Khang Vương hiển nhiên là phiền lòng đã lâu vì chuyện không có người để dùng trong Lục bộ, sáng sớm hôm sau hắn đã sai người đưa lễ vật tới.
Từ việc nắm giữ thực quyền thì trọng lượng một Hộ bộ Thị lang còn vượt qua cả thượng thư mấy bộ khác, Hộ bộ thường xuyên liên hệ tới thuế ruộng, chỉ cần hơi động tay chân, hiện tại tặng chút lễ vật, ngày sau sẽ còn kiếm được gấp bội về.
Nhưng tính toán lần này của Khang Vương cuối cùng vẫn phải thất bại.
Không nói đến Hộ bộ hữu thị lang Hàn Minh vốn là cánh tay ngầm của Đoan Vương, không thể làm việc cho Khang Vương được, cho dù không phải thế thì một Hộ bộ Thị lang sắp bị điều tra cũng không cần thiết lôi kéo.
Hiện tại Hàn Minh giống như là một quả bom hẹn giờ, không động vào còn may, người nào đụng vào thì người đó không may, đáng tiếc Khang Vương không hiểu đạo lý này, trước khi quả bom này nổ tung, Đường Ninh cũng không có khả năng để lộ ra cho Khang Vương biết.
Tô Như nhìn mấy chiếc rương lớn trong viện, hỏi: "Tiểu Ninh ca, làm gì với những thứ này được?"
Đường Ninh suy nghĩ một chút rồi nói: "Mang tất cả vào trong khố phòng đi."
Sáng sớm Tiêu Giác đã chạy tới, sau khi chia sẻ lần thứ nhất hắn trở thành nam nhân thì đã thành công lấy xuống cái mũ buổi sáng không dậy nổi.
Hắn nhìn đám hạ nhân chuyển cái rương lớn vào khố phòng, kinh ngạc nói: "Đồ của Khang Vương mà ngươi cũng dám nuốt riêng?"
Đường Ninh mở ra mấy cái rương nhìn một chút, lắc đầu nói: "Khang Vương cũng chẳng có mấy đồ tốt, mấy lần tặng lễ vật cứ lần này nhẹ hơn lần trước, người quá keo kiệt, khó thành đại sự."
Tiêu Giác nhìn hắn, thoáng suy nghĩ rồi đột nhiên hỏi: "Có phải người có chuyện gì giấu diếm ta hay không?"
Đường Ninh nhìn hắn, lắc đầu nói: "Thiên cơ bất khả lộ. . ."
. . .
Sáng sớm, khi bách tính ở kinh sư vừa đẩy cửa bước ra ngoài, đã nghe thấy tiếng vó ngựa dày đặc từ phía trước truyền đến, một đám người cưỡi ngựa phi nước đại trên đường phố, mặc dù người này đã nhanh chân né tránh, nhưng vẫn ăn một miệng đầy bụi.
Trên đường phố kinh sư, nếu có kẻ dám phóng ngựa phi nước đại thì hình phạt thấp nhất là trượng hình 20 cái, người dân kia liên tục "Phi" vài tiếng, ngẩng đầu nhìn theo đám người cưỡi ngựa rồi cả giận nói: "CMN, vội vàng đi đầu thai đấy à!"
Không bao lâu sau, trong hoàng cung, trong tay Trần Hoàng cầm một phong tấu chương, sắc mặt cực kỳ âm trầm.
Một tên gián điệp bí mật quỳ một chân trên đất, cao giọng nói: "Hồi bệ hạ, chúng thần đã điều tra rõ, sổ sách thuế má ba châu là Bác Châu, Tương Châu, Vệ Châu bị làm giả đã mấy năm, Hộ bộ hữu thị lang Hàn Minh cấu kết với thứ sử ba châu, ngầm chiếm thuế ruộng của ba châu, tất cả đều quy ra thành bạch ngân, đạt tới hơn 230 vạn lượng. . ."
Trần Hoàng đập tay lên bàn, trầm giọng nói: "Tốt cho một tên Hộ bộ Thị lang, trẫm để hắn làm Hộ bộ Thị lang, không phải để hắn lấy bạc trong quốc khố bỏ vào túi tiền mình!"
"Lăng Vân!" Ông ta thấp giọng nói một câu.
Lăng Vân bước tới trước khom người nói: "Có thần."
