Tiêu Giác trợn mắt nhìn Đường Ninh, hỏi: "Ngươi có phải đã sớm biết chuyện Hàn Minh hay không?"
Hộ bộ Thị lang chứ không phải chó mèo ngoài đường, trong Lục bộ cũng chỉ có Lại bộ là có thực quyền có thể sánh vai cùng Hộ bộ, Hộ bộ Thị lang bị bắt, đối với toàn bộ triều đình thì đây chính là một chuyện lớn trọng đại.
"Ta không biết mà." Đường Ninh lắc đầu, hắn cũng không muốn ôm chuyện này lên trên người mình, đương nhiên sẽ không thừa nhận.
Tiêu Giác không tin nói: "Vậy vì sao ngươi còn không đưa lễ vật đi tặng?"
Đường Ninh nói với vẻ bất đắc dĩ: "Ta xin nghỉ mà, lúc đầu định qua mấy ngày nữa sẽ tới Hộ bộ hỏi một chút, hiện tại xem ra không cần thiết."
Lúc này còn muốn tặng lễ cho Hàn Minh, trừ phi đầu Khang Vương bị úng nước.
Không biết khi Khang Vương biết được tin tức này sẽ nghĩ như thế nào, Hàn Minh tham ô mấy trăm vạn lượng bạc của quốc khố, người khác tránh không kịp, hắn lại nhất định phải dán lên. . .
Tình Nhi nhảy từ ngoài cửa vào, nói: "Cô gia, bên ngoài có một người họ Khang tìm ngươi."
Đường Ninh nghi ngờ hỏi lại: "Họ Khang?"
Tình Nhi nghĩ một chút rồi nói ra: "Hắn nói hắn gọi là Khang cái gì Vương. . ."
Thật không ngờ Khang Vương lại không giữ được bình tĩnh như thế, tự mình đến đây, khiến Đường Ninh hơi kinh ngạc, sau khi suy nghĩ kỹ một chút lại cảm thấy bình thường.
Mặc kệ gần đây Khang Vương đắc ý đến đâu, một khi dính líu quan hệ tới vụ án này thì dù hắn là thân vương, lần này không chết cũng phải lột da.
Nếu Trần Hoàng quyết tâm nghiêm trị, tước danh hiệu Thân vương của hắn rồi đuổi hắn ra khỏi kinh sư thì triều thần cũng sẽ không có ý kiến gì.
Về phần những quan viên quyền quý sau lưng Khang Vương kia, kết quả nhất định sẽ càng thảm hại hơn.
Khi Đường Ninh đi ra nghênh đón, chỉ thấy Khang Vương đang không ngừng bước trong phòng, dáng vẻ vội vàng lo lắng, nhìn thấy Đường Ninh tiến đến, vội vàng nói: "Bản vương nhờ ngươi đưa trọng lễ cho Hàn Minh, ngươi đã đưa sao?"
"Còn chưa đưa." Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Gần đây thân thể hạ quan hơi khó chịu nên xin phép nghỉ ở nhà, còn chưa kịp đưa đi."
"Chưa đưa thì tốt, chưa đưa thì tốt. . ."
Khang Vương thở phào một hơi, tảng đá lớn trong lòng rốt cục đã rơi xuống đất, cả người mềm oặt trên ghế.
"Khiến chuyện của điện hạ chậm trễ, thật có lỗi." Đường Ninh áy náy nhìn Khang vương, nói ra: "Nếu điện hạ là sốt ruột, ta lập tức để người đưa đi. . ."
"Đừng!" Khang Vương từ trên ghế nhảy dựng lên, vội nói ra: "Không cần đưa, không cần đưa. . ."
Hắn thật vất vả mới tránh được một kiếp, nếu phần lễ này mà tặng ra ngoài, ngay cả hắn cũng không tưởng tượng được sẽ phải gánh chịu hậu quả như thế nào.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, hắn nhìn về phía Đường Ninh lúc, trên mặt không khỏi lộ ra một nụ cười, nói ra: "Đường đại nhân, ngươi đúng là phúc tinh của bản vương. . ."
"Điện hạ quá khen rồi." Đường Ninh khách khí nói một câu, nghĩ một chút rồi tiếp tục nói: "Nếu lễ này không cần tặng thì điện hạ mang về đi thôi."
Khang Vương phất phất tay, nói ra: "Không cần, thân thể Đường đại nhân khó chịu, những lễ vật này coi như là bản vương thăm hỏi sức khỏe, Đường đại nhân nhất định phải sớm dưỡng tốt thân thể. . ."
Đường Ninh khổ sở nói: "Lễ vật quý giá như thế, như thế không được đâu. . ."
Khang Vương khoát tay áo, nói ra: "Ai, đồ vật mà bản vương đã đưa ra ngoài, nào có đạo lý lại thu hồi về, Đường đại nhân cũng không nên từ chối."
