thi, Tửu Nhi, ba người các ngươi, về sau đi theo Nhị phu nhân."
"Vâng." Mấy thị nữ đồng loạt gật đầu.
Hắn vừa mới về đến phòng, Tiểu Như đã đi tới bên cạnh hắn, nói ra: "Tiểu Ninh ca, ta không quen có người hầu hạ bên cạnh. . ."
Đường Ninh nắm tay của nàng, ôm nàng vào lòng, nói ra: "Hiện tại không giống với lúc trước, trong nhà không thiếu nha hoàn, ngày bình thường nàng cứ để bọn họ cùng trò chuyện, giải buồn, những chuyện trên tay cũng có thể phân cho bọn họ đi làm, ngoài ra, ta còn có một số an bài khác đối với các nàng."
Tô Như suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói: "Vậy ta nghe Tiểu Ninh ca."
Mặc dù Tiểu Ý là vợ cả, nhưng kỳ thật nàng cũng không thích quản sự, trên thực tế là Tiểu Như quản gia, ngày bình thường nàng cần xử lý nhiều chuyện một chút, bên người cũng nên có mấy trợ thủ.
Đường Ninh trong phòng nói chuyện với nàng xong, sau đó đi đến trong viện, nhìn thấy lão khất cái đang ngồi ở góc tường chơi đùa gì đó.
Đường Ninh đi qua, hiếu kỳ nói: "Tiền bối, lão đang làm gì?"
Lão khất cái chuyển một cái bình ra ngoài, nói ra: "Không phải ngươi muốn học cổ thuật sao, muốn học cổ thuật, thì trước tiên phải học được dưỡng cổ, những thứ lặt vặt này, trước hết cứ cho ngươi luyện tay một chút."
Đường Ninh nhìn vào trong bình một chút, chỉ thấy trong bình lít nha lít nhít các loại độc trùng, bọ cạp, con rết, nhện. . .
Chỉ vừa nhìn một cái, hắn đã thấy rùng mình.
Thứ này để hắn khẽ cắn môi, còn có thể tiếp nhận, nhưng nếu để cho Tiểu Như và Tiểu Ý biết hắn cả ngày chơi mấy vật này, về sau hắn sợ là sẽ phải ngủ thư phòng một mình.
Chuyện này quan trọng hơn việc học cổ thuật nhiều lắm.
Đường Ninh nghĩ nghĩ một chút rồi hỏi: "Cái kia, tiền bối, không phải lão nói, ngoại trừ cổ thuật ra còn muốn học độc thuật sao, nếu không chúng ta học độc thuật trước?"
Lão khất cái nhẹ gật đầu, nói ra: "Lời này ngược lại cũng không sai, cao thủ cổ thuật đều là cao thủ dùng độc, giang hồ hiểm ác, cho dù không có tâm hại người khác, cũng cần đề phòng bị người hại, ngươi ngược lại đã nhắc nhở lão phu, phải nhanh chóng dạy những thứ này cho đồ nhi bảo bối của ta."
Đường Ninh nhìn mấy bóng người trong đình một chút, nói ra: "Còn có một việc cần phiền phức tiền bối."
Hắn để Cầm Kỳ Thư Họa ở lại bên cạnh Tiểu Như cùng Tiểu Ý, cũng không hoàn toàn là để hai nàng giải buồn, nếu như các nàng có thể biết chút võ công, ba người lại học một bộ hợp kích, cũng đủ để ứng phó với đại đa số tình huống ngoài ý muốn.
Lão khất cái nhìn hắn một chút, bất mãn nói: "Lại phiền phức, mỗi ngày lão phu đều rất bận rộn. . ."
"Rượu mới tháng này đã đến, hương vị càng thuần hương. . ."
"Không sợ nói cho ngươi biết, đời này lão phu không sợ nhất chính là phiền phức, có chuyện gì, nói đi."
. . .
Khang Vương phủ, Khang Vương thong thả bước đi trong điện, hỏi: "Ngươi nói trong Đường phủ, không còn có tin tức truyền về?"
Một tên hạ nhân khom người bẩm: "Mấy ngày nay đều không có tin tức của các nàng ."
Khang Vương ngồi xuống, nói ra: "Đều đã mấy ngày rồi, bản vương cũng không tin, một chút cơ hội mà các nàng cũng không tìm được?"
Hạ nhân kia nói: "Điện hạ, có phải là các nàng đã bị phát hiện rồi hay không?"
