Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 309: CHƯƠNG 308: CẦU THÂN

"Nội nhân?" Đường Ninh từ trên đồng cỏ ngồi xuống, nói ra: "Đừng đùa như vậy."

"Làm sao?" Tô Mị đứng lên, đi đến trước mặt hắn, rồi nhìn thẳng vào mắt hắn, hỏi: "Ngươi cảm thấy ta không xứng với ngươi?"

"Trên đời này còn có nam nhân không xứng với đệ nhất mỹ nhân kinh sư sao?" Đường Ninh lui ra phía sau một bước, nói ra: "Thế nhưng ngươi không nên quên, chúng ta là tỷ đệ a. . ."

"Chơi luôn."

Tô Mị xoay người, khi đi ra sân nhỏ mới quay đầu nói ra: "Nếu ngươi đã thịnh tình mời như thế, vậy ta phải cố mà chơi thôi. . ."

Nữ nhân kỳ thật đều luôn thích sĩ diện như vậy, muốn thứ gì hay muốn làm gì, ngoài miệng thì từ chối một phen, lại mời, lại từ chối, cứ như thế từ chối hai ba lần rồi mới miễn cưỡng làm bộ ta đáp ứng ngươi là cho ngươi mặt mũi, Đường yêu tinh luôn luôn là như thế.

Ra khỏi Thiên Nhiên Cư, Đường Ninh đi trên đường, từ xa đã nhìn thấy có một đoàn xe ngựa đi tới, dấu hiệu trên xe ngựa nhìn có chút quen thuộc, sau một lát hắn mới nhớ tới tới dấu hiệu này là từ đâu mà có.

Đây là đội xe sứ thần Sở quốc.

Hắn theo bản năng ngăn đội xe lại, trong đội xe lập tức có hộ vệ cảnh giác rút binh khí ra, lớn tiếng nói: "Phía trước là người nào, vì sao lại cản đường?"

"Bản quan là Hàn Lâm viện tu soạn." Đường Ninh nhìn thoáng qua một vị quan viên của Sở quốc đang ngồi trên lưng ngựa, nói ra: "Các ngươi là sứ thần Sở quốc?"

Nghe nói người cản đường là quan viên Trần quốc, sắc mặt người kia lập tức tốt lên rất nhiều, nói ra: "Vị đại nhân này cản đường không biết có chuyện gì quan trọng?"

Đường Ninh nhìn vào người kia, nói ra: "Nếu không có quân tình khẩn cấp, vào thành cần xuống ngựa, tuy các ngươi là sứ thần, cũng cần tuân thủ quy củ của Trần quốc."

Sứ thần nghe vậy thì lập tức xoay người xuống ngựa, chắp tay nói: "Đa tạ vị đại nhân này nhắc nhở, lần đầu chúng ta vào kinh thành, không hiểu quy củ, thật sự là có lỗi, thật có lỗi."

"Không sao, lần sau chú ý là được." Đường Ninh tùy ý phất phất tay, hỏi: "Bản quan cùng Tiểu Lý đại nhân của Sở quốc các ngươi cũng có chút giao tình, không biết lần này đi sứ, hắn có tới hay không?"

Quan viên kia suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nói: "Lần này đi sứ, Lý đồng liêu không đi cùng."

Cho dù trong lòng biết thân phận Lý Thiên Lan, hẳn là sẽ không liên tục hai lần đi sứ, nhưng nghe đến sứ thần Sở quốc chính miệng xác nhận, trong lòng hắn vẫn còn có chút phiền muộn.

Sau khi cáo từ sứ thần Sở quốc, hắn lại trực tiếp trở về nhà.

Trước tết hắn không có ý định lại bận bịu làm việc, hai ngày này hiệu sách sách đã ngừng kinh doanh, chỉ có rượu là bán rất tốt.

Rượu mà bọn hắn ủ ra đã tiến vào thị trường kinh sư, đồng thời chiếm cứ được thị phần cực lớn, hàng hóa vẫn luôn trong trạng thái cung không đủ cầu.

Trong khoảng thời gian này, Khang Vương đã nhiều lần đưa thiệp mời tới mời hắn dự tiệc, Đường Ninh đi một lần, sau đó đều nhã nhặn từ chối từ chối.

