Ầm!
Triệu Mạn ném quả cầu tuyết tới lại lệch hướng đầu của Đường Ninh, chính xác đập vào trên đầu Tiêu Giác đang trèo lên cùng hắn nhìn lén.
"Ai không có mắt như thế. . ." Tiêu Giác vuốt tuyết trên mặt xuống,đến khi nhìn người đứng ở trong viện thì vẻ mặt giận dữ trong nháy mắt đã tan rã như băng tuyết, cảm thán nói: "Công chúa đập thật chuẩn. . ."
Đường Ninh nhảy qua đầu tường, nhìn đám thị vệ trong viện bận rộn thì kinh ngạc hỏi: "Công chúa, tại sao ngươi lại ở chỗ này?"
Triệu Mạn nhìn hắn, đương nhiên nói: "Nơi này là nhà của ta, vì sao ta không thể ở chỗ này?"
Đường Ninh giật mình, hỏi lại: "Đây là. . . Là nhà ngươi?"
Triệu Mạn nhìn hắn, hỏi: "Sau này ta không cần ở trong cung nữa, đây là tòa nhà ta mua, không được sao?"
Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Được."
Trần Hoàng sẽ cho phép nàng xuất cung khai phủ, hoang toàn nằm ngoài dự kiến của mọi người, nhưng cũng không trừ đi được áy náy của ông ta đối với Triệu Oa Oa, muốn trong khoảng thời gian cuối cùng này sẽ đền bù cho nàng.
Lúc trước Đường Ninh đã phát hiện ra từ rất sớm, vị hoàng đế Trần quốc này kỳ thật cũng không phải là một vị hoàng đế quả quyết, ông ta không phải Đế Vương lãnh huyết vô tình, nhưng cũng không phải một người phụ thân tốt có thể bảo vệ con cái, nếu bỏ đi thân phận Hoàng đế thì ông ta cũng chỉ là một người bình thường thôi.
Nhưng công chúa khai phủ thì khai phủ đi, chỉ cần nàng không ở trong Đường phủ, còn lại nàng muốn ở chỗ nào đều được.
"Công chúa tiếp tục làm việc đi, ta trở về đây." Hắn quay đầu nhìn quanh bốn phía một chút, rồi lại nhảy về sân nhỏ của mình.
Triệu Mạn đứng trong viện, nhẹ nhàng phủi phủi bông tuyết bay xuống tóc mình, nhìn sang nơi cách nhau một bức tường kia, ánh mắt lộ ra một chút phiền muộn.
Tiêu Giác đứng trong sân, nhìn Đường Ninh, kinh ngạc nói: " Tại sao Bình Dương công chúa lại ở chỗ này?"
Đường Ninh giải thích nói: "Bệ hạ cho phép nàng xuất phủ, nàng đã mua tòa nhà kia."
Tiêu Giác nghĩ một chút rồi hỏi: "Kinh sư có nhiều tòa nhà như vậy, vì sao hết lần này tới lần khác nàng ta lại mua tòa này, nếu như ta không nhớ lầm, tòa nhà này vốn có chủ nhân? Hoàng gia có nhiều lâm viên phủ trạch như vậy mà nàng không tới ở, vì sao hết lần này tới lần khác lại chọn sát vách nhà ngươi?"
"Ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai?" Đường Ninh liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Nếu ngươi thật sự hiếu kỳ như thế thì tự mình đi hỏi công chúa đi?"
Hắn cũng tò mò vì sao Triệu Mạn lại chuyển đến nơi này, có lẽ là bởi vì nơi này có phong thuỷ tốt, cũng có lẽ là nàng thích nơi này, họ Tiêu kia đã sắp 20 tuổi rồi mà không lo tự mình đi cưới lão bà, cả ngày quan tâm những chuyện linh tinh này, đáng đời độc thân!
Tiêu Giác nhìn hắn, ánh mắt dừng lại trên người hắn hồi lâu, hỏi: "Là bằng hữu thì ngươi nói cho ta biết đi, ngươi và công chúa rốt cuộc có quan hệ gì?"
