Sự thật chứng minh rằng đã yếu thì không nên ra gió, mái tóc đang đẹp lại bị chính hắn cắt ra giống như chó gặm vậy, cuối cùng vẫn phải nhờ Tú Nhi tới thu thập tàn cục.
Tóc dài rất khó sửa, Tú Nhi giúp hắn cắt đi một chút, mọc mấy tháng lại dài đến eo, cuối cùng Đường Ninh đã sâu sắc cảm nhận được phiền phức của các nữ đồng bào.
Số tóc đã cắt đều thu lại, tìm một chậu than đốt đi, thuận tiện dùng gậy gỗ vẽ trên mặt đất hai vòng.
Đường gia.
Cho dù một năm qua, Đường gia gặp không ít khó khăn trắc trở, nhưng bầu không khí ăn tết vẫn rất náo nhiệt.
Từ mùng ba tháng giêng, quan viên trong triều sẽ tới bái phỏng không ngừng, Đường gia và Đoan Vương tạm thời thất thế, khiến cho hướng gió trong triều có hơi thay đổi, không ít người đều đúng về phe Khang Vương, nhưng những người vốn ủng hộ Đoan Vương lại càng phải đoàn kết cùng một chỗ.
Giờ phút này, trong sảnh nào đó ở Đường gia, bóng người nhốn nháo không thôi.
"Thượng thư đại nhân, lần này Sở quốc lai sứ tới cầu hôn Bình Dương công chúa, mặc dù bệ hạ tạm thời gác lại, nhưng đợi đến sau tết thượng nguyên thì nhất định sẽ chính thức bàn lại, việc này đã là chiều hướng phát triển, không thể thay đổi." Một vị quan viên nói với Đường Hoài: "Đây chính là một cơ hội khó được, chúng ta nên bắt lấy cơ hội này, rèn sắt khi còn nóng, đảo ngược thế cục hôm nay."
Một vị quan khác tiếp lời: "Đúng vậy a, Đường đại nhân, thái tử Sở quốc có thể cưới Bình Dương công chúa, Đoan Vương cũng có thể cưới công chúa Sở quốc, nếu Đoan Vương có thể thông gia với công chúa Sở quốc, thì chúng ta sẽ ddaotj được lợi ích vô cùng."
Đường Hoài không có lên tiếng, Đường Kỳ lại đứng lên, nhìn đám người kia một chút mới giải thích nói: "Chư vị đại nhân có chỗ không biết, hoàng đế Sở quốc ngoại trừ thái tử Sở quốc ra thì không còn người con nào khác, việc này tất nhiên sẽ không thể được."
Một vị quan khác nữa suy nghĩ một chút rồi lại lắc đầu nói: "Nhưng chúng ta cũng không thể buông tha cơ hội lần này, sau khi bệ hạ đồng ý Sở quốc cầu thân, Lễ bộ chắc chắn sẽ có quan viên tùy hành, chúng ta phải nhanh hơn Khang Vương một bước, nếu không nắm được cơ hội này, khó tránh khỏi có chút đáng tiếc."
"Nếu Sở quốc chủ động yêu cầu thông gia, chứng tỏ bọn hắn cũng hi vọng có thể ổn định quan hệ ngoại giao cùng Trần quốc, tất nhiên sẽ không cự tuyệt cầu thân. . ."
"Theo ta thấy, Sở quốc cũng sẽ không bỏ qua cơ hội như vậy, không có công chúa, lùi lại mà cầu việc khác, tìm một quận chúa rồi phong làm công chúa, không phải cũng có thể thực hiện?"
"Đường đại nhân, việc này đáng giá cân nhắc. . ."
. . .
Đám người vây quanh lò than, mồm năm miệng mười mở miệng, Đường Hoài vươn tay, hạ thấp xuống ép, nói ra: "Việc này, ta sẽ cùng Huệ phi nương nương thương nghị."
Hắn vừa dứt lời, đã có hạ nhân tiến vào báo đã chuẩn bị xong yến hội.
Đường Hoài vươn tay ra mời đám người, nói: "Mời chư vị đại nhân."
Đám người lập tức đưa tay: "Mời Đường đại nhân."
Khi Đường Hoài đứng người, dưới chân không cẩn thận đụng trúng lò than, chỉ nghe thấy một tiếng "Loảng xoảng", lò than lật úp, lửa than văng tung tóe, mấy khối than nung đỏ trực tiếp rơi xuống trên chân của hắn.
