Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 314: CHƯƠNG 313: XUẤT CUNG KHAI PHỦ

"Ta còn muốn ăn thêm một bát. . ."

"Ngươi giúp ta múc đi."

"Ngươi đừng ăn thức ăn, rau xanh đậu hũ của ta đều bị ngươi ăn hết rồi."

. . .

Đường Ninh nhìn Triệu Mạn ngấu nghiến ăn một bát cháo hoa, hắn thấy rất khó tưởng tượng đây là một công chúa được nuông chiều từ bé, cuộc sống lúc nào cũng cẩm y ngọc thực.

Một bát cháo hoa, thế mà nàng ăn lại giống như sơn trân hải vị vậy.

Hắn ăn xong lau miệng sạch sẽ rồi nhìn Triệu Mạn, hỏi: "Trước kia công chúa chưa từng ăn cháo hoa à?"

"Chưa từng." Triệu Mạn trả lời hắn, động tác trên tay vẫn không ngừng.

"Vậy Ngự Thiện phòng bình thường làm món gì?"

"Canh tổ yến, canh vây cá, còn có những loại cháo mà ta không biết gọi là gì kia. . ."

Đường Ninh còn tưởng rằng công chúa đều được nuông chiều từ bé, không nghĩ tới Triệu Oa Oa này lại dễ nuôi như thế, một bát cháo hoa và một đĩa rau xanh đậu hũ đã có thể đuổi đi, hoàn toàn chính là một dòng nước trong giữa những vương công quý nữ.

"Ta ăn no rồi." Triệu Mạn buông bát xuống, đưa tay xoa xoa bụng hơi căng, nàng thoải mái dựa vào ghế.

Đường Ninh chỉ khóe miệng của nàng.

Triệu Mạn nhìn hắn, hỏi: "Cái gì?"

Đường Ninh nói ra: "Có hạt cơm."

Triệu Mạn đưa tay lến lau, lại không tìm thấy vị trí, Đường Ninh đứng lên đi đến bên cạnh nàng rồi vươn tay.

Triệu Mạn lập tức cảnh giác hướng ngửa đầu về sau: " Ngươi muốn làm gì?"

Đường Ninh khoát tay áo: "Vậy tự ngươi lau đi."

Triệu Mạn giật mình, lại nghiêng đầu về: "Ngươi, ngươi giúp ta đi. . ."

Đường Ninh vươn tay tới, phát hiện nàng ưỡn ngực, dáng ngồi đoan đoan chính chính, giống như là đang làm một chuyện rất nghiêm túc.

Hắn đưa tay giúp nàng lấy xuống hạt cơm trên khóe miệng, Triệu Mạn nhìn hắn, hàng mi dày khẽ run, sau đó nàng lại nhanh chóng cúi đầu xuống.

Đường Ninh thu tay lại, bắn hạt cơm trên tay xuống, Triệu Mạn mới mở miệng hỏi: "Tại sao ngươi lại ở chỗ này?"

Đường Ninh thu dọn bát đũa của hai người sang một bên, nói ra: "Cùng người nhà tới đây rút quẻ."

Triệu Mạn nhỏ giọng nói: "Nghe nói lá thăm trong miếu này rất linh."

"Mọi người đều nói rất linh." Đường Ninh nhìn nàng, tò mò hỏi: "Công chúa tới nơi này làm gì, hẳn là cũng đi rút quẻ nhỉ, kết quả thế nào?"

Triệu Mạn nói: "Vị đại sư kia nói là lá thăm tốt nhất."

Đường Ninh nghĩ nghĩ, hỏi: "Công chúa ở trong chùa này góp bao nhiêu tiền hương hỏa?"

Triệu Mạn nói: "Một ngàn lượng, sao hả?"

Cho hắn một ngàn lượng, đừng nói là lá thăm tốt nhất, cho dù là lá thăm may mắn siêu cấp vô địch vũ trụ thì Đường Ninh cũng có thể để nàng rút ra, có thể là rương ngầm, nhất định chế, rút ba lần đưa một lần. . .

"Vậy thì chúc mừng công chúa." Nàng vốn đang phiền lòng bởi vì chuyện thông gia nên lúc này Đường Ninh sẽ không nói gì khiến nàng khổ sở, hắn đứng lên rồi nói với: "Ta phải đi rồi, tạm biệt công chúa."

Triệu Mạn nhìn hắn không chút do dự đi ra ngoài, bĩu môi, nói ra: "Người ta thương tâm như vậy, cũng không biết an ủi người ta, tính là bằng hữu gì. . ."

Khi nãy nàng và Đường Ninh cùng nhau tranh đồ ăn, những chuyện phiền lòng kia đã bị nàng vứt xuống chín tầng mây. . . tên xấu xa này mặc dù thích chọc giận nàng, luôn tính toán chi li cùng nàng, nhưng khi ở cùng với hắn thì tất cả mọi phiền não đều sẽ quên mất, đây là cảm giác mà nàng chưa từng cảm thụ.

