Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 312: CHƯƠNG 311: CẦU VẤN NHÂN DUYÊN

Hưng Yên tự là một trong chùa miếu lớn nhất ở vùng ngoại ô kinh sư, hương hỏa ngày bình thường cũng rất mạnh.

Trong miếu thờ phụng không ít Thần Phật, quanh năm hương hỏa không ngừng, dân chúng vào miếu cầu phúc cầu vận, hỏi bệnh tiêu tai, không biết bắt đầu từ khi nào, dân gian có truyền ngôn rằng tới Hưng Yên tự cầu duyên sẽ mười phần linh nghiệm, nếu nữ tử thành tâm dâng hương hỏa, trong vòng một năm nhất định sẽ tìm được lang quân như ý.

Cũng chính vì nguyên nhân này mà trong đám khách hành hương tới Hưng Yên tự, nữ tử tuổi trẻ chưa lập gia đình chiếm đa số, ngay cả công chúa của hoàng thất, cùng thiên kim tiểu thư nhà quyền quý trong kinh cũng tới đây rút quẻ hỏi nhân duyên.

Ngày đầu tháng giêng hàng năm, là ngày hội chùa của Hưng Yên tự, cũng là thời gian khách hành hương tới nhiều nhất, nếu tới chậm sẽ không tránh được việc phải muốn xếp hàng dài.

Lúc này, đội ngũ trước cửa miếu vốn chỉnh tề đã tản rộng ra, đám người vây thành một vòng, không ngừng chỉ trỏ mấy người ở bên trong.

Mấy người trẻ tuổi rõ ràng có thân phận bất phàm ngã trên mặt đất, trước người có hơn mười vị hộ vệ, đối diện với bọn hắn chính là một nữ tử, nữ tử kia không hề mang theo binh khí gì nhưng lại khiến hơn mười người đối diện như lâm đại địch.

Vừa rồi tất cả mọi người đều thấy rõ, mấy người trẻ tuổi này đang lôi lôi kéo kéo một nữ tử từ trong miếu đi ra, vị nữ hiệp này thấy chuyện bất bình mới xông lên, đạp ra mấy cước đã khiến bọn hắn ngã lăn trên mặt đất, lúc này mới có tình huống giằng co hiện tại.

Một công tử trẻ tuổi bò dậy từ dưới đất, cũng không thèm phủi bụi đất trên người, hắn chỉ vào nữ tửcó dáng người cao gầy kia, đạp một cước vào tên hộ vệ trước người, giận dữ nói: "Còn đứng ngây đó làm gì, bắt các nàng lại cho ta!"

"Phật môn là chốn thanh tịnh, thế này còn thể thống gì. . ."

"Bọn hắn dám cả gan làm loạn như thế mà không sợ Phật Tổ giáng tội!"

"Xuỵt, nhỏ giọng một chút, chúng ta không đắc tội nổi với những người này!"

. . .

Trong khi đám người khe khẽ bàn luận, những hộ vệ kia đã bước đến, Đường Yêu Yêu quay đầu nhìn Phương Tiểu Nguyệt và nữ tử xa lạ kia một chút, nói ra: "Các ngươi đứng ở phía sau."

Công tử trẻ tuổi thấy những hộ vệ kia rút binh khí ra đang chậm rãi tới gần, hắn lập tức nói: "Thu binh khí thu lại, dám làm mỹ nhân bị thương, ta sẽ hỏi tội các ngươi!"

Nói rút đao chính là hắn, giờ bắt thu hồi binh khí cũng là hắn, trong lòng đám hộ vệ thầm mắng một câu, nhưng vẫn nghe lệnh thu binh khí vào bao.

Một gã hộ vệ nhanh chân xông lên, rồi lại bay trở về với tốc độ nhanh hơn.

Đường Ninh đá một cước đạp bay tên hộ vệ kia, đứng chắn trước người Đường Yêu Yêu cùng Phương Tiểu Nguyệt.

Đường Yêu Yêu khoanh tay trước ngực, nàng đi tớ trước người hắn, nhỏ giọng nói: "Ngươi có được không?"

Một đấu mười, đương nhiên Đường Ninh sẽ đánh không lại, nhưng nếu thật sự muốn đánh thì dù có thêm mười tên nữa tới Đường Ninh cũng không sợ, lão khất cái đã dạy hắn độc thuật, cũng không phải chỉ có thể làm cho Tiêu Giác tiêu chảy.

Hắn nhìn Đường Yêu Yêu một chút, nói ra: "Ngươi đứng ở phía sau đi."

"Các ngươi dừng tay!" Những hộ vệ kia còn chưa kịp cử động, sau lưng lại đột nhiên truyền đến một tiếng quát, người tuổi trẻ kia đi lên trước, nhìn Đường Ninh, hỏi: "Đường đại nhân quen biết vị cô nương này?"

Đường Ninh nhíu mày nhìn hắn, hỏi: "Ngươi là?"