"Lập tức đi bắt Hộ bộ hữu thị lang Hàn Minh, lệnh Ngự Sử đài, Hình bộ, Đại Lý Tự mở tam ti hội thẩm, nhất định phải tra án này ra manh mối!" Trần Hoàng cắn răng rít ra từng chữ: "Trẫm muốn kéo những người trốn ở phía sau kia, tất cả đều bắt ra!"
"Tuân mệnh!"
. . .
Hộ bộ.
Đường Ninh xin nghỉ đã được mười mấy ngày, Hộ bộ vẫn bận rộn như ngày xưa, từ khi bệ hạ có thói quen thỉnh thoảng cải trang vi hành thì các đại quan nha ở kinh sư đều không còn dám lười biếng nữa.
Hộ bộ hữu thị lang Hàn Minh đi vào trị phòng, ánh mắt nhìn về phía một chiếc bàn bên cạnh, vẻ mặt khẽ giật mình, tả thị lang Phương Triết từ trước đến nay luôn chịu khó, bây giờ đã lên nha được một hồi lâu thế mà hắn còn chưa đến, thật là kỳ quái.
Hắn ngồi xuống ghế của mình, qua một khắc đồng hồ, Phương Triết mới ung dung đi tới.
Trong tay hắn mang theo một bọc giấy, sau khi mở ra, mùi thơm mê người lập tức tản mát ra.
Phương Triết chỉ chỉ bánh ngọt trong gói giấy, ra hiệu với Hàn Minh một chút, hỏi: "Nữ nhi của ta làm bánh ngọt, Hàn đại nhân có muốn ăn chút hay không?"
Hàn Minh ngửi ngửi mùi hương, bẻ một miếng bánh ngọt, sau khi nếm thử một miếng thì cảm thán nói: " Ái nữ của Phương đại nhân còn nhỏ tuổi đã có tay nghề như thế, thật sự khiến người ta kinh ngạc, tiểu nữ nhà ta cũng đã 18 tuổi rồi mà đến nay chưa từng xuống phòng bếp."
Hắn vừa ăn bánh ngọt, vừa cảm thán nói: "Thiên Nhiên Cư nổi tiếng khắp kinh sư về mấy món bánh ngọt kia, bản quan cũng từng được thưởng thức, tay nghề cuat lệnh nữ trong mắt của ta, còn hơn cả những đầu bếp nổi danh của Thiên Nhiên Cư kia. . ."
Phương Triết mỉm cười, nói ra: "Ta lại không ăn được mấy, Hàn đại nhân thích ăn thì ăn nhiều một chút, không thì sợ là sẽ phải lãng phí."
Hàn Minh cười cười, nói ra: "Lãng phí lương thực là không tốt. Nếu như vậy thì bản quan sẽ không khách khí."
Hắn cầm lên một miếng bánh ngọt cuối cùng, tiếc nuối nói: "Mỹ vị như vậy, nếu như sau này không thể thường xuyên ăn thì thật đáng tiếc. . ."
Hắn vừa dứt lời, đã có mấy người từ ngoài cửa nhanh chân đi vào.
Lăng Vân nhìn hắn, mặt không thay đổi nói ra: "Phụng mện của bệ hạ, bắt giam Hộ bộ hữu thị lang Hàn Minh quy án, Hàn thị lang, theo chúng ta đi đi."
Hàn Minh thấy vậy thì biến sắc, gấp giọng nói: "Lăng thống lĩnh, xin hỏi bản quan đã phạm tội gì, ngươi làm thế là ý gì?"
"Bác Châu, Tương Châu, Vệ Châu. . ." Lăng Vân nói một câu, nhìn hắn hỏi: "Hàn thị lang, còn muốn ta tiếp tục nói nữa sao?"
Thân thể Hàn Minh run lên, trong nháy mắt sắc mặt của hắn không có chút máu, một miếng bánh ngọt cuối cùng trong tay rơi trên mặt đất.
Lăng Vân phất phất tay: "Mang đi."
Thị vệ sau lưng cùng nhau tiến lên.
"Chậm đã." Hàn Minh ngẩng đầu, giống như cả người đều già đi cả chục tuổi, giọng nói khàn khàn không gì sánh được.
Dù sao cũng là Hộ bộ hữu thị lang, nhiều năm ngồi ở vị trí cao, trên thân tự nhiên có một loại khí chất nào đó, thấy hắn mở miệng, bước chân mấy tên thị vệ dừng lại.
"Còn lại một miếng bánh ngọt, không cần lãng phí." Hắn nhặt lên một khối bánh ngọt cuối cùng từ dưới đất, đặt lên bên miệng thổi thổi rồi chậm rãi bỏ vào trong miệng.