Mỗi ngày Khang Vương đều mở yến hội nên cũng không hiếm lạ, bây giờ Khang Vương không thể nghi ngờ chính là thời điểm đỉnh phong trong cuộc đời hắn, sau chuyện ở Hộ bộ thì Đoan Vương đã xa xút hơn một nửa, từ trước đến nay Hoài Vương vốn không có cảm giác tồn tại, hơn nữa không biết vô tình hay là cố ý mà bệ hạ lại ban thưởng cho hắn hai lần, trong triều có không ít người và cả chính Khang Vương đều cho rằng Khang Vương đã bước nửa bước vào Đông Cung.

Trong triều có vô số người bắt đầu lấy lòng Khang Vương, trước kia cỏ đầu tường vốn thôi giữa hai bên cũng dần dần bắt đầu theo hướng hắn, những gia tộc trong kinh vốn ủng hộ Khang Vương cũng có thể ưỡn thẳng sống lưng, thậm chí còn có chút đắc ý vênh váo, kết quả là trong nửa tháng này, Bình An huyện nha đã xử lý ba vụ ẩu đả của con em quyền quý trong kinh.

Cũng may nhạc phụ đại nhân có lệnh bài mà hoàng đế ban cho, không sợ những gia tộc kia gây áp lực, ngược lại là bởi vì tới gần ngày tết, lượng người trong kinh tăng lên rất nhiều, mỗi ngày phải duy trì trị an cũng có áp lực không nhỏ.

Nhưng dù ông có bận rộn hơn nữa thì đến đêm giao thừa vẫn về nhà thật sớm.

Hôm nay trong nhà đặc biệt náo nhiệt, không nói tới người một nhà bọn hắn có nhạc phụ nhạc mẫu, Tam thúc Tam thẩm, cùng Đường yêu tinh và Đường tài thần theo lệ cũ hàng năm đều cùng đón giao thừa, năm nay còn có thêm một Tô Mị miễn cưỡng tới.

Đương nhiên, còn có lão khất cái ỷ vào thân phận sư phụ của Tiểu Tiểu để ăn nhờ ở đậu miễn phí.

Tối nay tất cả nha hoàn trong phủ đều được Đường Ninh cho nghỉ, có thể ra ngoài tùy tiện đi dạo, tất cả mọi người trong nội trạch đều là người trong nhà.

Mấy người Tiểu Ý vội vàng chuẩn bị tiệc tối, Đường Ninh và Tình Nhi ngồi trong đình gói sủi cảo, Tiểu Đào đi theo Tô Mị đến lúc đầu cũng muốn tham dự nhưng lại bị Đường Ninh đuổi đi không chút do dự.

Nàng ấy cả ngày chơi rắn bóp rắn, để nàng gói sủi cảo thì Đường Ninh thực sự không thể yên tâm thoải mái nuốt được.

Tiểu Đào vô cùng tức giận vì chuyện này, hai tay nàng chống nạnh đứng sau lưng bọn họ, chỉ một lát sau, Tô Mị đã rửa tay đi tới, nói ra: "Ta cũng tới giúp các ngươi gói."

Nhìn nàng gói được một cái sủi cảo, Đường Ninh đưa tay lấy bát nhân bánh trước mặt nàng tới rồi nói: "Hay là ngươi đứng ở một bên nhìn xem đi."

Tô Mị nhìn Tiểu Đào, hỏi: "Tiểu Đào, ta gói rất xấu sao?"

Tiểu Đào im lặng không nói gì chỉ cúi đầu chơi đùa với Tiểu Thanh.

Sau khi liên tiếp gặp phải đả kích, Tô Mị cũng không thèm gói nữa, tự mình tìm đến thư phòng của Đường Ninh để ngủ, hôm nay là thời gian duy nhất mà nàng có thể ngủ ở chỗ này.

Nàng ngủ một giấc này trực tiếp đến lúc ăn cơm tất niên khi Đường Ninh tới gọi, nàng mới rời giường.

Hai đời làm người nhưng năm nay đại khái cũng là bữa cơm tất niên náo nhiệt nhất mà Đường Ninh từng trải qua, không biết sang năm có thể náo nhiệt hơn năm nay hay không.

Lúc ăn cơm, Tô Mị chủ động tìm Đường Yêu Yêu uống rượu, tửu lượng của Đường Yêu Yêu mặc dù không bằng Tô Mị, nhưng nàng cho Tô Mị uống loại rượu mạnh nhất, còn nàng thì uống loại rượu có độ thấp hơn rất nhiều, kết quả chính là hai người đồng thời say bất tỉnh nhân sự. . .