Người trẻ tuổi chắp tay nói: "Gia phụ là Diên Bình Hầu."

Đường Ninh lắc đầu: "Không biết."

Trên mặt người trẻ tuổi kia hiện ra vẻ xấu hổ, nói ra: "Lần trước trên yến hội do Khang Vương điện hạ mở, ta và Đường đại nhân đã từng gặp mặt một lần."

Hắn nhìn Đường Yêu Yêu một chút, lại nhìn phía Đường Ninh, nói ra: "Một trận hiểu lầm, nếu là bằng hữu của Đường đại nhân, việc này cứ tính như vậy, chúng ta còn có việc, đi trước. . ."

Mấy người xám xịt chen ra khỏi đám người, Đường Yêu Yêu nhìn Đường Ninh, hỏi: "Bằng hữu của ngươi?"

"Không quen." Đường Ninh lắc đầu, trên yến hội của Khang Vương, hắn có quen biết không ít người, nhưng thực sự không biết mấy người này, xem ra cũng không phải nhân vật quan trọng gì.

Nữ tử mặc tố y sau lưng Đường Yêu Yêu nhìn nàng, gật đầu thi lễ rồi nói: "Đa tạ cô nương và công tử cứu giúp."

Đường Yêu Yêu phất phất tay, nói ra: "Mấy tên kia nói không chừng còn chưa đi, nếu không ngươi ở chỗ này chờ một lát, cùng chúng ta trở về đi."

Đội ngũ lại khôi phục lại trạng thái bình thường, lúc đầu Đường Ninh muốn đứng ở bên ngoài chờ các nàng, nhưng Đường Yêu Yêu lại nhất định muốn lôi kéo hắn tới cùng xếp hàng, hắn một nhân sĩ đã kết hôn, còn cầu nhân duyên gì chứ, nhưng cân nhắc đến tính tình của Đường yêu tinh, lỡ sau khi hắn đi rồi nàng lại gây ra phiền toái gì khác nên Đường Ninh đành đứng trước mặt của nàng.

Đám người chung quanh còn đang nghị luận đến chuyện vừa rồi.

"Người vừa nãy hình như là tiểu nhi tử của Diên Bình Hầu."

" Tiểu nhi tử của Trường Hưng Hầu và Vĩnh Xuyên Bá cũng có mặt. . ."

"Những nhà quyền quý này thật sự là vô pháp vô thiên, ở chốn Phật môn thánh địa, trước mắt bao người mà dám đùa giỡn dân nữ, trong mắt của bọn họ còn có vương pháp hay không?"

"Ai, ngươi không biết, bây giờ triều đình này đều là phe cánh của Khang Vương, nhà bọn họ cũng đều ủng hộ Khang Vương, còn cần quản vương pháp gì sao. . ."

Đường Ninh đứng trong đội ngũ, tự nhiên cũng nghe được những lời nghị luận này.

Mấy ngày này, khi địa vị của Khang Vương ở trong triều nước lên thì thuyền lên, quan viên quyền quý thuộc phe Khang Vương cũng được mở mày mở mặt một lần, làm việc cũng khong còn cố kỵ, dù thật sự xảy ra chuyện gì, quan viên trong triều cũng đều sẽ nể mặt Khang Vương mà không so đo nhiều.

Trái lại những người ủng hộ Đoan Vương, ủng hộ Đường gia kia thì đều cụp cái đuôi lại mà đối nhân xử thế, một khi bị người khác bắt được nhược điểm thì người ta sẽ cắn chết không buông.

Thế đạo hiện nay, chính là ai đắc chí thì người đó càn rỡ, Đoan Vương và Khang Vương xét từ trên bản chất, cũng không có gì quá khác nhau.

Ở bên ngoài miếu, một nam tử trẻ tuổi thở hắt ra, giận dữ nói ra: "Ăn thiệt thòi lớn như thế, cứ tính như vậy sao?"

Công tử tuổi trẻ vừa mở miệng phất phất tay, nói ra: "Còn có thể thế nào, Khang Vương điện hạ mười phần coi trọng họ Đường kia, đắc tội hắn cũng không có gì, nhưng nếu khiến Khang Vương điện hạ bất mãn, về nhà có các ngươi chịu."

Nam tử trẻ tuổi kia thở dài, nói ra: "Đáng tiếc, tiểu nương tử kia xinh đẹp nhue thế, trong thanh lâu cũng không tìm được loại hình này."

Trên mặt công tử trẻ tuổi kia tươi cười, nhìn đám người xếp hàng cách đó không xa, nói ra: "Không phải ngươi ưa thích thanh thuần sao, nơi này còn có không ít kiểu như vậy, cần gì phải treo cổ trên một thân cây?"

"Nói như ngươi không thích vậy, chơi chán cô nương trong thanh lâu rồi, chẳng lẽ ngươi không muốn thay đổi khẩu vị. . ."