Hắn nhìn Phương Triết đứng ở nơi đó bình tĩnh nhìn hắn, quay đầu, nói ra: "Bản quan tự mình đi."
Mấy tên thị vệ nhìn Lăng Vân, Lăng Vân giơ tay lên, đi phía sau Hàn Minh.
Hộ bộ, khi cấm vệ từ trong cung đi vào Hộ bộ nha môn, đã có không ít người nhận ra bầu không khí khẩn trương.
Lại thấy Hàn thị lang mặt xám như tro từ trong trị phòng đi ra, một đội cấm vệ đi ở phía sau hắn, cuối cùng lại có người ý thức được, trên mặt lộ ra vẻ cực kỳ khiếp sợ.
Hàn Minh trong ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người chậm rãi đi ra khỏi Hộ bộ.
Nửa buổi sáng, Hộ bộ hữu thị lang Hàn Minh bị cấm vệ từ Hộ bộ mang đi, mặc dù không lan truyền khiến cả kinh sư đều biết, nhưng các đại quan nha, vọng tộc phủ đệ thì đều nhận được tin tức.
Nguyên nhân Hàn Minh bị mang đi tạm thời còn chưa có người nào biết, nhưng tất cả mọi người đều rõ ràng, một khi bệ hạ đã dùng tới cấm vệ, thì chuyện này đã không thể coi thường, lần này Hàn thị lang sợ là dữ nhiều lành ít.
Lễ bộ.
Chén trà trong tay Lễ bộ Thượng thư rớt xuống đất, vị quan truyền lời đứng trong phòng chưa bao giờ thấy Thượng thư đại nhân thất thố như vậy, hắn đứng ở nguyên tại chỗ, không biết nên làm sao.
"Ngươi đi ra ngoài trước đi." Không biết qua bao lâu, Đường Hoài mới mở miệng.
"Vâng, đại nhân." Vị quan kia như được đại xá, lập tức đẩy cửa đi ra, thuận tiện đóng cửa phòng lại.
Trong phòng, hai tay Đường Hoài dưới vạt áo nắm thật chặt, cánh tay không khống chế nổi khẽ run rẩy.
Trên khuôn mặt từ trước đến nay luôn không hề bận tâm lại lộ ra vẻ khó có thể tin, cùng một tia sợ hãi.
"CMN đúng là gặp quỷ!" Định quốc công phủ, Tiêu Giác đang nghỉ ở nhà biết được tin tức này, trở mình lăn từ trên giường dậy, thấp giọng mắng một câu.
Tiêu Phúc nhìn hắn còn đang cởi trần, hỏi: "Tiểu công gia, còn theo sao?"
"Theo cái rắm!" Tiêu Giác vội vàng mặc quần áo, nói ra: "Đi tìm Đường Ninh!"
Khang Vương phủ.
"Hộ bộ Thị lang Hàn Minh bị bắt?" Khang Vương vừa mới biết được tin tức này, cũng như bị giữ tại nguyên chỗ, mãi mà vẫn không nói ra lời.
Một bóng người vội vã từ bên ngoài đi tới, người còn chưa đến gần, tiếng đã tới trước: "Điện hạ, không xong rồi, không xong rồi!"
Người kia ba chân bốn cẳng chạy tới, lo lắng nói: "Điện hạ, Ngự Sử đài truyền đến tin tức, nói là Hộ bộ Thị lang Hàn Minh khi tại nhiệm đã tham ô mấy trăm vạn lượng thuế ngân quốc gia, bệ hạ đã mệnh cho Hình bộ, Đại Lý Tự và Ngự Sử đài mở tam ti hội thẩm, nghiêm tra việc này, Hàn Minh xong rồi!"
Thân thể Khang Vương run rẩy, suýt nữa đã ngã sấp xuống.
Hàn Minh tham ô thuế ngân quốc gia tới mấy trăm vạn lượng, nhất định là đại án liên lụy rất rộng, mà sáng sớm hôm qua, hắn lại để Đường Ninh chuyển cho Hàn Minh lễ vật phong phú. . .
Việc này một khi bị tra ra, triều thần sẽ nghĩ như thế nào, phụ hoàng sẽ nghĩ như thế nào?
Sắc mặt Khang Vương trong nháy mắt tái nhợt, cao giọng nói: "Nhanh, chuẩn bị xe, đi Đường phủ!"
. ---------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com