Đám người vội tản ra, Đường Hoài theo bản năng dậm chân lui lại, nhưng lại không cẩn thận đụng đổ cái ghế, bàn gỗ cũng lung lay, chén trà trên bàn rơi xuống mặt đất vỡ tan tành, cả người Đường Hoài không ổn định cũng té ngã trên đất, bàn tay chống vào trên mảnh vụn chén trà, bàn tay lập tức bị máu tươi nhiễm đỏ.
Mọi người trong sảnh nhất thời kinh hãi, loạn cả một đoàn.
"Đường đại nhân không sao chứ!"
"Mau đỡ Đường đại nhân đứng lên!"
"Lang trung, nhanh mời lang trung tới!"
. . .
Vừa tới năm mới, Lễ bộ Thượng thư Đường Hoài ở nhà mình bị phỏng chân, tay cũng bị thương, đám người luống cuống tay chân một trận, Đường Hoài được đỡ trở về phòng nghỉ ngơi, Đường gia cũng là không còn tâm tư chuẩn bị yến hội, đám quan viên ở lại một lát rồi đều chắp tay cáo từ.
Đường Kỳ tiễn đám người ra bên ngoài phủ mới chắp tay nói: "Các vị đại nhân đi thong thả."
Một người chắp tay, nói ra: "Tuyết rơi đường trượt, Đường đại nhân tiễn đến nơi này là được."
"Không sao." Đường Kỳ cười cười, tiến lên hai bước, chắp tay nói ra: "Chuyện hôm nay xảy ra đột nhiên, ngày sau sẽ mở một buổi tiệc. . ."
Hắn lời còn chưa dứt, dưới chân lại đột nhiên trượt đi, cả người từ trên bậc thang lăn xuống đi, đầu đâm vào sư tử đá ở cửa Đường phủ cửa, máu trên đầu chảy ồ ạt. . .
. . .
"Thời tiết này thật lạnh. . ."
Tiêu Giác xoa xoa đôi bàn tay, đưa tay hơ hơ trên lò sưởi, hắn ngồi ở trong đình nhìn bông tuyết bay xuống ở ngoài đình.
Đường Ninh ngồi trước lò sưởi, dùng đũa cắm một cái màn thầu đặt ở trên bếp để nướng, hai ngày trước đã bắt đầu có tuyết bay, nhưng có lẽ là do tố chất thân thể của hắn tăng lên nên hắn cũng không thấy quá lạnh, trong phòng đóng chặt cửa sẽ không rét lạnh gì, nhưng lại quá im lìm, hắn dứt khoát mang lò sưởi tới trong đình.
Vào ngày tuyết rơi có rượu mới, lò lửa nhỏ đỏ bừng, đám người cổ nhân thường vừa uống rượu, vừa thưởng tuyết, nghe đặc biệt có ý cảnh, trong thời tiết này, hắn vừa dùng bếp lò nướng màn thầu, vừa nói chuyện với Tiêu Giác cả ngày cắn thuốc lại là một phen ý cảnh khác.
Nhất là khi sân nhỏ sát vách truyền đến tiếng binh binh bang bang không ngừng, càng khiến lòng người không khỏi bực bội.
Đường Ninh nghĩ đến một việc, nhìn Tiêu Giác rồi hỏi: "Chứng tiêu chảy của ngươi có khá hơn chút nào không?"
Tiêu Giác nói ra: "Hôm qua đã đỡ rồi."
Đường Ninh đưa màn thầu đã nướng xong cho hắn, nói ra: "Màn thầu nướng cũng không tệ lắm, có muốn thử một cái không?"
"Không cần đâu." Tiêu Giác lắc đầu, nói ra: "Không biết vì sao gần đây cứ ăn đồ ăn ở nhà các ngươi là đều tiêu chảy. . ."
Nghe Tiêu Giác nói tới tiêu chảy, Đường Ninh cũng không muốn ăn nữa, đành để màn thầu sang ở một bên, lão khất cái đói bụng sẽ lấy để nhắm rượu.
Tiêu Giác nhớ tới một việc, đột nhiên nhìn hắn, nói ra: "Đường Hoài và Đường Kỳ đều thụ thương, ngươi có nghe nói không?"
