Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 292: CHƯƠNG 291: OA OA GẶP NẠN

Gặp được một vị cấp trên như thế, Đường Ninh tỏ vẻ vô cùng bất đắc dĩ.

Triệu Oa Oa đâu phải trừng phạt hắn cùng đi tuần kiểm tra Lục bộ, rõ ràng nàng trừng phạt hắn đi theo nàng ra ngoài chơi, mặc dù không biết vì sao Trần Hoàng nóng đầu hay là quên uống thuốc, làm sao lại thả nàng ra ngoài, nhưng Hộ bộ thượng thư đã ra lệnh, hắn không thể không nghe.

Ngủ cùng Tô hồ ly, rồi lại đi chơi cùng Triệu Oa Oa, một người là chị nuôi, một người là công chúa, hai người này đều không thể cự tuyệt, con người sống trên đờ có rất nhiều chuyện thân bất do kỷ. . .

Một đoàn người ra khỏi Hộ bộ, Hàn Minh đứng trong viện Hộ bộ, nhìn Tiền thượng thư, hỏi: "Đại nhân, Độ chi nha đang bề bộn, làm sao ngài còn phê chuẩn cho Đường chủ sự nghỉ ngơi?"

"Ta có biện pháp nào?" Tiền Thạc nhún vai, nói ra: "Để công chúa chà đạp một mình Đường chủ sự, dù sao cũng tốt hơn là chà đạp cả Hộ bộ chúng ta."

Hàn Minh giật mình: "Chà đạp?"

"Nói sai, nói sai." Tiền Thạc khoát tay áo, nói: "Công chúa thật vất vả mới được xuất cung một lần, cứ để Đường chủ sự theo nàng đi dạo đi. . ."

Sau khi ra khỏi Hộ bộ nha môn, Triệu Mạn cũng không nói tới chuyện tuần tra kiểm soát Lục bộ nữa.

Mà lúc này nàng lại hỏi Đường Ninh ở kinh sư này có món gì ngon, chơi trò gì vui, mang theo một đội thị vệ rêu rao khắp nơi, giống như con gái nhà giàu mời nổi từ nông thôn chuyển tới thành, tay trái nàng cầm mứt quả, tay phải cầm một món đồ chơi làm bằng đường, nàng đưa đồ chơi làm bằng đường cho Đường Ninh, nói ra: "Ngươi giúp ta cầm một lúc."

Đường Ninh tiện tay đưa đồ chơi làm bằng đường do người bán hàng rong làm ra cho thị vệ sau lưng, lần trước cùng mấy người Tiểu Ý đi dạo phố, cầm trên tay vài cái đồ chơi làm bằng đường như thế này, kết quả là dẫn tới một đàn ong mật, hai ngón tay đều bị đốt sưng lên, từ đó về sau, hắn không đụng vào thứ này nữa.

"Oa, trên cây dù này vẽ Bạch Xà cùng Hứa Tiên gặp nhau trên cầu gãy này!" Triệu Mạn cầm lấy một cây dù, mặt mày rạng rỡ khua tay nói: "Mua!"

"Oa, đây là Bạch Ất Kiếm và Thanh Hồng Kiếm của Bạch Xà và Thanh Xà này, ta cũng muốn!"

"A, đây là Bảo Liên Đăng của Tam Thánh Mẫu, ta cũng muốn!"

. . .

Đường Ninh nhìn thị vệ kia phải trả tiền, phất phất tay, nói ra: "Được rồi, những vật này các ngươi lấy đi là được, không cần trả tiền."

Triệu Mạn nhìn hắn, nghi ngờ nói: "Vì sao?"

Đường Ninh rất hào phóng nói: "Cửa hàng này là nhà ta mở, công chúa thích cái gì thì cứ lấy đi, coi như là ta tặng cho ngươi."

Đều là mấy vật không đáng bao nhiêu tiền, thuận tay đưa một nhân tình cho Triệu Anh Anh, nói không chừng lần sau nàng còn muốn giày vò hắn, nghĩ đến những lễ vật này, trong lòng sẽ sinh ra một chút cảm giác áy náy.

"Hóa ra đây là nhà ngươi mở à!" Triệu Mạn rất kinh ngạc, nói ra: "Vậy, vậy ta lại lấy thêm mấy món nữa nhé."

Nàng đưa tay chỉ chỉ rồi, nói ra: "Cái này, cái này, còn có cái này."

Đường Ninh cầm lấy một cái vòng tay, một trâm ngọc, một túi thơm, hỏi: "Ba vật này sao?"

Triệu Mạn phất phất tay, nói ra: "Ba vật này không cần, lấy hết những thứ khác."

