Đến khi rời khỏi hoàng cung, bả vai Đường Ninh đã ướt một mảnh, điều này đã đủ để chứng minh nữ nhân thật sự là làm bằng nước.
Triệu Oa Oa mặc dù điêu ngoa kiêu ngạo, nhưng tâm địa của nàng lại không xấu, hơn nữa đã từng giúp Đường Ninh mấy việc, nếu như có khả năng thì Đường Ninh đương nhiên cũng muốn giúp nàng, nhưng chuyện này thì hắn thật sự bất lực.
Trần Hoàng không lập tức cự tuyệt sứ thần Sở quốc, chứng tỏ ông ta cũng đang đợi cơ hội như vậy, lần này Sở quốc đã hạ thấp tư thái của mình xuống, đối với một đại quốc có quốc lực phát triển không ngừng thì chuyện này rất khó có được, Sở quốc đã biểu hiện ra đầy đủ thành ý, sau đây chính là lúc Trần quốc biểu thị thành ý.
Dùng hôn nhân của một vị công chúa, để hai nước thành lập liên hệ thân mật trong thời gian ngắn, kiểu trao đổi này dù là hoàng đế hay triều thần, đều cảm thấy mười phần có lời.
Không muốn có cuộc hôn nhân này, chỉ có một minh Triệu Oa Oa mà thôi.
Hôn sự của nàng, bây giờ đã được nâng lên độ cao "Quốc sách", rất khó có thể dao động.
Một đoạn thời gian sau đó, đơn giản chính là để triều đình và Sở quốc bàn điều kiện, những ngày từ mùng một đến nguyên tiêu, vạn sự đều yên, hoàng đế không vào triều, quan phủ không tới nha, thời điểm chính thức hoà đàm ít nhất còn phải hoãn lại hơn nửa tháng, nói không chừng sẽ có biến cố gì khác.
Trong hậu điện nào đó ở Hoàng cung, Đường huệ phi nhìn Triệu Mạn hai mắt đẫm lệ, an ủi: "Ngươi là công chúa, cũng nên gánh lấy những trách nhiệm này, việc nhỏ như hôn nhân thì sao có thể so sánh cùng quốc gia đại sự?"
Triệu Mạn cúi đầu không nói, ánh mắt không có tiêu cự gì.
Đường tuệ phi lắc đầu, tiếp tục nói: "Huống chi, người mà ngươi sẽ gả chính là thái tử Sở quốc, về sau sẽ thành hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, so với gả cho đám hoàn khố ở kinh sư thì tốt hơn nhiều?"
Triệu Mạn cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Ta gả đi, đối với triều đình, đối với phụ hoàng thật sự có nhiều như vậy chỗ tốt sao?"
Đường tuệ phi nhẹ gật đầu, nói ra: "Đó là tự nhiên, những năm này quan hệ hai nước Trần Sở đã không bằng lúc trước, nếu ngươi gả qua đó chính là sẽ ghi chép trên sử sách. . ."
Sau khi Triệu Mạn hoảng hốt rời đi, Đường huệ phi lại ngồi xuống, trên mặt lộ ra vẻ suy tư.
Một lát sau bà ta mới mở miệng hỏi: "Sở Hoàng còn có công chúa đợi gả không?"
Một nữ quan khom người xuống, nhỏ giọng nói: "Nô tỳ không biết."
Đường tuệ phi nhìn về phía nữ quan đó, thản nhiên nói: "Đi thăm dò đi!"
Sùng Minh điện là nơi Trần Hoàng dùng để tĩnh tư trong ngày bình thường.
Trần Hoàng cũng không tới cung của Đường tuệ phi hay Phương thục phi, cũng không có đi tới cung của một vị phi tử nào khác để nghỉ ngơi, ông ta cho lui đám thị vệ ra ngoài, ở trong Sùng Minh điện chỉ có Ngụy Gian đứng bên cạnh ông ta.
Ông ta trầm mặc hồi lâu, rồi đột nhiên hỏi: "Trẫm làm như thế, rốt cuộc là đúng hay sai?"
Ngụy Gian trầm mặc một hồi, mới mở miệng nói: "Với nước với dân, bệ hạ không có sai."
Trần Hoàng thở dài, nói ra: "Nhưng làm phụ thân, trẫm sai a. . ."
Thục Tú cung.