Tâm tình nàng hơi phức tạp, nàng ngồi trong phòng một lúc rồi mới đứng lên rời khỏi sương phòng, đi ra trong viện.

"Phương bắc, ngay cả Bồ Tát cũng cho rằng như vậy à. . ." Nàng đứng ở trong viện, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, quay đầu nhìn thoáng qua, ngẩng đầu lên thấy thấy trên đỉnh đầu có một tấm bảng với ba chữ to.

Bắc sương phòng.

. . .

Từ trong chùa trở về, đã tới xế chiều.

Buổi sáng đứng hai canh giờ không nhúc nhích, trở về cũng không được nhàn rỗi, nào là lên núi nào là bái miếu, khi Đường Ninh về đến nhà đã mệt đến mức không chịu nổi.

Tiểu Như từ bên ngoài đi tới, lắc lắc một thứ đang cầm trong tay, hỏi: "Tiểu Ninh ca, chàng nhìn xem thứ này đáng yêu không?"

Trong tay nàng chính là một đôi giày chỉ lớn chừng nửa bàn tay, đầu mũi giày là một đầu hổ, nhìn vô cùng đáng yêu.

Tiểu Như đưa đôi giày đầu hổ này ra rồi cười nói ra: "Tiểu Liên cô nương làm giày đầu hổ, vừa rồi nàng tặng chúng ta hai đôi."

Tiểu Liên cô nương chính là nữ tử mà hôm nay Đường Yêu Yêu xuất thủ giúp đỡ khi bị mấy tên hoàn khố trêu kia, hôm nay trở về đã tiện đường đưa nàng về trong nhà ở ngoài thành.

Đường Ninh nhận lấy đôi giày đầu hổ này, cẩn thận nhìn một chút mới nói ra: "Cất đi cẩn thận, về sau có thể để cho con đi."

Sắc mặt Tô Như đỏ lên, cất kỹ đôi giày kia đi rồi nói ra: "Hôm nay nhất định là Tiểu Ninh ca đã mệt muốn chết rồi, chàng nghỉ ngơi một lát đi, đợi đến lúc ăn cơm ta sẽ gọi chàng."

Đường Ninh thật sự là rất mệt mỏi, hắn nằm ở trên giường được Tiểu Như nhẹ nhàng bóp đầu nên rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Trong hoàng cung.

Trần Hoàng rời khỏi giường, hỏi: "Hiện tại đã giờ gì rồi?"

Ngụy Gian đi tới, khom người bẩm: "Hồi bệ hạ, vừa qua giờ Dậu rồi."

Trần Hoàng nhận lấy một miếng vải ướt do Ngụy Gian đưa tới, đưa lên lau mặt, rồi hỏi: "Mạn nhi trở về rồi chưa?"

Ngụy Gian nói: "Công chúa đã ở ngoài điện đợi nửa canh giờ rồi, lo lắng quấy rầy giấc ngủ của bệ hạ nên không để cho người thông báo."

Trần Hoàng từ trên giường xuống tới, nói ra: "Để cho nàng đi vào đây."

Không bao lâu sau, Triệu Mạn từ ngoài cửa đi tới, khom người nói: "Mạn nhi tham kiến phụ hoàng."

Trước kia nàng đều không để ý gì mà xông thẳng tới, cũng là sẽ không lạnh nhạt với ông ta như thế, trong lòng Trần Hoàng hơi phức tạp, hỏi: "Hôm nay Mạn nhi xuất cung chơi thế nào?"

Triệu Mạn đưa một vật nhỏ trong tay ra rồi nói: "An Dương tỷ tỷ mang con đi Hưng Yên tự, ngày bình thường phụ hoàng vất vả quốc sự, phí sức phí công, Mạn nhi cầu một cái phù bình an cho phụ hoàng, hi vọng phụ hoàng có thể trường thọ bình an."

Trần Hoàng nhận lấy phù bình an, trên mặt tươi cười, nói ra: "Mạn nhi có lòng."

Triệu Mạn mỉm cười, nói ra: "Mạn nhi có một việc muốn thỉnh cầu phụ hoàng."

Trần Hoàng nghĩ nghĩ, nói ra: "Nói đi."

Triệu Mạn nói: "Mạn nhi muốn xuất cung khai phủ, mong phụ hoàng ân chuẩn."

Trần Hoàng giật mình, nàng bỗng nhiên trở nên hiểu chuyện như thế, ông ta còn tưởng rằng sẽ là yêu cầu ông ta đừng bắt nàng lấy chồng ở Sở quốc, việc này liên quan đến quan hệ giữa hai nước nên ông ta chỉ có thể nhẫn tâm cự tuyệt, nhưng không nghĩ tới, nàng lại thỉnh cầu muốn khai phủ.