Mặc dù trong lòng hắn cũng xót bạc nhưng cũng biết, nếu không phải Đường Ninh bị bệnh, thì hiện tại sợ là hắn đã bị Tông Chính tự bắt đi, tiến vào Tông Chính tự, dù hắn có là thân vương cũng sẽ ăn rất nhiều đau khổ.
Thịnh tình của Khang Vương không thể chối từ, Đường Ninh không từ chối được, đành phải gật đầu nói: "Vậy hạ quan cám ơn điện hạ."
"Không cần cám ơn." Khang Vương đứng lên, phất phất tay nói: "Đường đại nhân chú ý dưỡng thương, bản vương về đây. . ."
"Điện hạ đi thong thả. . ."
Khang Vương là một người coi trọng cấp bậc lễ nghĩa, Đường Ninh có thể yên tâm thoải mái thu phần lễ này, dù sao ngay cả Khang Vương cũng không biết Hàn thị lang rơi đài, đối với Đoan Vương chính là đả kích thế nào, một phần trọng lễ đổi lấy một Hộ bộ Thị lang, chuyện này hắn tuyệt đối không lỗ.
Khang Vương tặng đồ vật, rất nhiều thứ Đường Ninh đều không cần đến, hắn đi vào nội trạch, vẫy vẫy tay, nói ra: "Cầm Kỳ Thư Họa, Tiểu Thi, Tửu Nhi, còn có Tình Nhi, đừng đứng ngốc nữa, tới chọn lễ vật đi. . ."
. . .
Hoàng cung.
Do Hình bộ Thượng thư, Đại Lý Tự Khanh, ngự sử đại phu cùng phụ trách thẩm vấn Hộ bộ Thị lang Hàn Minh đã kết thúc, trong quá trình này cũng không vận dụng hình phạt gì, Hàn Minh thú nhận bộc trực về chuyện tham ô thuế ngân, vụ án tiến triển rất thuận lợi, không đến nửa canh giờ việc thẩm vấn cũng đã kết thúc.
Một hoạn quan đi lên phá trước, nhỏ giọng nói một câu với ngự sử đại phu, ngự sử đại phu nhẹ gật đầu, nói ra: "Bệ hạ có chỉ, mang tội thần Hàn Minh đến Sùng Minh điện."
Hắn nhìn Hàn Minh mặc áo tù nhân màu trắng, tóc tai bù xù kia, ánh mắt phức tạp, thở dài.
Hình bộ Thượng thư nhìn hắn, lắc đầu, nói ra: " Hàn ngự sử đã từng không sợ cường quyền, thà chết chứ không chịu khuất phục kia, sao lại luân lạc tới tình cảnh như vậy. . ."
Hình bộ Thượng thư cũng thở dài, tiếc nuối nói: "Đến bây giờ bản quan vẫn cũng không tin, Hàn Minh sẽ đi tham ô, lương thần một đời, đáng tiếc, đáng tiếc. . ."
Trong ngự thư phòng, Trần Hoàng đứng chính giữa đại điện, sắc mặt có chút chán nản.
Lăng Vân đứng cách đó mấy bước, khom người nói: "Bệ hạ, thần đã dẫn người tới Hàn phủ, ngoại trừ Hộ bộ hữu thị lang Hàn Minh, chủ tớ sáu người Hàn gia đều bị bắt vào Hình bộ đại lao. Đồng thời đã dựa theo lời bệ hạ phân phó, giải Hàn Minh tới Sùng Minh điện."
Trần Hoàng nhìn hắn, hỏi: "Hàn Minh là Hộ bộ Thị lang mà trong nhà chỉ có sáu người?"
Lăng Vân nhẹ gật đầu, nói ra: "Hàn Minh có một vợ một nữ, một lão quản gia, một đầu bếp nữ, cộng thêm hai tên gia đinh, chỉ có sáu người."
Trần Hoàng hắn, hỏi: "Ở Hàn gia có tìm ra số bạc tham ô sao?"
Lăng Vân nói: "Hồi bệ hạ, ở Hàn gia tìm ra 63 lượng bạc bảy đồng tiền, ngoại trừ đai lưng ngọc trước kia bệ hạ ban thưởng thì không còn vật dư thừa."
Trần Hoàng mày nhăn lại, hỏi: "Hàn Minh mấy năm đã tham ô thuế hơn hai trăm 30 vạn ngân lượng, bổng lộc hàng năm quy ra thành ngân lượng, cũng có mấy trăm lượng, tại sao trong nhà chỉ có ít bạc như vậy, vậy hơn hai trăm vạn lượng đều đi nơi nào!"
