Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 304: CHƯƠNG 303: THI NHAU TỪ CHỐI

Vụ án về Hộ bộ Thị lang đột nhiên xảy ra, nên cũng kết thúc rất nhanh, rất nhiều dấu hiệu cho thấy bệ hạ đã điều tra Hàn Minh từ trước rồi.

Có người cẩn thận tính toán thời gian, từ khi kinh sư điều động gián điệp bí mật tiến tới ba châu Bác Châu để điều tra, thời gian cả ngày lẫn đêm gấp trở về, đúng lúc là mấy ngày Hộ bộ thanh toán sổ sách xong.

Kể từ đó, tin tức ngầm đã không thể lại xưng là tin tức ngầm, tân nhiệm chủ sự Đường Ninh vừa tới Hộ bộ không bao lâu, đích thật là khỏi nguồn thanh tra án tham nhũng lần này.

Án này liên quan đến rộng, là vụ án hiếm thấy trong mấy năm gần đây, liên lụy trên bề mặt đã khiến cho triều đình rung chuyển, còn những chuyện không được nổi lên kia lại càng đáng sợ hơn.

Khi vụ án Hàn Minh xảy ra, bệ hạ đột nhiên khiển trách Đoan Vương, nói là răn dạy, nhưng trình độ hoàn toàn vượt qua mức độ răn dạy.

Theo tin tức từ trong cung truyền đến, bệ hạ trừng phạt Đoan Vương, đánh gãy một cây hình trượng, sau đó Đoan Vương nhận cũng không chỉ là trừng phạt cấm túc ba tháng.

Nghe nói, phủ khố trong Đoan Vương phủ, bị cấm quân thu đi trống hơn phân nửa, hướng chảy của số tiền tài này tạm thời không rõ, nhưng liên hệ đến vụ án Hàn Minh, cùng với việc bệ hạ nặng tay như thê, nội tình ở trong đó sợ là đã rất rõ ràng.

Trong khoảng thời gian này, trên triều đình biểu hiện của Đoan Vương vốn hơi thua Khang Vương, sau khi chuyện này xảy ra, nếu còn muốn nghịch chuyển thế cục thì thực sự là muôn vàn khó khăn, thậm chí trong lòng không ít người đã nhận định, song vương chi tranh giữa Khang Vương và Đoan Vương đã định đại cục.

Cửa Đoan Vương phủ đóng chặt, trong vòng ba tháng, cửa chính không ra, trong phủ vắng vẻ lạnh lẽo, Khang Vương phủ lại là cảnh ca vũ hân hoan.

Khang Vương nhìn vũ nữ múa ở trong điện, thở phào một hơi rồi nói ra: "Hóa ra Hàn Minh lại là người của Triệu Minh, nguy hiểm thật, nguy hiểm thật a!"

Bên cạnh hắn có người nịnh nọt nói: "Điện hạ được trời cao chiếu cố, gặp chuyện tự nhiên là gặp dữ hóa lành."

"Lần này cũng không phải dựa vào trời cao." Khang Vương uống chén rượu, nói ra: "May mắn Đường Ninh không tặng đống lễ vật kia đi, bằng không, bản vương sợ là cũng không khá hơn Triệu Minh bao nhiêu."

Người kia nghĩ nghĩ, nói ra: "Điện hạ, nếu Đường Ninh kia đã sớm biết Hàn Minh có vấn đề, vì sao hắn không sớm chút nói cho điện hạ?"

Một người trung niên bên cạnh Đoan Vương lạnh lùng nhìn hắn một cái, nói ra: "Đây là cơ yếu trong triều, nếu hắn có thể tùy tiện lộ ra cho điện hạ thì bệ hạ sẽ nghĩ như thế nào?"

Người kia tự biết là đã nói sai, vội vàng nói: "Là thuộc hạ thất ngôn, thuộc hạ thất ngôn. . ."

"Có đạo lý." Khang Vương nghĩ lại một phen, gật đầu nói: "Việc này liên lụy quá rộng, nếu có chút tiếng gió, phụ hoàng nhất định sẽ nghiêm tra, đến lúc đó bản vương cũng không thể ăn nói, huống hồ, lần này là Triệu Minh tự mình tìm đường chết, bản vương biết hay không biết thì cũng là chuyện tốt đối với bản vương. . ."

Hắn một chút suy nghĩ, sau đó nhìn về phía nam tử trung niên bên cạnh, hỏi: "Từ tiên sinh, bước kế tiếp chúng ta nên làm như thế nào?"