"Công chúa là công chúa, ta là ta, chúng ta có thể có quan hệ gì?" Đường Ninh nhìn hắn một cái, hỏi: " Trong đầu ngươi toàn suy nghĩ cái gì thế?"
Tiêu Giác nhìn xem hắn, nghiêm túc nói ra: "Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi a, công chúa sắp phải tới Sở quốc hòa thân, ngươi chớ có chọc loạn gì."
Trong đầu Tiêu Giác có suy nghĩ linh tinh gì, bây giờ Đường Ninh đã biết rõ ràng, liếc mắt nhìn hắn ta một cái rồi nói ra: "Ngươi cảm thấy nếu quả thật giống như ngươi nghĩ như thế, ta còn có thể cùng ngươi ngồi trong đình nướng màn thầu?"
Tiêu Giác nghĩ một chút cũng cảm thấy hắn nói có đạo lý, gật đầu nói: "Đúng thế, nếu thật sự là như thế, sứ thần Sở quốc sớm đã bị ngươi giết chết, nói không chừng ngay cả thái tử Sở quốc đều sẽ bị ngươi giết chết. . . , hiện tại bọn hắn đang sống rất tốt, cho nên hẳn là không phải."
Xét theo lẽ thường, suy nghĩ bẩn thỉu trong lòng đều là khắc hoạ chân thực nội tâm bẩn thỉu của hắn, Đường Ninh vô cùng nghi ngờ mười mấy năm qua, có phải Tiêu Giác bởi vì trên sinh lý thiếu hụt dẫn đến tâm lý cũng vặn vẹo hay không, cuối cùng sẽ dùng ý nghĩ không thuần khiết để nghĩ người khác.
Nhưng phải nói thật, trước lúc rời đi Triệu Mạn muốn chuyển ra khỏi hoàng cung như lồng giam kia, sống mấy ngày tự do không buồn không lo, hắn là có thể hiểu được, nhưng tại sao nàng lại muốn chuyển đến sát vách nhà hắn ------ chẳng lẽ là muốn ăn chực?
Bỏ qua chuyện về Triệu Mạn sang một bên, bây giờ khoảng cách tới tết thượng nguyên còn hơn mười ngày, cũng là mười ngày nghỉ cuối cùng của hắn, hôm qua hắn đã nói xong với Tiểu Như Tiểu Ý cùng Đường Yêu Yêu, hôm nay sẽ lên núi dạo chơi.
Tuyết ở kinh sư rơi cũng không dày, nhưng ở trong núi hẳn là sẽ tích một tầng thật dày, tuyết đọng như thế để bắt thỏ đánh gà rừng là tốt nhất, dù sao ở trong nhà nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, không bằng ra ngoài hít thở không khí.
Mấy ngày trước Tiêu Giác còn thích tới ăn chực, mấy ngày nay vừa đến giờ cơm thì hắn đã ngoan ngoãn trở về, Tiểu Như vừa chuẩn bị đồ để ngày mai ra ngoài, vừa nói ra: "Nhà của Tiểu Liên cô nương ở chân núi, ngày mai chúng ta có thể tới nhà nàng. . ."
Nàng đang nói với Đường Ninh, đột nhiên động tác trên tay ngừng lại, nhìn thiếu nữ đứng ở cửa ra vào, hỏi: "Cô nương, ngươi tìm ai?"
Đường Ninh quay đầu lại, nhìn thấy Triệu Mạn mặc quần áo dày như gấu đang đứng tại cửa ra vào.
"Ngươi chính là Đường phu nhân đi." Triệu Mạn đi lên trước, nói ra: "Ta là hàng xóm mới dọn tới cạnh nhà các ngươi. . ."
Tiểu Như và Tiểu Ý đều thấy bất ngờ với vị hàng xóm bỗng nhiên đến thăm này, chủ nhân tòa nhà sát vách lúc trước chưa từng nói một câu với các nàng.