Thục phi nắm tay Triệu Mạn, thở dài nói: "Dù là hoàng gia hay là những đại tộc ở kinh sư, thân ở trong đó đều sẽ có rất nhiều chuyện thân bất do kỷ, trước khi tiến cung thì ta cũng chưa từng gặp bệ hạ, nhưng tới bây giờ ta cũng chưa từng cảm thấy có gì tiếc nuối. . ."
Triệu Mạn cúi đầu, hai mắt sớm đã sưng đỏ, nước mắt vẫn không ngừng lăn xuống.
Thục phi nhìn nàng, giống như là nghĩ tới điều gì, bà đột nhiên hỏi: "Hay Mạn nhi có người trong lòng rồi?"
. . .
Đường Ninh đi trở về nhà, phát hiện đường phố kinh sư hôm nay náo nhiệt hơn ngày thường rất nhiều.
Mấy ngày đầu năm sẽ rất náo nhiệt, hội chùa các nơi ở kinh sư đều mở, rất nhiều phụ nhân nữ tử đều thích đi tới trong miếu các nơi thắp hương cầu phúc, nghe nói trong ngôi miếu Tống Tử Quan Âm nào đó ngoài kinh đặc biệt linh nghiệm, sáng sớm mở mắt ra nhạc mẫu đại nhân đã dẫn Tiểu Ý và Tiểu Như lên miếu cầu con đi.
Bà không biết là Đường Ninh vốn không có dự định sinh con trong hai năm này.
Tiểu Ý năm nay mới chỉ 17 tuổi, Tiểu Như so với hắn còn nhỏ hơn một chút, ở thời đại này 17 tuổi mới kết hôn đã là hơi muộn, nhưng mấy trăm năm sau này, có được hai kiều thê 17 tuổi thì người đó chính là cầm thú trong cầm thú.
Tuổi đẹp nhất để nữ nhân sinh con là từ 23 đến 30 tuổi, sớm hơn hoặc là muộ hơn đều tổn hại tới thân thể, Đường Ninh tự nhiên không thể để cho các nàng sinh con ở độ tuổi này, chí ít. . . , ít nhất cũng phải lớn như Tô Mị.
Trong nhà hơi vắng vẻ, Tiểu Như Tiểu Ý Tiểu Tiểu và tất cả nha hoàn đều đi ra, Đường Ninh lười nhác xuống bếp, tìm hai cái màn thầu lạnh trong phòng bếp tùy tiện gặm gặm.
Đường Yêu Yêu từ bên tường bay tới, nhìn hắn, hỏi: "Ngươi ăn cái này?"
Đường Ninh kinh ngạc nói: "Sao ngươi không đi miếu cầu?"
Đường Yêu Yêu liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Ta lại không cần cầu cái gì, không muốn đi."
Mặc dù nàng không cầu con, nhưng cầu nhân duyên cầu tài vận cũng tốt mà, tài vận của nàng chính là tài vận của Đường Ninh, Đường Ninh vẫn chờ nàng mang theo mình bay lên đấy đâu.
Đường Yêu Yêu nhìn màn thầu trong tay hắn một chút rồi đi đến phòng bếp, một hồi lâu mới ra ngoài, đưa một đĩa sủi cảo còn bốc hơi nóng cho hắn, nói ra: "Chỉ có những thứ này, chịu đựng ăn đi."
Đường Ninh nhận lấy đôi đũa, nói ra: "Thế này hì có cái gì mà chịu đựng, tục ngữ nói ăn ngon không có gì bằng sủi cảo, thế này đã rất tốt."
Đường Yêu Yêu nhìn hắn, hỏi: "Ăn ngon không?"
"Ăn ngon." Đường Ninh cắn một cái, trái lương tâm trả lời một câu, lại nói: "Nếu có dấm thì tốt hơn."
Mặc dù nàng nấu sủi cảo rất nhiều viên đều trầy da, không bị rách da cũng bị nát, nhưng từ trước đến nay Đường Ninh luôn là người biết thỏa mãn, hắn đã được ăn sủi cảo Đường Yêu Yêu tự tay làm, còn có cái gì không vừa lòng?
Nếu để cho Đường tài chủ biết, có lẽ ông lại trừng hắn đã mấy ngày.
Đường Yêu Yêu lại đi về phòng bếp lấy dấm, nhìn vết ướt trên bả vai hắn, hỏi: "Vai ngươi sao thế?"
"Không cẩn thận bị ướt." Đường Ninh thật vất vả gắp lên một miếng vỏ sủi cảo, nói sang chuyện khác: "Về sau đừng ngốc mà đụng rượu cùng Tô cô nương, ngươi không đấu lại nàng."
