"Rắn đã chạy, ngươi xuống trước đi rồi lại nói."
Triệu Mạn dùng một tư thế rất xấu hổ treo trên người hắn, Đường Ninh không thể động loạn nên chỉ có thể vỗ vỗ vai của nàng.
Triệu Mạn chỉ vào Tiểu Đào, nói ra: "Không phải, vẫn còn ở trong tay của nàng kìa!"
Tiểu Đào sờ đầu con thanh xà kia, dùng ánh mắt bất mãn nhìn Đường Ninh, giống như là đang trách cứ hành động bạo lực của hắn.
Đường Ninh nhìn nàng một cái, nói: "Tiểu Đào, ngươi mang Tiểu Thanh đi vào trước đi."
Mặc dù Tiểu Đào không tình nguyện, nhưng vẫn đi vào phòng trong.
Đường Ninh lại vỗ vỗ bả vai Triệu Mạn, nói ra: "Hiện tại có thể xuống chưa?"
Lúc này Triệu Mạn mới nhảy xuống khỏi người hắn, sắc mặt vẫn trắng bệch, Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Tại sao nàng ấy lại muốn dùng rắn dọa ngươi?"
Triệu Mạn ủy khuất nói: "Ta muốn chơi cầu mây của nàng, nàng không để cho ta chơi. . ."
Nàng mới mở miệng, Đường Ninh đã biết vừa rồi chuyện gì xảy ra.
Triệu Oa Oa là ai, là tiểu công chúa được nuông chiều từ bé, áo đến thì đưa tay cơm đến há miệng, muốn cái gì có cái đó, nhưng nha đầu Tiểu Đào kia cũng cứng đầu, tính tình như con lừa, có lẽ là do thái độ của Triệu Mạn không tốt, bởi vậy nên hai người phát sinh xung đột, Tiểu Đào không biết thân phận công chúa của nàng, sau đó nàng bị thua thiệt.
Nếu như không phải đã sớm biết Tiểu Thanh không có độc, hắn cũng không đấu lại nàng.
Đường Ninh nhìn những thị vệ kia một chút, rồi nói với Triệu Mạn: "Chỉ là hiểu lầm mà thôi, để bọn hắn đi ra ngoài trước đi."
Nghĩ đến vừa rồi Đường Ninh tay không bắt rắn, Triệu Mạn vỗ vỗ ngực, nói ra: "Vậy ngươi phải bảo vệ ta, đừng để nàng thả rắn cắn ta."
Đường Ninh gật đầu nói: "Yên tâm đi, rắn của nàng ấy không cắn người."
Triệu Mạn vẫy lui những thị vệ kia, duy chỉ có vị lão giả áo xám kia là ở lại, an tĩnh đứng ở sau lưng nàng.
Đường Ninh biết đây cũng là cao thủ trong cung, sẽ không rời khỏi nàng nửa bước.
Tô Mị từ phía trước đi tới, hỏi: "Đây là. . . Muội muội của ngươi?"
Có lẽ là nữ nhân trời sinh luôn có phản ứng đối với đồng loại, khi Tô Mị đi tới, Triệu Mạn đầu tiên là ưỡn ngực lên, nhưng sau khi Tô Mị đi vào, nàng lại tự mình hiểu lấy nên đành cúi đầu.
Đường Ninh nhìn Triệu Mạn, giới thiệu với Tô Mị nói: "Đây là Bình Dương công chúa."
Tô Mị khẽ nhướn lông mày: "Bình Dương công chúa?"
Đường Ninh giải thích nói: "Bình Dương trong hổ xuống đồng bằng bị chó khinh ."
Triệu Mạn trừng hắn nhìn hắn, cắn răng nói: "Ngươi mới là chó!"
Tô Mị kinh ngạc một chút nhìn Triệu Mạn, thoáng khom người hành lễ nói: "Tham kiến Bình Dương công chúa."
Đường Ninh lại nhìn nàng, lại giới thiệu với Triệu Mạn: "Vị này là Tô Mị Tô cô nương."
"Tô Mị?" Triệu Mạn lấy làm kinh hãi, bật thốt lên: "Ngươi chính là đệ nhất mỹ nhân kinh sư?"
Tô Mị mỉm cười, nói ra: "Đều là người bên ngoài quá khen, không thể coi là thật."
Triệu Mạn nhẹ gật đầu, nói ra: "Ta cũng cảm thấy như vậy."
Nụ cười trên mặt Tô Mị ngưng lại.
Đường Ninh vuốt mi tâm, đi về phòng, vừa nói: "Tiểu Đào, cho ta mượn Tiểu Thanh một lát. . ."
Nụ cười trên mặt Tô Mị thoáng ngừng một lát, rồi lại rất nhanh khôi phục, cười nói: "Luôn nghe đại danh của Bình Dương công chúa, hôm nay mới được gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền."
Triệu Mạn hiếu kỳ nói: "Bên ngoài đều truyền về ta như thế nào?"
