Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 310: CHƯƠNG 309: ĐẾ VƯƠNG VÔ TÌNH

Đường Ninh đã gặp qua không ít hoàng tử hoàng thất của Trần quốc, bao gồm Đoan Vương, Khang Vương, Hoài Vương, không nói đến nhân phẩm và năng lực của bọn hắn, xét theo thẩm mỹ của người bình thường thì tướng mạo của bọn hắn cũng được xem như nổi bật.

Ngay cả một người trong lòng thoải mái thân thể béo mập như Nhuận Vương, dáng vẻ lớn lên cũng coi như thanh tú, chưa gầy đi đã trêu chọc khắp cung học, một khi hắn mà gầy xuống thì chắc hẳn sẽ là một mối họa lớn ở kinh sư.

Hơn nữa những phi tử trong hậu cung lại đều là mỹ nhân từ trong các đại gia tộc tuyển chọn tỉ mỉ đi ra, cứ như thế qua nhiều đời xuống tới, hoàng thất muốn sinh ra mấy người xấu cũng không dễ dàng.

Triệu Oa Oa mặc dù là công chúa có tính tình không tốt lắm, nhưng nhan sắc thì không thể nào lên án được, dáng người nàng thuộc kiểu nhỏ nhắn xinh xắn động lòng người, mặc dù trên thực tế nàng một chút đều không nhỏ nhắn xinh xắn động lòng người gì.

Ngày đầu tiên năm mới, nàng cài đồ trang sức rất trang nhã, mặc một bộ váy Bách Điệp Như Ý, chải kiểu tóc lăng hư, trong tóc lập loè tinh quang, cũng không biết trên trâm gài tóc của nàng có gắn bao nhiêu hạt châu, cả người nàng nhìn vào đều có cảm giác đang phát sáng vậy.

Sáng sớm hôm nay Triệu Mạn ăn mặc thật xinh đẹp, vốn là có ý khoe khoang, cố ý chạy tới chắn đường Đường Ninh, không nghĩ tới hắn lại dám thờ ơ.

Trong lòng nàng hơi buồn bực, bất mãn nói: "Này, ta đang nói chuyện với ngươi đâý!"

Không thể không nói, nếu không nhắc tới tính công chúa của nàng thì Triệu Oa Oa cũng coi như là một cái tiểu mỹ nhân, Đường Ninh lấy lại tinh thần, gật đầu nói: "Đẹp mắt."

Nếu là bình thường, có lẽ hắn sẽ đả kích nàng vài câu, nhưng hôm nay thì hắn không có tâm tư kia.

Vừa rồi Sở quốc sứ thần vừa cầu thân, mặc dù Trần Hoàng không lập tức đồng ý, nhưng Đường Ninh cũng không phải là lính mới vào triều đình, nếu Trần Hoàng không đồng ý, nhất định ông ta sẽ cự tuyệt ngay, bốn chữ "Để sau tính lại" này, cho dù không có nghĩa là ông ta đồng ý, nhưng việc này còn có thể thương lượng.

Hiện tại nàng vui vẻ như vậy, chờ đến khi nghe được tin tức này sợ là chỉ có nước khóc thoi.

"Xem như ngươi có ánh mắt." Triệu Mạn nghe thế thì hài lòng, lại nắm vuốt mép váy đi lòng vòng, nói ra: "Đây chính là vải vóc từ Giang Nam sản xuất ra, là do cung nữ có tay nghề tốt nhất trong cung làm đấy."

Nàng đã khoe xong quần áo mới, cũng đã nhận được kết quả mà nàng muốn, Triệu Mạn rất hào phóng phất phất tay, nói ra: "Được rồi, buổi sáng ngươi đứng lâu như vậy, nhất định rất mệt mỏi, đi về nghỉ ngơi đi."

"Ta không mệt." Đường Ninh lắc đầu, mặc dù lúc đầu hắn và Triệu Oa Oa có chút khúc mắc, nhưng bây giờ cũng coi như bằng hữu, lúc này bỏ mặc nàng thì hình như có chút không trượng nghĩa.

Hắn nhìn Triệu Mạn, hỏi: "Công chúa, chúng ta có tính là bằng hữu không?"

Triệu Mạn liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Miễn cưỡng tính đi, có thể trở thành bằng hữu bản của công chúa là ngươi được tiện nghi đấy."

Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Nếu là bằng hữu, vậy ta có thể hỏi công chúa một vấn đề hay không?"

Triệu Mạn thuận miệng nói ra: "Hỏi đi."

Đường Ninh nghĩ nghĩ, hỏi: "Sau này công chúa muốn gả cho hạng người nào?"

Triệu Mạn hơi đỏ mặt, "Ngươi hỏi chuyện này để làm gì?"

Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Hiếu kỳ thôi mà, công chúa cảm thấy không tiện nói thì thôi."

"Được rồi, chuyện này thì có gì mà không tiện nói." Triệu Mạn nghĩ nghĩ rồi hào phóng nói ra: "Ta muốn gả cho một người có dung mạo đẹp hơn ngươi, tài văn chương tốt hơn ngươi, võ công cao hơn ngươi, quan trọng nhất chính là sẽ không luôn luôn trọc tức ta giống như ngươi. . ."

Đường Ninh cuối cùng đã hiểu ra vì sao đến bây giờ mà nàng còn chưa gả ra được, người mà nàng ưa thích, trên thế giới này căn bản không tồn tại, không giảm xuống tiêu chuẩn thì chỉ có thể làm lão cô nương cả đời.

"Sao đột nhiên ngươi lại hỏi ta chuyện này?" Triệu Mạn giống như ý thức được chuyện gì, nghi ngờ nhìn hắn, hỏi: "Có phải là ngươi có chuyện gì giấu diếm ta hay không?"

Việc đã đến nước này, nói bóng nói gió cũng vô dụng, Đường Ninh chỉ có thể ăn ngay nói thật.

Hắn nhìn Triệu Mạn, nói ra: "Vừa rồi lúc triều hội, ta nghe được một tin tức."

Triệu Mạn trong lòng hơi hồi hộp một chút, lập tức hỏi: "Tin tức gì?"

"Mấy ngày trước sứ thần Sở quốc đã đến kinh. . ." Đường Ninh hơi dừng một chút, rồi mới tiếp tục nói ra: "Bọn hắn cầu thân với bệ hạ."

Triệu Mạn nghe thế thì khẽ giật mình, sau đó sắc mặt lập tức tái đi.

Công chúa hoàng thất đến độ tuổi phù hợp còn chưa xuất giá, chỉ có một mình nàng, bọn hắn cầu thân thì còn có thể cầu ai?

Nàng nhìn Đường Ninh, đưa tay đánh hắn một chút, nói ra: "Ngươi đừng dọa ta, nếu ngươi làm ta sợ, ta, ta sẽ để phụ hoàng đánh gậy ngươi. . ."

Nàng nói lời uy hiếp nhưng giọng nói càng ngày càng nhỏ.

Đường Ninh khẽ thở dài, nói: "Vừa rồi trên triều hội, sứ thần Sở quốc đã chính thức cầu thân, bệ hạ tạm thời còn chưa đồng ý."

Triệu Mạn đứng tại chỗ, ngơ ngác đứng một lát, sau đó nhanh chóng chạy về phía Ngự Thư phòng.

Đường Ninh nhìn theo bóng lưng của nàng, thở dài một tiếng rồi quay người đi được hai bước, bước chân lại dừng lại, đứng tại chỗ.

Ở của ngự thư phòng, một tên hoạn quan ngăn Triệu Mạn lại, vội vàng nói: "Công chúa điện hạ chờ một lát, ta đi thông báo bệ hạ. . ."

Triệu Mạn đẩy hắn ra, dùng sức đẩy cửa điện ra rồi nhanh chân đi vào.

Trần Hoàng ngồi tại bên cạnh bàn, ngẩng đầu nhìn nàng, hỏi: "Mạn nhi, ngươi tìm trẫm có chuyện gì?"

Triệu Mạn ngẩng đầu, run giọng nói: "Phụ hoàng muốn gả con đến Sở quốc sao?"

Trần Hoàng nhìn nàng, nói ra: "Việc này trẫm và triều thần sẽ thương nghị thật kỹ lưỡng, con cứ ở trong cung chờ tin tức đi."

Cả người Triệu Mạn khẽ run lên, chỉ cảm thấy cả người lạnh run.

Ý nghĩa của việc thương nghị kia sao nàng có thể không hiểu, bọn hắn thương nghị, không phải là chuyện nàng gả hay không gả, mà là nàng gả đi, triều đình có thể thu hoạch lợi ích gì từ đó. . .