. . .

"Đến rồi, ngươi đi rút lá thăm trước đi." Người xếp hàng phía trước có rất nhiều, thật vất vả mới tới lượt, Đường Yêu Yêu nhanh chóng đẩy hắn đi vào.

Không biết Đường yêu tinh vì sao lại cảm thấy hứng thú đối với việc rút quẻ như vậy, vừa bước vào trong điện, xung quanh lập tức an tĩnh hơn rất nhiều, trong không khí tràn ngập mùi huân hương, một vị tiểu hòa thượng đứng ở phía trước, cười hỏi: "Xin hỏi thí chủ hỏi tiền đồ, hay là cầu duyên?"

Đường Yêu Yêu đoạt lời của Đường Ninh: "Cầu duyên."

Tiểu hòa thượng đưa tay chỉ bên trái, nói ra: "Cầu duyên mời đến bên này."

Mấy người đi đến cầm một ống đựng lá thăm, một lão hòa thượng nhìn hắn, nói ra: "Mời thí chủ rút một cây thăm từ trong ống ra."

Đường Ninh tất nhiên là không cần cầu duyên, nên nhường chỗ cho Đường Yêu Yêu, nói ra: "Ngươi tới đi."

Đường Yêu Yêu khoát tay áo, nói ra: "Ngươi rút trước một cái."

Đường Ninh vốn không để ý nên chỉ tiện tay rút một cây, ánh mắt nhìn lên trên.

"Giai ngẫu a? Thần Tiên mỹ quyến. Còn cầu mong gì?" Hắn nhìn số lượng trên thẻ tre, nhìn về phía lão hòa thượng kia, hỏi: "Thăm này được giải thích thế nào?"

Lão hòa thượng giật mình, sau đó chắp tay trước ngực, nói ra: "Thí chủ thật sự là phúc duyên thâm hậu, thăm này chính là vương thăm, người rút trúng thăm này, đúng đúng giai ngẫu, Thần Tiên mỹ quyến, trăm năm giai lão, không cần lại mịch lương duyên."

Hiện tại cuộc sống của Đường Ninh đã rất mỹ mãn, hôn nhân hạnh phúc, lá thăm này ứng ở trên người hắn đúng là rất chuẩn.

Hắn móc ra một thỏi bạc từ trong ngực bỏ vào trong hòm công đức ở bên cạnh.

"Ta cũng muốn rút!" Phương Tiểu Nguyệt mong đợi chạy lên trước, từ trong ống thăm rút ra một cây, thì thầm: "Quan quan Sư Cưu tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. . . , Đường Ninh ca, lá thăm này là có ý gì?"

"Không ngờ tiểu thí chủ cũng là người có phúc duyên thâm hậu." Trên mặt lão hòa thượng lộ ra vẻ kinh ngạc, rất nhanh đã khôi phục vẻ bình thường, nói ra: "Đây là lá thăm đệ nhất, là thăm đại cát tốt nhất, xuân mộc túc điểu, vừa vặn truy cầu, nam cưới nữ gả, Nguyệt lão dắt thành, hỏi duyên phận, thì là lương duyên khó được. Hỏi hôn nhân, thì bạch đầu giai lão."

Đường Yêu Yêu không kịp chờ đợi lập tức rút ra một cây, nhìn lên một chút rồi hỏi: "Tựa như phượng đi Tần lâu, mây liễm Vu sơn. . ."

Lão hòa thượng nhìn nàng một chút, nói ra: "Phượng đi Tần lâu, người ấy đi vậy, Vu sơn chi vân cũng liễm, ý trung nhân của cô nương sắp đi xa, một chuyện hôn nhân còn cần nhìn tương lai sau này."

"Có ý gì?" Đường Yêu Yêu nhìn hắn, hỏi: "Đây là thăm gì?"

Lão hòa thượng chắp tay trước ngực nói: "Đây là hạ thăm."

Đường Yêu Yêu nhíu mày, nói ra: "Ta lại rút một cây!"

Lão hòa thượng lắc đầu, nói ra: "Nữ thí chủ có chỗ không biết, chuyện rút quẻ này chỉ lấy thăm đầu làm chuẩn, lại rút nữa sẽ không có ý nghĩa."

Khi từ trong miếu đi ra, cảm xúc của Đường Yêu Yêu không quá cao, đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà nghĩ, nếu đổi lại là Đường Ninh, có khả năng cũng không thể cao hứng.

Hạ thăm trong ống thăm vốn chỉ có một phần mười, nàng rút một lần đã trúng hạ thăm, vận thế này người bình thường không thể đạt được.

Nhìn vẻ mặt chán nản của nàng, Đường Ninh vỗ vỗ bờ vai của nàng, an ủi: " Lời lão hòa thượng kia nói không cần tin hoàn toàn, nếu hắn thật sự hiểu nhân duyên, cũng sẽ không làm hòa thượng trong miếu. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!