Đường Ninh nắm tay Tiểu Tiểu đứng ở trong sân, khi từ phía hoàng cung bắt đầu bắn pháo hoa, thời gian đã chính thức từ Hưng Nguyên năm 24 bước sang năm đầu Định Nguyên.

Từ mấy tháng trước, Trần Hoàng và các đại thần đã thương nghị chuyện sửa chữa niên hiệu.

Đây là lần thứ nhất sửa chữa niên hiệu từ khi Trần Hoàng đăng cơ đến nay, quân thần đều cho rằng, hiện tại quốc lực Trần quốc đã lên một bậc thang, thế cục trên thảo nguyên đã định, trong nước Trần quốc cũng là nơi nơi vui vẻ phồn vinh, lúc này đổi lại niên hiệu sẽ mang ý nghĩa là Trần quốc hôm nay đã chính thức bước vào kỷ nguyên mới.

Ngày thứ hai Đường Ninh dậy thật sớm, muốn tham gia triều hội cử hành ngày đầu tiên hàng năm.

Năm thứ thay đổi niên hiệu, triều hội là quan trọng nhất, quan lại lục phẩm trở lên ở kinh thành đều phải tham dự, mặc dù ngày bình thường Đường Ninh không cần vào triều nhưng hôm nay lại không thể vắng mặt.

Quan viên Trần quốc nhiều không kể xiết, khi triều hội diễn ra, quan viên các nơi đều sẽ tới kinh sư, nhiều người như vậy, trong cung không có một tòa cung điện nào đủ để bằng ý con người tham gia cả, quan viên lục phẩm trở xuống trên cơ bản chỉ có thể đứng ở bên ngoài hóng mát.

Cũng may địa phương thanh quý như Hàn Lâm viện kia, mặc dù chức quan không quá cao cũng không có thực quyền, nhưng địa vị lại không thấp, Đường Ninh là tòng lục phẩm Hàn Lâm tu soạn, khi vào triều cũng có thể đứng phía trước quan ngũ phẩm.

Đại triều hội có rất nhiều người tham dự, thời gian diễn ra thật dài, hai canh giờ qua đi mà vẫn không có kết thúc, Đường Ninh chú ý tới bên cạnh hắn có mấy vị quan đã đứng đến mức sắc mặt trắng bệch.

Mà trong tình huống này, cho dù đứng đến mức hai đùi không có tri giác, cũng phải kiên trì đến khi triều hội kết thúc, tùy ý động loạn mà bị ngự sử nhìn thấy, thì rất có thể nón quan trên đầu phải vất vả lắm kiếm được sẽ bị ném đi.

"Tuyên sứ thần Sở quốc yết kiến!"

Lâu nay bị Đường yêu tinh tàn phá, đứng hai canh giờ với hắn cũng không tính là gì, nhưng khi hắn đang đứng gật gù buồn ngủ lại loáng thoáng nghe được sứ thần Sở quốc tiến vào đại điện, đang cao giọng nói cái gì.

"Bình Dương công chúa thục thận tính thành, nhu gia cư chất, uyển ế hữu nghi, chúng ta phụng lời Thiên Tử, thay mặt thái tử điện hạ tới đây cầu hôn Bình Dương công chúa. . . , nguyện hai nước vĩnh kết Tần Tấn."

Đường Ninh nghe tới đây đột nhiên mở to hai mắt ra, có chút không quá tin tưởng vào lỗ tai của mình, ánh mắt nhìn về phía sứ thần Sở quốc ở chính giữa đại điện.

Lần này sứ thần Sở quốc tới kinh lại là vì muốn cầu thân. . .

Đến tận khi triều hội kết thúc, đám quan viên lần lượt rút đi mà Đường Ninh còn không có kịp phản ứng.

Hắn thề là lúc ấy hắn chỉ thuận miệng nói, tuyệt đối không phải cố ý, lần này tốt rồi, Triệu Oa Oa không phải đến thảo nguyên hòa thân, nhưng đối với nàng thì lấy chồng ở thảo nguyên hay lấy chồng ở Sở quốc đều không có gì khác nhau.

Trong lòng của hắn nghĩ đến chuyện này, khi đi ngang qua cung điện nào đó lại đột nhiên bị một người tóm lấy cổ tay, kéo hắn đến một bên trong góc.

Triệu Mạn cười hì hì nhìn hắn, nắm vuốt mép váy xoay một vòng, đắc ý hỏi: "Ngươi nhìn ta mặc bộ quần áo mới này có đẹp không?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!