Nàng quỳ trên đất, run giọng nói: "Phụ hoàng, con không muốn gả đến Sở quốc. . ."

"Quốc gia đại sự, sao có thể là trò đùa?" Trần Hoàng nhìn nàng, nói ra: "Ngươi không chỉ có là nữ nhi của trẫm, mà còn là công chúa Trần quốc, hai nước thông gia với nhau sẽ đưa tới lợi ích rất lớn cho đất nước, sao có thể bởi vì một mình con mà vứt bỏ toàn bộ quốc gia không để ý?"

Triệu Mạn ngẩng đầu, nhìn nam tử ngồi ở phía trên, cuối cùng nàng không .

"Ngươi đến Sở quốc, về sau chính là hoàng hậu một nước, bọn hắn cũng sẽ không dám vô lễ với ngươi." Trần Hoàng đi đến bên người nàng, trầm giọng nói một câu, rồi nhanh chân đi ra Ngự Thư phòng.

Ngụy Gian đi đến trong điện, bước chân dừng một chút, khẽ thở dài rồi cùng đi theo ra khỏi đại điện.

. . .

Đường Ninh đứng ở nguyên chỗ đợi một lúc lâu, mới nhìn thấy Triệu Mạn thất hồn lạc phách đi tới, lung la lung lay giống như là bị mất đi linh hồn vậy.

Đế Vương vô tình, trong Thiên gia, chuyện giết huynh giết thường xuyên xảy ra, thân tình nhân gian càng ít có.

Hai nước Trần Sở thông gia, liên quan đến chính là quan hệ hai quốc gia mấy năm gần đây, hi sinh hạnh phúc hôn nhân của một vị công chúa ở trong mắt hoàng đế vốn không cần lựa chọn.

Nhìn Triệu Mạn hoảng hốt đi tới, Đường Ninh thở dài, nói khẽ: "Công chúa, chuyện này còn chưa định ra đến, có lẽ còn có chuyển cơ, ngươi cũng không cần quá khó chịu. . ."

Triệu Mạn ngẩng đầu, mới phát hiện hắn còn đứng ở đó, nàng giống như tìm được chỗ tháo nước, tựa đầu vào vai của hắn rồi "Oa" một tiếng.

"Phụ hoàng thật sự muốn gả ta đến Sở quốc. . ."

"Phụ hoàng không thích ta, ô ô ô. . ."

"Ta không muốn gả đến Sở quốc, cái miệng quạ đen của nhà ngươi, miệng quạ đen, ô ô ô. . ."

. . .

Triệu Mạn thật sự rất thương tâm, "Oa Oa" biến thành "Ô ô ô", nàng vừa khóc, còn vừa dùng nắm tay nhỏ đấm vào ngực Đường Ninh.

May mắn nơi này tương đối vắng vẻ, triều thần đều đã giải tán, cũng không có cái hoạn quan cung nữ nào đi qua, nếu không nhất định họ sẽ nghĩ làm gì nàng. . .

Công chúa cũng có bất đắc dĩ của công chúa, cẩm y ngọc thực, vinh hoa phú quý, nhưng khi quốc gia cần đến, chỉ cần một tờ chiếu thư thì họ phải vượt qua thiên sơn vạn thủy, có khả năng cả đời này đều không có cơ hội trở lại.

Trước ngực Đường Ninh không được một lát đã bị nước mắt của nàng làm ướt, hắn chỉ có thể vỗ nhẹ vai của nàng.

Triệu Mạn ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn xem hắn, nói ra: "Ngươi thông minh như vậy, có biện pháp gì để cho ta không cần gả đi hay không?"

Triệu Mạn hiếm khi khen hắn thông minh, nhưng chuyện này Đường Ninh thật sự không có biện pháp gì tốt.

Hai nước đều vui vẻ thúc đẩy chuyện này, gần như không có chuyện gì không thể đối kháng, trừ phi thái tử Sở quốc chết bất đắc kỳ tử, Trần Hoàng chết bất đắc kỳ tử, Sở Hoàng chết bất đắc kỳ tử, hai nước khai chiến, Triệu Oa Oa mang thai. . .

Những chuyện này đều gần như không có khả năng xảy ra.

Nhìn ánh mắt tràn ngập mong đợi của nàng, Đường Ninh cũng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!