"Chúng ta không cần làm gì cả." Nam tử trung niên nói ra: "Trải qua một chuyện này, Đoan Vương đã ở trên triều đình đã triệt để thất thế, điện hạ chỉ cần không phạm sai lầm, Đoan Vương sẽ không có cơ hội, huống chi, chúng ta không làm, cũng có người sẽ thay chúng ta làm, bây giờ Đường đại nhân đi khắp Lục bộ, điện hạ cũng biết bản lãnh của hắn, dựa vào thù hận giữa hắn cùng Đường gia, hắn sẽ bỏ qua cho những người của Đường gia cùng Đoan Vương ở Lục bộ kia?"

Khang Vương nghĩ một chút rồi vỗ đùi, cười nói: "Tiên sinh nói có lý. . ."

. . .

Lúc này đã là tháng 11, mặc dù tuyết còn chưa rơi xuống, nhưng thời tiết đã chuyển lạnh.

Trong tiểu viện Thiên Nhiên Cư, trên cây trụi lủi thỉnh thoảng lại có phiến lá rách theo gió lắc lư, không khí có vẻ hơi tiêu điều.

Tô Mị ngồi trên bàn đu dây trong viện, đong đưa theo bàn đu dây, thỉnh thoảng lại lộ ra một đoạn mắt cá chân trơn bóng, gió nhẹ vờn quanh người, mang theo mùi hương hòa tan vẻ tiêu điều trong viện ý.

Nàng ngồi trên bàn đu dây nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Ngươi hạ quyết tâm muốn trợ giúp Khang Vương đoạt đích?"

Ngay cả Tô Mị được xem như người bên gối mà cũng cảm thấy như vậy, Đường Ninh cảm thấy rất oan uổng.

Quan hệ giữa hắn với Khang Vương chính là kiểu địch nhân của địch nhân chính là bằng hữu.

Trước kia là theo như nhu cầu, lợi dụng lẫn nhau, kỳ thật cũng không giúp đỡ Khang Vương việc gì lớn cả.

Mà chuyện lần này là do Phương Triết khơi ra, cuối cùng được lợi cũng là ông ta, Hàn Minh bỏ mình, ngoại trừ Hộ bộ thượng thư ra thì ông ta là lớn nhất, Đường Ninh dám khẳng định, trước khi Hộ bộ Thị lang mới đến nhận chức, toàn bộ Hộ bộ đều sẽ bị ông ta nắm chắc trong lòng tay.

Khang Vương cũng là người được lợi, hắn chẳng làm gì lại thu lợi lại lớn nhất, lần này Đoan Vương đã chạm đến ranh giới cuối cùng của Trần Hoàng, hơn phân nửa là đã bị phế đi, Khang Vương chỉ cần ngồi trong nhà, hoàng vị trên trời sẽ rơi xuống, luôn luôn gặp được chuyện bánh từ trên trời rớt xuống như thế, sợ là hắn nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh.

Mà Đường Ninh sau khi trải qua chuyện này, lại chẳng kiếm được chỗ tốt gì, chỉ nhận được một danh hiệu sao chổi thôi.

Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Ngươi cảm thấy Khang Vương như thế nào?"

Tô Mị đung đưa bàn đu dây, nói ra: "Ngươi giúp ta đẩy bàn đu dây trước đã."

Đường Ninh đi đến sau lưung nàng, đẩy nàng một lần nữa bay cao lên, Tô Mị đung đưa bắp chân, nói ra: "Cong người Khang Vương không có đại tài, có thể nói là vô cùng bình thường, nhưng vận khí của hắn rất tốt, ngươi đối nghịch với Đường gia, đối nghịch cùng Đoan Vương, cuối cùng được lợi đều là hắn. . ."

Đường Ninh hoàn toàn đồng ý với đánh giá của Tô Mị về Khang Vương, Khang Vương không chỉ bình thường, còn keo kiệt, bình thường ngược lại cũng thôi, bên người có phụ tá đầy năng lực cũng sẽ không xảy ra sai lầm lớn, mà người keo kiệt, bình thường không thành được việc đại sự gì.

Hàn Minh đổ, Đoan Vương không sai biệt lắm cũng phế đi, Khang Vương đã bước một chân đã vào Đông Cung, nhưng đến bây giờ hắn cũng không có tỏ vẻ ra biết ơn gì, bởi vậy có thể thấy được con người hắn.

Đường Ninh nhìn nàng, đột nhiên hỏi: "Ngươi nói Hàn Minh tại sao phải đầu nhập vào phe Đoan Vương?"