. . .

Đường Ninh trầm mặt đi phía sau Triệu Mạn, vừa rồi hắn không nên lắm miệng mà nói một câu kia, nếu nàng chuyển hết đồ trong cửa hàng kia đi, hôm nay trở về khẳng định Đường Yêu Yêu sẽ hủy hắn, những vật trong cửa hàng này đều là của bọn hắn, Đường Ninh không thể một mình làm chủ được.

Tuy nói cuối cùng cũng chỉ để nàng lấy mười vật, nhưng nếu Đường Yêu Yêu hỏi tới, hắn vẫn phải tìm một lý do khiến người tin phục.

Triệu Mạn gặm gặm đồ chơi bằng đường, đưa tay chỉ tới phía trước, lớn tiếng nói: "Phía trước đang làm gì, đi qua nhìn một chút!"

Đường Ninh nhìn qua một cái gánh xiếc ở đầu đường phía trước, đành nhấc chân đi theo.

Gánh xiếc kia diễn xong, lại có một tiểu đồng bưng chiêng đồng, đi qua trước mặt đám người, Triệu Mạn ném tới một thỏi bạc, khiến chiêng đồng trong tay tiểu đồng kia nghiêng đi, tiểu đồng kia cũng không lo nhặt đồng tiền rơi loạn trên mặt đất, hắn nhặt thỏi bạc lên, cúi đầu cảm tạ: "Tạ ơn phu nhân, tạ ơn phu nhân, phu nhân thật tốt, chúc phu nhân và lão gia sớm sinh quý tử, bạch đầu giai lão. . ."

Triệu Mạn quay đầu nhìn một chút, kinh ngạc nói: "Phu nhân ở đâu?"

. . .

Một lúc sau, Triệu Mạn đỏ mặt từ trong đám người đi ra, nhìn Đường Ninh mặt không đổi sắc, hung hăng đạp hắn một cước, cả giận nói: "Sao ngươi không giải thích?"

Đường Ninh né một cức đoạt mệnh của nàng, nói ra: "Loại chuyện này càng tô thì càng đen, dù sao cũng không phải sự thật, cần gì phải giải thích?"

Triệu Mạn vẫn còn có chút tức giận, hỏi: "Bản công chúa nhìn giống như đã lấy chồng sao?"

Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Nương tử nhà ta khi băng tuổi công chúa đã gả cho ta."

"Ngươi!" Triệu Mạn nhìn hắn, cắn răng nói: "Ngươi cho rằng bản công chúa không thể gả ra được đúng không, ta cho ngươi biết, người muốn cưới bản công chúa, có thể xếp từ cửa thành tới cửa cung!"

Đường Ninh không muốn vạch trần nàng, đầu năm nay, người chỉ cần có chút bản lãnh thì ai muốn cưới công chúa chứ, tuy nói phò mã Trần quốc không uất ức như vậy, cưới công chúa cũng không bị đoạn mất hoạn lộ, nhưng chịu ảnh hưởng từ tiền triều, các đại gia tộc trong kinh vẫn có mâu thuẫn với chuyện này.

Huống chi, cưới công chúa cũng không phải là cưới vợ, đó là đón về một vị tổ tông, một công chúa cả ngày cứ oa oa ở bên tai ------ Đường Ninh vỗ vỗ ngực, người có gia thất không cần lo lắng chuyện này.

Hắn nhìn Triệu Mạn một chút, không tiếp tục đề tài này, hỏi: "Bây giờ công chúa muốn đi nơi nào?"

Triệu Mạn nghĩ một chút rồi đưa tay vuốt vuốt bụng, nói ra: "Ta hơi đói bụng, đi ăn cơm!"

Đường Ninh nhìn một chút, nói ra: "Phía trước có một tửu lâu. . ."

Triệu Mạn lắc đầu, nói ra: "Nghe nói Thiên Nhiên Cư ở kinh sư làm đồ ăn là ngon nhất, ta còn chưa nếm qua đâu, thật vất vả mới đi ra ngoài được một lần, chúng ta đi Thiên Nhiên Cư đi!"

Ăn một bữa cơm mà thôi, làm gì mà nhiều yêu cầu như vậy, nếu đi Thiên Nhiên Cư thì không thể nói trước sẽ có thêm phiền toái gì, Đường Ninh nghĩ một chút rồi nói ra: "Đồ ăn ở Thiên Nhiên Cư cũng không có gì hơn, ta biết một tửu lâu làm đồ ăn cũng không tệ, nếu không chúng ta. . ."

Triệu Mạn nhìn hắn, mỉm cười nói: "Ngươi nói không đi, ta lại muốn đi."

Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Ta cảm thấy vẫn nên tới Thiên Nhiên Cư đi."

Triệu Mạn cười cười, nói ra: "Vậy thì nghe ngươi."

Đường Ninh phát hiện hắn vẫn coi thường Triệu Oa Oa, khi nàng ngốc thì không còn gì để nói, đến khi tinh thường thì lại không có gì dấu được nàng, mang nàng tới Thiên Nhiên Cư, đặt một nhã các, thân phận Triệu Oa Oa tôn quý, không có ai có thể ngồi cùng bàn với nàng để ăn cơm, nhưng Đường Ninh cũng không muốn giống các thị vệ khác ngây ngốc chờ ở bên ngoài, khi nàng ăn cơm, hắn tới tiểu viện của Tô Mị.

Tô Mị nhìn thấy hắn thì kinh ngạc hỏi: "Sao lúc này ngươi đã tới?"

Trong phòng Tô Mị không chỉ có một mình nàng, còn có lão bà lần trước Đường Ninh gặp, Đường Ninh đã bước một chân vào cửa, thấy thế lại lui trở về, nói ra: "Ta đi phía sau, các ngươi tiếp tục. . ."

Hắn đi quanh hậu viện, giẫm lên trên một tảng đá ở góc tường, mượn lực bay qua tường viện.

"Ra mắt công tử!" Trong viện có hai nữ tử nhìn thấy hắn, lập tức khom mình hành lễ.

Bản sự dạy dỗ người của Tô hồ ly số một số hai, hai người các nàng bây giờ đã rất nghe lời.

Đường Dư từ trong phòng đi ra, đến khi nhìn thấy hắn, trên mặt bà lập tức lộ ra nụ cười, nói ra: "Thời tiết đã dần dần lạnh, Mị Nhi đưa tới một chút da Tử Điêu, ta ở đây nhàn rỗi nên làm mấy cái áo, trước lúc tuyết rơi sẽ làm mấy chiếc áo lông cho các con."

Vừa rồi ở bên ngoài bị Triệu Oa Oa làm phiền đến bực, sau khi đến viện này, tâm tình mới bình tĩnh trở lại, Đường Ninh đi lên trước, nói ra: "Tạ ơn mẹ."

"Người một nhà nói tạ ơn cái gì." Đường Dư cười cười, nói ra: "Con vào trong này ngồi trước đợi ta, buổi sáng ta đã làm một ít bánh ngọt, đưa cho con nếm thử."

Đường Ninh ăn bánh ngọt, Đường Dư ngồi đối diện với hắn, lẩm bẩm nói: "Đã lâu không có nhìn thấy Thủy nhi, cũng không biết những ngày gần đây nó thế nào."

Đường Ninh uống một hớp, nói ra: "Đợi mấy ngày nữa con sẽ mang nàng tới gặp ngài."

Đường Dư lắc đầu, nói ra: "Thôi được rồi. . ."

Đường Ninh biết bà đang lo lắng cái gì, nghĩ nghĩ, nói ra: "Yên tâm đi, con sẽ nghĩ biện pháp."

Hắn lại ngồi lâu thêm một phút, một thị nữ đi lên trước, nói ra: "Công tử, Tô cô nương mời ngài đi ra ngoài một chuyến."

Đường Ninh nhảy qua tường viện, nhìn thấy Tô Mị đứng trong sân chờ hắn.

Hắn nhìn Tô Mị hỏi: "Thế nào?"

Tô Mị liếc mắt nhìn hắn, hỏi: "Người bên ngoài là ngươi mang tới?"

"Cái gì phía ngoài. . ." Đường Ninh vừa mới mở miệng, sau khi kịp phản ứng thì bước nhanh hướng ra tiền viện.

Trong tiểu viện, Triệu Mạn đứng trong viện, một con thanh xà cuộn trên đầu vai của nàng, ung dung phun lưỡi rắn.

"Đi, đi ra. . ." Sắc mặt nàng trắng bệch, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở.

Trong viện, mấy tên thị vệ giương cung bạt kiếm.

Một bên khác, một lão giả áo xám và bà lão kia đang giằng co, bầu không khí cực kỳ khẩn trương.

Đường Ninh bước nhanh về phía trước, bắt lấy con thanh xà kia, ném cho Tiểu Đào đứng ở một bên xem náo nhiệt, Triệu Mạn như được đại xá, gần như chỉ trong nháy mắt đã nhảy dựng lên, hai tay ôm lấy cổ của hắn, giống như là gấu túi treo ở trên người hắn, run giọng nói: "Rắn, có rắn!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!