Hoàng thất công chúa đến khi tròn 16 tuổi tuổi đều có thể xuất cung khai phủ, sau khi xuất giá xong, phủ công chúa cũng sẽ giữ lại.

Chỉ là không lâu sau nàng sẽ tới Sở quốc, lúc này khai phủ, muốn chọn đia điểm rồi xây dựng thì sẽ không kịp.

Triệu Mạn nhìn ông ta, tiếp tục nói: "Mạn nhi chỉ muốn ở ngoài cung có một chỗ ở, không cần xây dựng phủ công chúa khác, xem thế giới bên ngoài nhiều một chút, sau này có tha hương cũng không đến nổi ngay cả kinh sư cũng không tưởng tượng ra."

Trần Hoàng nghĩ nghĩ, gật đầu nói: "Ngụy Gian, ngươi mang công chúa đi nội phủ nhìn xem, kinh sư còn có tòa nhà nào vườn bỏ trống không, để nàng chọn một tòa đi."

Ngụy Gian nhẹ gật đầu, nói ra: "Công chúa, cùng lão nô đi thôi."

Nội Thị tỉnh phụ trách chi phí thường ngày của hoàng thất, quản lý sản nghiệp hoàng thất, sau khi Ngụy Gian và Triệu Mạn đi vào, hoạn quan Nội Thị tỉnh lập tức hành lễ, "Tham kiến công chúa, tham kiến Ngụy công công."

Ngụy Gian phân phó một câu, lập tức có hoạn quan đưa một tấm địa đồ kinh sư ra, trên bản đồ có ghi chú kỹ càng tòa nhà, lâm viên, thuộc về Hoàng gia ở kinh sư, những tòa nhà cùng vườn này, lâm viên này bình thường sẽ bị ban cho trọng thần có công lớn.

Ngụy Gian đi lên trước, nói ra: "Mơi công chúa nhìn xem, ưa thích toà nhà nào."

Triệu Mạn đi đến nhìn địa đồ, nhìn kỹ một chút, đưa tay chỉ một vị trí trên đó, nói ra: "Chọn tòa này đi."

Một tên hoạn quan của Nội Thị tỉnh đi lên trước, nhìn thấy là một tòa nhà gần Bình An huyện nha, giật mình đằng sau, nói ra: "Điện hạ, chỗ này không phải tòa nhà của Hoàng gia, trên tòa nhà của Hoàng gia đều có vòng đỏ. . ."

Ngụy Gian nhìn hắn một cái, nói ra: "Nếu công chúa đã thích thì thêm ra chút bạc mua xuống là được."

"Thế này. . ." Hoạn quan kia lộ ra vẻ khó xử, lúc này lại có một tên hoạn quan khác lập tức đi lên trước, cười nói: "Ngụy công công yên tâm, trong vòng ba ngày, công chúa có thể vào ở."

. . .

Mấy ngày gần đây Đường Ninh gặp phải một chuyện phiền lòng.

Mấy ngày trước khi gội đầu buộc tóc, phát hiện tóc của hắn thế đã dài tới eo, tóc quá dài cũng có chút lo lắng, kết tóc hay búi tóc đều không tiện lắm.

Tuy có câu "Thân thể tóc da là do cha mẹ ban cho", nhưng kỳ thật con người cũng không thể cả một đời đều không cắt tóc, chính là muốn cắt ngắn thì hơi phiền toái một chút, cần tìm một ngày hoàng đạo, khi cắt tóc xuống cần cất đi hoặc là thiêu huỷ để tỏ lòng tôn kính đối với tổ tông và phụ mẫu.

Hắn thì không có nhiều kiêng kỵ như thế, chính mình tìm tới một cái kéo rồi tự mình động thủ, chỉ là kih hắn vừa mới ngồi xuống ghế trước gương, Chung Ý đã đi tới, nhìn hắn ngồi đó thì kinh ngạc nói: "Tướng công, ngươi muốn làm gì?"

Đường Ninh ngồi trước gương đồng, quay đầu lại nói: "Tóc quá dài, ta cắt một chút."

"Không nên không nên. . ." Chung Ý vội vàng đi lên trước, nói ra: "Hiện tại không thể cắt tóc, điềm xấu."

Đường Ninh kinh ngạc nói: "Vì sao?"

"Tướng công quên hiện tại là tháng giêng sao?" Chung Ý nhìn xem hắn, nói ra: "Thường nói, tháng giêng cắt tóc sẽ, sẽ chết cậu. . ."

Xoẹt!

Đường Ninh không chút do dự, nâng tay cắt một phát

. ---------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!