Nhất là sau khi nghe thấy thiếu nữ này chính là công chúa, thì cảm giác ngoài ý muốn lại biến thành kinh sợ.
Hai người đứng người lên, lập tức hành lễ với Triệu Mạn: "Tham kiến công chúa điện hạ."
Triệu Mạn cười nói ra: "Sau này chúng ta sẽ là hàng xóm của nhau, nơi này lại không có người khác, không cần đa lễ, ta cùng Đường Ninh nhà các ngươi là bằng hữu, về sau chúng ta cũng chính là bằng hữu."
Tự nhiên lại có một bằng hữu là công chúa, Tiểu Như và Tiểu Ý đều không được tự nhiên, công chúa là khách nhân đẳng cấp mà lần đầu tiên các nàng được gặp.
"Cô gia, tiểu thư, đến giờ ăn cơm rồi. . ." Tình Nhi từ bên ngoài chạy vào, phá vỡ bầu không khí có vẻ trầm muộn.
Chung Ý nhìn Triệu Mạn một chút, nhỏ giọng hỏi: "Công chúa nếu không chê, không ngại vào nhà dùng cơm xong lại đi?"
"Không chê." Triệu Mạn cười cười, nói ra: "Ta ăn cơm không kén chọn."
Đường Ninh đoán không lầm, quả nhiên là nàng đến ăn chực, mấy ngày không thấy, hiện tại Triệu Mạn và Triệu Oa Oa mà hắn quen biết giống như hai người vậy.
Trước kia nàng điêu ngoa tùy hứng, còn hơi ngốc nữa, bây giờ nhìn nàng có vẻ đã trưởng thành hơn trước kia rất nhiều, mặc dù hành vi nắm tuyết thành quả cầu đập người thì có chút ngây thơ, nhưng không phải loại ngây thơ thiếu thông minh trước đó.
"Ta còn muốn ởi nơi này một khoảng thời gian, về sau ta gọi các ngươi là Chung tỷ tỷ Tô tỷ tỷ nhé. . ."
"Lần đầu gặp mặt, đây là chút lễ vật nho nhỏ, hi vọng các ngươi nhận lấy."
"Hai vị tỷ tỷ thật xinh đẹp, hắn có thể lấy được các ngươi, quả thực là phúc khí đã tu luyện mấy đời. . ."
. . .
Sau một bữa cơm, Triệu Mạn đã thành công hoà mình cùng các nàng, Tiểu Như Tiểu Ý không còn không tự nhiên nữa, thậm chí còn mời nàng tham gia hoạt động ngày mai, Triệu Mạn tự nhiên là vui vẻ đồng ý, trái một câu tỷ tỷ, phải một câu tỷ tỷ, kêu cực kỳ thuận miệng.
Nàng tặng lễ vật cũng đều không bình thường, hộp trân châu kia nhỏ nhất cũng lớn bằng quả trứng bồ câu, đôi cây trâm kia, nhìn vào thì có thể thấy đây chính là sản phẩm xuất phát từ tay công tượng cấp Đại Sư trong cung.
Cả quá trình này, Đường Ninh không nói một câu, ngẫu nhiên dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái đánh giá Triệu Mạn, rất khó tưởng tượng ra một lại có thể thay đổi nhiều như thế trong vòng vài ngày.
Vài ngày trước nàng giống một đứa bé, hoạt bát vui tươi trong trẻo như suối nước, tâm tư gì đều viết lên mặt, mà bây giờ, suối nước đã biến thành đầm sâu, Đường Ninh căn bản không nhìn ra nàng muốn làm gì.
Đối với chuyện thêm một người vào hoạt động ngày mai, Tiểu Như Tiểu Ý đều không có ý kiến gì, hắn tự nhiên cũng sẽ không có.
Thân là công chúa, Triệu Mạn rất may mắn, từ nhỏ đã cẩm y ngọc thực, đại phú đại quý, nhưng làm nữ tử, nàng lại bất hạnh, trong khoảng thời gian này, vẫn nên nhường nàng một chút. . .
. ---------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com