Lăng Vân khom người nói: "Vi thần đã lật khắp toàn bộ Hàn gia đều không tìm được nơi giấu bạc, Hàn Minh ở khu dân nghèo phía Bắc, theo lời hàng xóm của hắn nói, ngày bình thường Hàn gia sinh hoạt đơn giản, còn thường xuyên xuất ra ngân lượng để mua cháo cơm bố thí tên ăn mày. . ."
Trần Hoàng trầm mặc một lát, trầm giọng nói ra: "Đi Sùng Minh điện."
Trong Sùng Minh điện, Hàn Minh quỳ trên mặt đất, nghe được sau lưng có tiếng bước chân truyền đến, ngẩng đầu nhìn một chút, rồi dập mạnh đầu trên đất, nói ra: "Tội thần Hàn Minh, khấu kiến bệ hạ."
Trần Hoàng đứng trước người hắn, nhìn hắn, chậm rãi hỏi: "Còn nhớ rõ vì sao ngươi được lên làm Hộ bộ Thị lang sao?"
Hàn Minh cúi đầu, máu tươi từ trên trán chảy xuống, im lặng không nói.
"Ngươi không nhớ rõ, trẫm nhớ kỹ."
Trần Hoàng nhìn hắn, bình tĩnh nói ra: "Mười một năm trước, ngươi vẫn chỉ là một vị Giám Sát Ngự Sử, năm đó gian tướng Thái Thành quyền khuynh triều chính, che đậy thiên thính, làm ra rất nhiều chuyện ác mà người người oán trách, trong triều bách quan đều sợ quyền thế uy nghiêm của hắn, giận mà không dám nói gì, chỉ có Hàn Minh ngươi là không sợ quyền thế, không để ý sinh tử, nói thẳng trình lên khuyên ngăn, bày ra 28 tội trạng của Thái Thành, ở trên kim điện đập đầu kêu lớn, lấy cái chết thẳng thắn can gián. . ."
"Sáu lần bên đường bị ám sát, ngươi không cau mày."
"Con trai trưởng duy nhất của Hàn gia chết vì bị Thái tặc trả thù mà ngươi không có lùi bước."
"Bọn hắn trói lại i mẫu thân cao tuổi củangươ, buộc ngươi đi vào khuôn khổ, mẹ của ngươi lấy cái chết để tỏ rõ ý chí, không liên lụy tới ngươi. . ."
. . .
"Ngươi lấy sức một mình, vặn ngã gian tướng, trẫm thăng ngươi là Hộ bộ Thị lang, hy vọng ngươi có thể ra sức vì nước. . ." Trần Hoàng nhìn hắn, vẻ mặt đau lòng, trầm giọng nói: "Hàn ái khanh, Hàn ái khanh của trẫm, ngươi nói cho trẫm biết, những năm này ngươi đã làm những gì!"
"Tội thần có lỗi với bệ hạ, có lỗi với triều đình!"
Hàn Minh khàn giọng nói, một lần nữa cúi người hung hăng dập đầu trên đất.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
. . .
Trán của hắn đã sớm máu thịt be bét, nhưng vẫn đập không ngừng.
"Mười một năm trước, trẫm thiếu Hàn gia các ngươi hai cái mạng." Trần Hoàng thở phào một hơi, nhìn hắn nói ra: "Hôm nay, trẫm trả lại ngươi sáu đầu."
Trần Hoàng nhìn chằm chằm hắn, chậm rãi nói ra: "Nhưng trẫm nhất định phải cho bách tính, cho triều đình một câu trả lời."
Hàn Minh quỳ trên đất, cao giọng nói: "Tạ ơn bệ hạ."
Một tên hoạn quan, đi lên trước, từ trên bàn ngọc lấy ra một ly rượu, đưa cho Hàn Minh.
Hàn Minh dùng hai tay tiếp nhận, cuối cùng nhìn Trần Hoàng một chút, cười nói: "Nếu có kiếp sau, Hàn Minh vẫn nguyện làm thần tử của bệ hạ."
Hắn đặt chén rượu xuống, cả người quỳ thẳng,rất cung kính thi lễ một cái với Trần Hoàng, chỉ là lần này, sau khi đầu của hắn cúi đụng trên đất thì không ngẩng lên nữa.
Sau một lát, Hình bộ Thượng thư nhìn một khối vải trắng trong Sùng Minh điện, ngẩng đầu, nói ra: "Bệ hạ, Hàn thị lang cứ thế chết đi, người sau lưng của hắn. . ."
Trần Hoàng phất phất tay, nói ra: "Hàn Minh đã nhận tội, án này cứ dừng ở đây, tất cả quan viên liên quan, nghiêm trị không tha."
Hình bộ Thượng thư khom người nói: "Thần tuân chỉ."
Sau khi Hình bộ Thượng thư rời khỏi đại điện, Trần Hoàng thở sâu, nói ra: "Tuyên Đoan Vương tiến cung."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com