"Cái gì?" Đường Ninh giật mình, hỏi: "Nghe ai nói, có nghiêm trọng không, có ảnh hưởng đến tính mạng không?"
"Cũng không nghiêm trọng." Tiêu Giác lắc đầu, nói ra: "Nghe nói Đường Hoài ở nhà bị lò than đổ xuống khiến ông ta bị bỏng, Đường Kỳ đi đường thì ngã sấp xuống, gãy hai cây xương sườn. . ."
Đường Ninh sờ tóc của mình, hiện tại còn chưa hết tháng giêng, vấn đề là Tú Nhi đã giúp hắn xén tóc, lại cắt nữa thì không phù hợp với thẩm mỹ ở thời đại này, đứng chung cùng Tiêu Giác ở một chỗ, người khác sẽ cho rằng Tiêu Giác đẹp trai hơn một chút. . .
Cẩn thận ngẫm nghĩ một lát, hắn vẫn từ bỏ ý định trong lòng.
"Có phải ngươi rất thân với Bình Dương công chúa không?" Tiêu Giác nhìn hắn, hỏi: "Nàng phải gả tới Sở quốc à?"
"Cũng không phải là rất thân. . ." Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Nhưng chuyện thông gia đối với hai nước Trần Sở đều có chỗ tốt, hẳn là nàng sẽ không tránh được chuyện này."
Nghĩ đến đã mấy ngày không gặp Triệu Oa Oa rồi, trong lòng Đường Ninh lại hơi lo lắng, một tiểu cô nương còn chưa có suy nghĩ trưởng thành đã bị xem như thẻ đánh bạc chính trị, phải gả đến nước láng giềng xa xôi, cuối cùng cả đời này có khả năng cũng sẽ không trở lại, nghĩ đến cũng thật đáng thương.
Đối với nàng ấy cũng rất tàn nhẫn.
Đáng tiếc làm bằng hữu mà hắn lại không giúp được nàng, đứng trước đại thế thì lực lượng cá nhân quá nhỏ bé như vậy.
"Không chỉ là Bình Dương công chúa." Tiêu Giác nhìn hắn, nói ra: "Ta nghe nói, Đoan Vương cũng muốn thông gia cùng Sở quốc, nếu như việc này có thể thúc đẩy, địa vị của Đoan Vương trong lòng bệ hạ sẽ lập tức có trọng lượng hơn."
Đường Ninh cũng không lo lắng việc này, Đoan Vương thông minh, Khang Vương cũng không phải đồ đần mà trơ mắt nhìn Đoan Vương đạt được một minh hữu ngoại bộ cường đại?
Mặc dù Khang Vương hơi keo kiệt nhưng bên người không thiếu mưu sĩ có mắt nhìn, sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp này.
Hắn khoát tay áo, nói ra: "Chuyện này, Khang Vương còn sốt ruột hơn so với chúng ta."
Tiêu Giác nhẹ gật đầu, nói ra: "Cũng đúng, nếu Đường huệ phi đề nghị bệ hạ việc này, thì Trương hiền phi cũng sẽ không chịu yếu thế, từ trước đến nay bệ hạ sẽ không thiên vị Khang Vương hay Đoan Vương, đến lúc đó phải xem bản lĩnh của bọn hắn sự."
Hắn đang muốn tiếp tục nói lại đột nhiên nhíu mày, quay sang nhìn về phía tường, hỏi: "Sân nhỏ sát vách đang làm gì, làm sao lại ồn như thế?"
"Không biết." Đường Ninh lắc đầu, một bên sát vách sân nhỏ ở Đường Yêu Yêu, chủ nhân một tòa nhà bên khác thì hắn không biết, bắt đầu từ hôm qua, bên kia vẫn binh binh bang bang, không biết đang làm gì.
Hắn đứng lên đi đến góc tường, chân giẫm lên một khối đá rồi bám vào tường ngó đầu qua.
Trong viện sát vách, thiếu nữ hất áo khoác, chỉ huy thị vệ trong viện.
"Đem hai tảng đá lớn này đến góc tường. . ."
"Núi giả bên kia bỏ đi."
"Cái đình này. . . , được rồi, trước lưu lại đi."
. . .
Nàng đưa mắt nhìn trong viện một vòng, nhìn tới cái đầu nhô ra từ trên tường viện, nàng cúi người xuống, nắm một nắm tuyết, vò thành một nắm rồi ném tới.
"Cho ngươi nhìn lén!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com