Tô Mị mỉm cười, nói ra: "Bên ngoài nói Bình Dương công chúa hoa nhường nguyệt thẹn, thông minh lanh lợi, vì nước vì dân, nguyện ý dùng hạnh phúc tự thân đổi lấy an bình hai nước, đáng kính nể. . ."
Nghe được hoa nhường nguyệt thẹn, thông minh lanh lợi, trên mặt Triệu Mạn lộ ra nụ cười, nhưng nghe đến nửa câu sau, nàng giật mình, hỏi: "Cái gì mà dùng tự thân hạnh phúc đổi lấy an bình hai nước?"
"Không phải nói là công chúa điện hạ vì an bình giữa thảo nguyên với Trần quốc, muốn đi thảo nguyên hòa thân sao?" Tô Mị nhìn xem nàng, kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ không phải?"
Triệu Mạn có chút nóng nảy: "Ai nói ta muốn đi thảo nguyên hòa thân!"
Tô Mị nghi ngờ nói: "Tất cả mọi người đều nói như vậy, công chúa điện hạ không biết sao, nghe nói trong triều đã có vài vị ngự sử và đại thần chuẩn bị thượng tấu, đang muốn tấu với bệ hạ vì việc này. . ."
Sắc mặt Triệu Mạn lập tức biến thành trắng bệch.
Khi Đường Ninh đi ra từ gian phòng của Tô Mị, đã không thấy Triệu Mạn đâu.
Hắn nhìn Tô Mị, kinh ngạc nói: "Công chúa đâu?"
Tô Mị liếc tới cửa ra vào, nói ra: "Hồi cung rồi."
Tiểu Đào từ bên trong phòng chạy ra ngoài, vỗ vỗ ngực, vẻ mặt nghĩ mà sợ: "Nàng đi rồi?"
Mặc dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng Đường Ninh đại khái cũng có thể đoán được.
Đại tinh tiểu quái, chỉ có vài chục năm đạo hạnh, làm sao địch nổi hồ ly tu luyện ngàn năm tinh, công phu miệng lưỡi của Tô Mị, hắn đã sớm được lĩnh giáo qua nhiều lần.
Từ Thiên Nhiên Cư đi ra, đã gần tới lúc hạ nha, Đường Ninh dứt khoát trực tiếp trở về nhà.
Đã rất lâu rồi chưa gặp Đường Thủy, tùy tiện hẹn nàng đến Thiên Nhiên Cư cũng không phải là một ý kiến hay, nhỡ may khiến người hữu tâm chú ý thì lại phải một lần nữa chuyển trận địa.
Nhưng cũng không thể trực tiếp mang người từ Thiên Nhiên Cư ra, một khi bị người nhận ra thì sẽ phiền phức rất lớn hơn.
Liên quan tới chuyện này, hắn còn chưa nghĩ đến được phương pháp giải quyết hoàn mỹ, tạm thời cứ buông xuống, hắn đi đến dưới tường viện, thuần thục vượt qua đi.
Hôm nay dùng một chút tài sản đưa cho Triệu Mạn để thuận nước giong thuyền, những vẫn cần giải thích cùng Đường yêu tinh, hắn chủ động giải thích là một chuyện , chờ đến Đường yêu tinh hỏi lại là một chuyện khác.
Đường Ninh đi đến cửa phòng Đường yêu tinh, gõ cửa một cái, đi vào.
Trước bàn trang điểm của Đường Yêu Yêu có người ngồi, nhưng nhìn thân hình không giống nàng ấy, chân của nàng ấy dài hơn một chút, eo nhỏ hơn một chút.
Đường Ninh đi vào gian phòng, hỏi: "Tú Nhi, ngươi đang làm cái gì?"
Người kia quay đầu lại, Đường Ninh dừng bước chân lại, kinh ngạc nói: "Ngươi là ai, tại sao lại ở chỗ này?"
Nữ tử kia nhìn hắn, nghi ngờ nói: "Ta là Tú Nhi mà, Đường công tử không biết ta sao?"
"Ngươi chớ gạt ta. . ." Đường Ninh đi qua, cảnh giác nói: "Ngươi làm gì Tú Nhi rồi?"
"Ta thật sự là Tú Nhi." Người kia đứng lên, nói ra: "Chỉ đổi một bộ trang phục mà thôi, ngài chờ một chút."
Nàng đi đến bên cạnh chậu đồng, rửa mặt, lại xoa xoa, mới lộ ra một gương mặt mà Đường Ninh quen thuộc.
Đường Ninh cảm thán nói: "Thuật Hóa Trang của ngươi thật cao siêu."
Tú Nhi có chút đắc ý nói: "Đó là dĩ nhiên, lúc trước khi ta giúp công tử đóng vai thành nữ tử, không phải cũng không có người phát hiện?"
