Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 303: CHƯƠNG 302: SAO CHỔI

Cửa cung.

Đoan Vương bị tuyên triệu tiến cung khẩn cấp đi chậm lại, nghĩ một chút rồi hỏi một hoạn quan: "Ngươi có biết bệ hạ triệu bản vương vào cung là vì chuyện gì không?"

Hoạn quan kia lắc đầu, nói ra: "Bẩm điện hạ, bệ hạ chưa hề nói."

Đoan Vương ngừng chân tại chỗ một lát, cuối cùng lại sải bước chân.

Hắn vừa mới biết được tin tức Hộ bộ Thị lang Hàn Minh bị bắt, trong lòng đang nóng như lửa đốt, hắn và mưu sĩ trong phủ đang nghĩ xem nên ứng cứu như thế nào thì lại nhận được lệnh tuyên tiến cung.

Hàn Minh là một quân cờ ngầm trọng yếu nhất trong tay hắn kỳ, là chỗ dựa cho tài nguyên của hắn, nếu Hàn Minh xảy ra chuyện, thì hắn sẽ nhận lấy đả kích thật lớn.

Hắn tạm thời còn không biết Hàn Minh bị bắt nguyên nhân, nhưng không đến một khắc cuối cùng, hắn sẽ không từ bỏ một cây rụng tiền có thể hô phong hoán vũ tại Hộ bộ.

Cũng may trong kinh không có mấy người biết hắn có quan hệ với Hàn Minh, lúc này trước tiên phải tìm hiểu tình hình ở chỗ phụ hoàng rồi lại tính toán sau.

Hoạn quan kia dẫn hắn đi đến một cung điện nào đó, nói: "Điện hạ, bệ hạ ở trong Sùng Minh điện, ngài đi vào đi."

Đoan Vương hơi kinh ngạc, địa điểm phụ hoàng triệu kiến hắn lại không phải ở Ngự Thư phòng, Sùng Minh điện là nơi bình thường để phụ hoàng suy nghĩ, rất ít khi triệu kiến quan viên tới nơi này.

Hắn đẩy cửa vào, Trần Hoàng đứng trong điện, đưa lưng về phía hắn, chậm rãi nói: "Đóng cửa lại."

Đoan Vương thoáng thấp thỏm đóng cửa phòng, tiến lên hai bước, hỏi: "Không biết phụ hoàng triệu nhi thần đến đây là có gì phân phó?"

Trần Hoàng nhìn hắn, mặt không thay đổi nói ra: "Quỳ xuống."

Đoan Vương giật mình, há to miệng: "Phụ hoàng. . ."

Trần Hoàng lạnh giọng nói một câu: "Quỳ xuống!"

Đoan Vương không dám hỏi, vội quỳ xuống đất.

Trần Hoàng chỉ một khối vải trắng trong điện, hỏi: "Biết đây là gì sao?"

Đoan Vương liếc nhìn qua đó rồi mờ mịt nói: "Nhi thần không biết."

Trần Hoàng lạnh lùng nói: "Đây là Hộ bộ hữu thị lang Hàn Minh."

Đoan Vương nghe thế thì khẽ giật mình, sau đó sắc mặt lập tức trắng bệch, thân thể run lên nhè nhẹ, hắn có ép chính mình khôi phục lại trấn định.

Trần Hoàng nhìn hắn, hỏi: "Hàn Minh thân là Hộ bộ hữu thị lang, mấy năm này đã tham ô mấy trăm vạn lượng tiền thuế của quốc gia, ngươi thấy việc này thế nào?"

"Nhi thần, nhi thần. . ." Trên trán Đoan Vương chảy đầy mồ hôi, nhỏ giọng nói: "Nhi thần nghĩ là Hàn Minh phạm vào tội lớn này, trừng phạt đúng tội, chết chưa hết tội. . ."

Ầm!

Trần Hoàng dùng sức đạp Đoan Vương một cước khiến cho hắn trượt dài trên mặt đất.

"Chết chưa hết tội?" Trong mắt Trần Hoàng vằn lên tơ máu, hạ giọng nói: "Ngươi cho rằng trẫm không biết, ngươi đã sớm lung lạc được Hàn Minh; ngươi cho rằng trẫm không biết, bạc mà hắn tham ô, cuối cùng tất cả đều rơi vào túi của ngươi; ngươi cho rằng trẫm không biết, kẻ cầm đầu án này là ai chăng!"