"Chuyện này có cái gì kỳ quái đâu." Tô Mị liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Năm đó Hàn Minh một mình đối mặt với toàn bộ phe gian tướng, Đường gia và Đường huệ phi ở trong bóng tối bỏ khá nhiều công sức, bằng không chỉ dựa vào một chức Giám Sát Ngự Sử như hắn thì sớm đã bị gặm đến nỗi ngay cả mảnh xương vụn cũng không thừa."

Đường Ninh kinh ngạc nói: "Còn có việc này?"

Tô Mị nhảy xuống từ trên bàn đu dây, nói ra: "Đường gia dựa vào cơ hội lần đó, trở thành bá chủ trong triều, hơn mười năm qua, bọn hắn phải khổ tâm kinh doanh, mới có Đường gia hôm nay, trên mặt nổi Hàn gia là kẻ cầm đầu khiến gian tướng rơi đài, mặc dù gian tướng rơi đài, nhưng thế lực còn sót lại vẫn không thể khinh thường, ngươi cho rằng, những năm gần đây Hàn gia dựa vào cái gì mà có thể an an ổn ổn sinh hoạt tại kinh sư?"

Đường Ninh nghĩ nghĩ, lại hỏi: "Ngay cả chết hắn còn không sợ, lại bởi vì chuyện này màkhuất phục Đoan Vương?"

"Con người cuối cùng sẽ thay đổi." Tô Mị nhìn xem hắn, nói ra: "Nhất là đàn ông các ngươi, luôn thay đổi thất thường, có mới nới cũ, đứng núi này trông núi nọ còn ít à. . . , bây giờ ngươi đồng ý ngủ cùng ta, ngươi có thể bảo đảm mười năm sau còn có thể ngủ cùng ta sao?"

Một vấn đề rất nghiêm túc, cũng có thể bị nàng đi dẫn đến chuyện này, Đường Ninh nghĩ tới chuyện mười năm sau, có khả năng Đoan Vương đã triệt để rơi đài, Đường gia cũng đã triệt để rơi đài, một nhà bọn hắn có thể quang minh chính đại xuất hiện, hắn cũng không cần lén lút tới đây, đến lúc đó giống như cũng không có lý do để thường xuyên đến nơi này. . .

Đường Ninh nhìn nàng, đàng hoàng nói ra: "Không thể cam đoan."

"Ngươi đúng là đồ không có lương tâm. . ." Tô Mị đưa tay vặn lỗ tai của hắn, giận dữ nói: "Đời này lão nương sẽ bám chặt lấy ngươi, mười năm, 20 năm, 30 năm đều bám lấy ngươi. . ."

. . .

Ngự Thư phòng.

Hai ngày này tâm tình bệ hạ không tốt, hoạn quan cung nữ hầu hạ trong điện đều cẩn thận, ngay cả thở mạnh cũng không dám, đi đường càng là không dám phát ra tiếng vang quá lớn.

Đến cả triều thần bị triệu tập đến trong điện cũng đều nín hơi ngưng thần, không dám phản bác bất luận một câu nào.

Tiền Thạc tiến lên một bước, nói ra: "Bệ hạ, bây giờ vị trí Hộ bộ hữu thị lang trống chỗ. . ."

Trần Hoàng phất phất tay, nói ra: "Trẫm tạm thời còn chưa nghĩ ra nhân tuyển thích hợp, vị trí hữu thị lang tạm thời để trống đi."

Tiền Thạc gật đầu nói phải.

Trần Hoàng lại lần nữa nhìn về phía, nói ra: "Đường Ninh ở Hộ bộ đã có hơn một tháng, trình tự đi tới bộ tiếp của hắn, các ngươi thương lượng một chút."

Không ít người phía dưới nghe vậy, lông mày đều khẽ nhướn lên một cái.

Lễ bộ Thượng thư Đường Hoài cúi đầu khoanh tay, không nói một lời.

Hình bộ Thượng thư nhìn quanh bốn phía, nhìn về phía Lại bộ Thượng thư, cười nói: " Hình bộ chúng ta tạm thời không thiếu người, không bằng để hắn đi Lại bộ trước. . ."

Mí mắt Lại bộ Thượng thư giựt một cái, lập tức nói: " Lại bộ chúng ta tạm thời cũng không thiếu người, nếu không để hắn đi Công bộ."

Bên cạnh hắn có một lão giả vuốt vuốt sợi râu, vỗ lỗ tai, hỏi: "Cái gì, Chu đại nhân mới vừa nói cái gì? Công bộ chúng ta làm sao?"

Trần Hoàng nhìn phía dưới loạn thành một bầy, sắc mặt đen lại.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!