"Chuyện này cũng không cần đề. . ." Đường Ninh phất phất tay, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, hỏi: "Tú Nhi, ngươi có thể hóa trang cho một người thành một người khác, khiến tất cả mọi người đều không nhận ra được hay không?"
Tú Nhi nhìn hắn, hỏi: "Vừa rồi chẳng phải công tử đã thấy được?"
Đường Ninh giật mình, sau đó mới nhìn về phía nàng, nói ra: "Tú Nhi, ngươi thật giỏi. . ."
. . .
Hộ bộ.
Đã hạ nha một khắc rồi mà trong Độ chi phòng, vẫn còn một tên quan lại chưa rời đi.
Ở trong trị phòng, tiếng gảy bàn tính lốp bốp vang lên bên tai không dứt, mặc dù được Đường chủ sự huấn luyện, tốc độ cùng hiệu suất tính toán của bọn hắn đều tăng lên rất nhiều, nhưng để phòng vạn nhất, vẫn không có một người dám thư giãn.
Một tên thư lại dò xét trị phòng các nơi một vòng, đi đến trong viện, nhìn thấy một bóng người, lập tức chạy chậm đi qua, khom người nói: "Gặp qua Phương thị lang."
Phương Triết nhìn xem hắn, hỏi: "Sổ sách hạch toán thế nào rồi?"
Thư lại kia lập tức nói: "Bẩm đại nhân, tất cả đều tiến triển thuận lợi."
Phương Triết dạo qua các trị phòng một vòng, khi đi vào trong một tòa trị phòng cuối cùng không có một ai, hỏi: "Đường chủ sự trở về chưa?"
Tiểu lại kia nói: "Giữa buổi trưa, công chúa điện hạ đến tuần sát Hộ bộ, Thượng thư đại nhân mệnh Đường chủ sự bồi tiếp công chúa đi dò xét các bộ."
Ánh mắt Phương Triết lơ đãng đảo qua trên bàn, thuận tay cầm lên một trang giấy, trên giấy có bảng biểu kỳ quái.
Phương Triết lại cầm lấy mấy tờ giấy, nhìn vòng đỏ lít nha lít nhít trên giấy, hỏi: "Đây là vật gì?"
Tiểu lại kia giải thích nói: "Đây là chỗ của Đường chủ sự vị trí, hạ quan cũng không biết đây là vật gì."
Phương Triết nhẹ gật đầu, nhìn mấy lần mới buông những trang giấy kia xuống, rồi đi ra ngoài.
Tiểu lại kia đi ra cửa bên ngoài, khom người nói: "Phương đại nhân đi thong thả."
Sau khi Phương Triết đi ra Độ chi nha, hắn mới thở dài, khẽ lắc đầu.
Mặc dù vị Phương đại nhân này có thanh danh hiển hách, nhưng đến Hộ bộ quá đã chậm, Ngụy thị lang vừa đi, trừ Thượng thư đại nhân ra, đại quyền Hộ bộ đều nằm trong tay Hàn thị lang, mặc dù Phương đại nhân cũng là Hộ bộ tả thị lang, nhưng dù sao thời gian đến Hộ bộ quá ngắn, luận về tầm ảnh hưởng, còn không thể so sánh cùng Hàn thị lang.
Hắn đi trở về trị phòng tiếp tục giám sát những kế sử kia, tửu lâu nào đó trong kinh đó, Đường Cảnh ngửa đầu uống một hớp rượu rồi đặt chén rượu lên trên bàn.
Bên cạnh bàn có một thanh niên kinh ngạc nói: "Đường huynh sao thế, hỏa khí lớn như vậy, tuổi ngươi còn trẻ đã là Hộ bộ chủ sự, trong kinh không biết có bao nhiêu người hâm mộ ngươi, còn có chuyện gì phiền lòng?"
Đường Cảnh không có trả lời, một người tuổi trẻ khác lên tiếng: "A, Đường huynh, ngươi cùng Bình Dương công chúa thế nào rồi, Hộ bộ chủ sự chỉ là vừa mới bắt đầu, nếu là có thể thành đôi cùng Bình Dương công chúa, chắc chắn càng được bệ hạ coi trọng, đến lúc đó, trên triều đình này, Đường huynh chính là người thứ nhất trong thế hệ trẻ tuổi."
Một người khác lắc đầu nói: "Bằng vào nhân mạch của Đường gia, giao thiệp với Đoan Vương thì dù không có Bình Dương công chúa, Đường huynh cũng có tiền đồ vô lượng, cưới Bình Dương công chúa đương nhiên là có chỗ tốt, nhưng vô duyên vô cớ thờ một vị tổ tông trong nhà, cũng không phải một chuyện tốt a. . ."
Ầm!
Đường Cảnh đập chén rượu rơi vào trên bàn, trầm giọng nói: "Đều đừng nói nữa!"
"Được, được, chúng ta không nói nữa." Một người lắc đầu, nói ra: "Đường huynh đừng chỉ uống rượu, ăn rau xanh nhiều một chút. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com