Trần Hoàng thở phì phò nói vài câu, khiến cho sắc mặt Đoan Vương đại biến, hắn quỳ rạp trên đất, cao giọng nói: "Phụ hoàng minh giám, án này không quan hệ tới nhi thần, án này không quan hệ tới nhi thần!"

Trần Hoàng hít một hơi thật sâu, nói ra: "Hàn Minh là lương thần bực nào, quốc khố là nơi nào, ngươi lại dám biến lương thần thành gian thần, ngươi dám động tay tới quốc khố. . . , ngươi thật to gan!"

Sắc mặt Đoan Vương đã tái nhợt không còn giọt máu, kinh hoảng nói: "Phụ hoàng, phụ hoàng, không phải nhi thần, không phải nhi thần. . ."

Trần Hoàng quay đầu nhìn Ngụy Gian, nói ra: "Cầm hình trượng tới."

. . .

Hộ bộ Thị lang Hàn Minh, tham ô quốc khố nên sợ tội tự sát, tin tức liên quan tới án này một khi được truyền ra sẽ giống như một tảng đá lớn rơi xuống mặt nước, khiến mặt hồ kinh sư vốn đã không quá bình tĩnh lại lần nổi lên từng đợt sóng lớn.

Đây là vụ án tham nhũng lớn nhất của triều đình trong mấy năm gần đây, khiến dân gian và triều chính chấn kinh, trong vòng một ngày ngắn ngủi đã truyền khắp toàn bộ kinh sư.

Hàn Minh sợ tội tự sát, nhưng vụ án này lại chưa kết thúc.

Triều đình tra rõ ràng, đồng đảng liên quan đến án này cũng không thể thoát được, một Hộ bộ chủ sự, hai vị lang trung, bao gồm cả quan viên địa phương ba châu Bác Châu, tất cả đều sa lưới.

Dám đông tay chân tới quốc khố, kết quả của bọn hắn cũng không khá hơn Hàn Minh bao nhiêu, nhưng khiến vô số người kinh ngạc là, sau khi Hàn Minh sợ tội tự sát, Đoan Vương không hiểu sao lại bị bệ hạ cấm túc ba tháng, theo tin đồn truyền ngôn, Đoan Vương bị bệ hạ đánh tới hôn mê trong Sùng Minh điện, sau đó bị đám hoạn quan khiêng đi ra.

Tin tức ngầm còn nói rằng, Hộ bộ Thị lang Hàn Minh sở dĩ bị tra ra tham ô, chính là bởi vì Đường Ninh lúc ấy đảm nhiệm chức Hộ bộ chủ sự, khi thanh tra sổ sách của Hộ bộ đã đưa ra một phương pháp kiểm toán, có thể tuỳ tiện phân rõ sổ sách này có phải bị động tay chân hay không, mà Hộ bộ tả thị lang Phương Triết chính là lợi dụng phương pháp này để tra ra sự thật hữu thị lang Hàn Minh tham ô tiền thuế, thế nên mới có đại án oanh động cả kinh sư này.

Đường Ninh nhập Hộ bộ mới chỉ một tháng, đã tự tay kéo xuống một vị Hộ bộ hữu thị lang, khiến lòng người ở các đại quan nha trong kinh sư bàng hoàng, trên lý lịch của hắn lại thêm một trang nổi bật.

Hàn Minh sa lưới, mặc dù người người trong kinh vỗ tay khen hay, nhưng Đường Ninh là Hàn Lâm viện tu soạn kiêm nhiệm Hộ bộ chủ sự, cũng có một danh hiệu mới là sao chổi.

Quan trường phức tạp, rất nhiều quan viên trong triều có ai dám nói mình sạch sẽ, lại có ai có thể chịu đựng nghiêm tra?

Hiện tại Đường Ninh là Hộ bộ chủ sự, không tới mấy tháng sau, hắn sẽ biến thành Hình bộ chủ sự, Lại bộ chủ sự, đến lúc đó, cũng không biết người xui xẻo tiếp theo là Hình bộ Thị lang, hay là Lại bộ Thượng thư.

"Sao chổi?"

Đường Ninh thoải mái ngồi trong sân gặm bồ đào mà Tiểu Tiểu đi đường thủy chuyển từ phương nam tới đây. Nghe được tin tức này, hắn mở to mắt, mặt lộ vẻ bất mãn.

Chuyện về Hộ bộ Thị lang là Hàn thị lang bị trừng phạt đúng tội, dựa vào cái gì mà nói mình là sao chổi, cho dù không có hắn, Phương Triết cũng sẽ không để Hàn Minh tiếp tục ở lại Hộ bộ, chẳng qua hắn chỉ làm một việc nhỏ bé ở trong đó mà thôi.