Thấy Khang Vương nhăn mày lại, một trung niên bên cạnh hắn tiến lên nói ra: "Điện hạ, lúc trước thuộc hạ đã cảm thấy việc này không ổn, Đường đại nhân là vốn không thể nào đầu nhập cho Đoan Vương, ngoại trừ ngài, hắn không có lựa chọn nào khác, ngài hẳn nên tín nhiệm hắn, dùng người thì không nghi người, nghi người thì không dùng người, ngài sinh nghi đối với hắn, trong lòng của hắn tất nhiên sẽ có khúc mắc. . ."
Khang Vương suy nghĩ một chút rồi nói: "Tuy nói hắn sẽ không đầu nhập cho Triệu Minh, nhưng cũng chưa chắc. . ."
"Điện hạ chẳng lẽ lo lắng hắn đầu nhập vào Hoài Vương?" Nam tử trung niên nhìn hắn, hỏi: "Hay điện hạ lo lắng Nhuận Vương?"
"Bản vương cũng không phải nghi ngờ hắn, chỉ là để phòng vạn nhất. . ." Khang Vương phất phất tay, nói ra: "Được rồi, chỉ cần hắn trung thành với bản vương, bản vương cũng sẽ không bạc đãi hắn."
Ánh mắt của hắn nhìn ra ngoài điện, nói ra: "Đường Cảnh cũng ở Hộ bộ, hi vọng lần này hắn nhập chức tới Hộ bộ, lại có thể làm ra mấy chuyện, lại giày vò Đường gia thêm, mấy người Đường Hoài kia thật sự là quá mức chướng mắt, nếu không có Đường gia bọn hắn, Triệu Minh lấy cái gì để đấu cùng ta?"
Nam tử trung niên thở dài, nói ra: "Đường gia ở trong Lục bộ mặc dù có căn cơ thâm hậu, nhưng điện hạ không nên quên, lần này Đường đại nhân đi khắp Lục bộ, là bệ hạ đặc cách, người khác làm sao dám làm ra chuyện gì?"
. . .
Nghỉ ngơi nửa tháng, Đường Ninh đã sắp quên cảm giác trực ban là gì.
Nửa tháng thời gian này, có thể nói là hắn đã hài lòng tới cực điểm.
Mấy người Cầm Kỳ Thư Họa quả nhiên là đa tài đa nghệ, giỏi ca múa, muốn nghe từ khúc, các nàng có thể đánh đàn thổi tiêu, muốn nhìn biểu diễn, các nàng lại có thể nhảy đủ loại vũ đạo, trước kia Đường Ninh cũng không biết, sinh hoạt hàng ngày của những gia tộc quyền quý trong kinh kia lại là như vậy.
Sinh hoạt quá an nhàn dễ dàng khiến người ta đánh mất đấu chí, kiểu vũ đạo lộ bụng lắc mông kia hắn dự định lần sau lại nhìn, dù sao hôm nay chính là thời gian đi Hộ bộ báo cáo, lại trì hoãn nữa sợ là hoàng đế sẽ có ý kiến.
Hộ bộ.
Chư vị quan viên ở Hộ bộ nha môn từ vài ngày trước đã bắt đầu chú ý một việc.
Thiên Tử đặc biệt ra lệnh cho tân khoa trạng nguyên, Hàn Lâm tu soạn Đường Ninh đi khắp Lục bộ quen thuộc một lần, bộ thứ nhất mà hắn tới, chính là Hộ bộ bọn hắn.
Bọn hắn chú ý vị Đường tu soạn này, không chỉ là bởi vì con đường khoa cử nghịch thiên của hắn, cũng bởi vì chiến tích của hắn.
Đường chủ sự Đường Cảnh, đã từng bị hắn ẩu đả đến hôn mê, Phương Triết Phương thị lang, cũng từng bị hắn đánh qua, không biết sau khi hắn đến Hộ bộ, có thể va chạm với hai người kia ra tia lửa gì hay không.
Mà quan viên lang trung trở lên ở Hộ bộ, thì người người cảm thấy bất an, dù sao vị Đường đại nhân này cũng có kinh nghiệm ẩu đả thượng quan phong phú, bọn hắn cũng không muốn bước theo gót của Đường chủ sự cùng Phương thị lang.
Hộ bộ, bên trong nha phòng tận cùng.
Một vị quan đi tới, nói ra: "Thượng thư đại nhân, Đường tu soạn đã đến, bây giờ chức vị các bộ đều không có trống chỗ, phải an bài hắn thế nào?"
Hộ bộ thượng thư Tiền Thạc vuốt vuốt râu ngắn trên cằm, cười nói: "Nếu bệ hạ đã có ý muốn ma luyện hắn, thế thì để hắn đi phòng Độ chi đi."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com