Tô Mị không chỉ lớn tuổi hơn Đường Yêu Yêu, tửu lượng và thủ đoạn của Tô Mị thì Đường Yêu Yêu lại càng không thể so sánh, tiểu yêu tinh đấu không lại đại yêu tinh, gian lận cũng không được.
Đường Yêu Yêu bĩu môi nói: "Không phải chỉ là có thể uống rượu sao, còn có cái gì lợi hại?"
Tô Mị có rất nhiều chỗ lợi hại, ngoại trừ có thể uống rượu, dung mạo xinh đẹp, còn biết thổi tiêu, biết đánh đàn, giỏi võ công, bối cảnh thần bí, trong tay còn nắm giữ một lực lượng thần bí không thể khinh thường. . .
So sánh với Đường yêu tinh, dáng người rõ ràng không có ưu thế, võ công rõ ràng cũng yếu hơn, tửu lượng không tốt, cũng không có tài nghệ gì có thể đem ra khoe được, ngay cả sủi cảo cũng nấu không ổn. . .
Đương nhiên, nàng có chân dài, có tiền, mặc dù có rất nhiều thứ không tốt nhưng vẫn có thể che giấu đi.
Phương Tiểu Nguyệt từ ngoài cửa chạy vào, nói ra: "Đường Ninh ca, Yêu Yêu tỷ, hai người đều ở nhà à, hôm nay ở bên ngoài thật náo nhiệt, chúng ta đi ra ngoài chơi đi!"
Trong nhà cũng không có việc gì, Đường Ninh ăn mấy miếng đã ăn hết đĩa sủi cảo, sau đó đi cùng các nàng ra ngoài chơi.
Phương Tiểu Nguyệt kéo cánh tay Đường Yêu Yêu, nói ra: "Hôm nay ngoài thành có hội chùa, nghe nói nơi đó có rất nhiều món ăn ngon và trò chơi vui, chúng ta cũng đi đi!"
Đường Ninh không có chủ ý gì, dù sao cũng chỉ đi lung tung theo các nàng, trên đường phố ngày mùng một thực sự náo nhiệt hơn rất nhiều ngày bình thường, nhưng náo nhiệt hơn chính là tết thượng nguyên nửa tháng sau.
Tết thượng nguyên năm ngoái, hắn vừa tới kinh sư, đêm hôm đó là cùng Lý Thiên Lan đi dạo ở bên ngoài, về sau lại tới Thiên Nhiên Cư rồi quen biết với Tô Mị, nghe nàng thổi một khúc, bây giờ đã trôi qua một năm, Lý Thiên Lan đã trở về Sở quốc, Tô cô nương biến thành Tô tỷ tỷ, hắn cũng đã lượn một vòng ở Hàn Lâm viện, Hộ bộ cùng Hình bộ rồi. . .
Trên hội chùa, có rất nhiều gánh xiếc, cũng có đủ món ăn, đội ngũ khách hành hương đến đây dâng hương nhìn không thấy điểm cuối, Đường Yêu Yêu và Phương Tiểu Nguyệt cũng xếp ở phía sau, không biết lúc nào mới đến lượt.
Đường yêu tinh vốn là không có hứng thú gì với việc dâng hương, nhưng Phương Tiểu Nguyệt nhìn thấy mới lạ nên lôi kéo nàng cùng xếp hàng, Đường yêu tinh tốt xấu gì cũng có thể cầu duyên cầu tài, không biết một tiểu cô nương như nàng thì có yêu cầu gì. . .
Người dâng hương trong miếu phần lớn là nữ tử, không nhìn thấy đám người Tiểu Như, chùa miếu ngoài kinh không chỉ có một gian, các nàng hẳn là đi miếu khác.
Đường Ninh đi đến một chỗ hẻo lánh ở ngoài miếu, đứng chờ các nàng đi ra.
Không biết qua bao lâu, đội ngũ phía trước trở lên rối loạn, Đường Ninh mới đầu cũng không để ý, đến khi nghe được bên trong truyền đến một tiếng quen thuộc mới thoáng khẽ giật mình, bước nhanh đi qua.
Đội ngũ phía trước sớm đã tản ra, mấy người đang nằm trên mặt đất đau đớn kêu rên, Đường Yêu Yêu chắn trước Phương Tiểu Nguyệt và một tên cô gái xa lạ, đối diện là hơn mười tên hộ vệ rút binh khí ra khỏi vỏ, cùng nàng giằng co, giương cung bạt kiếm.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com