Tiêu Giác từ bên ngoài đi tới, đưa tay cầm lấy một quả bồ đào, Đường Ninh thấy hắn mặc áo giáp thì hỏi: "Ngươi làm sao lại mặc đồ này?"

Tiêu Giác cắm một miếng bồ đào rồi nói ra: "Phụng mệnh của bệ hạ, đưa thê nữ người nhà Hàn Minh xuất kinh."

Kết quả xử phạt của vụ án này, kỳ thật đã nằm ngoài dự đoán của Đường Ninh.

Hàn Minh phạm tội, là tội lớn tru di cả tộc, nhưng sau khi hắn sợ tội tự sát thì Trần Hoàng lại miễn xá cho người nhà của hắn, như thế đã được tính là khai ân ngoài vòng pháp luật.

"Thật sự là không ngờ được Hàn Minh lại tham ô tiền thuế." Tiêu Giác tiếc hận, nói ra: "Khi ta còn bé, cha ta thường xuyên kể sự tích về Hàn Minh cho ta nghe, hắn là kẻ thiết diện vô tư, không sợ cường quyền, không sợ sinh tử, là gián quan đệ nhất đương triều, lấy sức một mình, đánh đổ cả bè lũ gian tướng, là sống lưng triều đình. . . , nhưng ai ngờ được, sống lưng của triều đình cũng có lúc cúi xuống."

Con người đều sẽ thay đổi, có rất nhiều nguyên nhân đều sẽ dẫn đến thay đổi này, biển cả cũng sẽ biến thành ruộng dâu, ngay cả Tiêu Giác đều có thể biến thành nam nhân thật sự, thì lương thần tự nhiên cũng có khả năng biến thành gian thần.

Nhớ tới vị Hàn thị lang ăn màn thầu dưa muối kia, trong lòng Đường Ninh vẫn sẽ có chút cảm thán, khi Hàn Minh bị xét nhà, ở trong nhà hắn chỉ phát hiện ra hơn sáu mươi lượng bạc, một kẻ thanh lưu vì Đoan Vương mà lưu lạc đến tận đây, thật đáng buồn đáng tiếc. . .

Đường gia.

Đường Kỳ và Đường Cảnh còn đang đàm luận về chuyện Hộ bộ Thị lang Hàn Minh sợ tội tự sát, cho dù là Đường Cảnh, đều tỏ vẻ cực kỳ kinh sợ vì chuyện này.

Mà trong thư phòng nào đó ở Đường phủ, bầu không khí lại cực kỳ ngột ngạt.

" Lần này bệ hạ đã thật sự nổi giận, Đoan Vương ít nhất phải tĩnh dưỡng mấy tháng mới có thể hoàn toàn khôi phục." Đường Kỳ trầm thấp nói ra: "Chuyện này, sợ là không có giấu diếm được bệ hạ, đã mất đi Hàn Minh không sao, sợ là sợ trải qua chuyện này, bệ hạ đã triệt để thất vọng đối với Đoan Vương. . ."

Đường Hoài trầm mặc một hồi lâu mới mở miệng nói ra: "Tiếp tục như vậy nữa, Khang Vương sẽ triệt để vượt mặt Đoan Vương."

Đường Kỳ nhíu mày lại, hỏi: "Kể từ đó, chuyện mà chúng ta nhiều năm trù tính, chẳng phải tất cả đều sẽ trôi theo dòng nước?"

"Bệ hạ đang lúc tráng niên, chúng ta còn thời gian rất dài." Đường Hoài ngồi trên ghế, chậm rãi nói ra: "Đoan Vương sẽ mắc sai lầm, Khang Vương cũng sẽ phạm sai lầm, lúc này Khang Vương có thể ép Đoan Vương, không có nghĩa là vĩnh viễn có thể ép Đoan Vương. . ."

Đường Kỳ nghĩ nghĩ rồi hỏi: "Đại ca có ý là... chúng ta phải làm như thế nào?"

"Làm nhiều nhiều sai, không làm không sai." Đường Hoài nhắm mắt lại, nói ra: "Chúng ta không hề làm gì , chờ bọn hắn phạm sai lầm là được."

"Nếu là bọn họ không phạm sai lầm đâu?"

"Vậy thì sáng tạo cơ hội cho bọn hắn phạm sai lầm. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!