Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 317: CHƯƠNG 316: DU LỊCH

Từ đêm giao thừa đến thượng nguyên, là ngày nghỉ khó có được của đám quan chức, ngay cả dân chúng cũng sẽ dừng mọi việc thường ngày này, đi ra ngoài tới thăm thân hữu, xe ngựa trên đường phố nối liền không dứt.

Lúc này dạo phố trong thành hiển nhiên không phải là một lựa chọn tốt, Đường Ninh ở kinh sư cũng không có thân hữu, dứt khoát quyết định ra khỏi thành du ngoạn.

Ngoài thành và trong thành giống như hai thế giới vậy, dưới chân núi không còn ồn ào nói nhiệt như trong thành, trong tầm mắt đều là tuyết trắng xóa, nếu không phải trong núi còn có màu xanh thẳm của lá cây thì sợ là sẽ không thể mở mắt ra được.

"Con thỏ, có con thỏ!"

Triệu Mạn mới nhảy từ trên xe ngựa xuống, nhìn thấy trên mặt tuyết có một bóng xám đã hô to gọi nhỏ chạy tới.

Trên đồng cỏ đều là tuyết đọng, thỏ rừng chân ngắn chạy còn lâu mới nhanh được như bình thường, nhưng Triệu Mạn cũng không thể bắt được, rất nhanh đã chạy vào trong rừng cây không còn bóng dáng.

Nàng ủ rũ cúi đầu trở về, còn chưa mở miệng đã lại nhìn thấy trong đất tuyết có gì đó đang động, lần này ngược lại nàng đã có kinh nghiệm, rón rén đi qua, nhưng cuối cùng vẫn có kết quả là thỏ chạy mất.

Thỏ trong rừng cây nhỏ tự nhiên không có nhiều như vậy, vì không để các nàng thất vọng, buổi sáng Đường Ninh đã để người ta tới trộm thả mấy chục con, Triệu Oa Oa mới có may mắn như vậy.

Hộ vệ phủ công chúa đã quét sạch để dọn ra một khoảng đất trống, một lát sau đã có lều trại được dựng lên, nhưng ngoại trừ Đường Ninh và Triệu Viên thì chẳng có người nào muốn tiến đến.

Đây là lần đầu tiên Triệu Mạn tham gia hoạt động dã ngoại bắt con thỏ trong trời tuyết lớn thú vị như vậy, đương nhiên sẽ không đợi trong lều vải, Tiểu Tiểu và Phương Tân Nguyệt tìm một chỗ nặn người tuyết, Đường Yêu Yêu một mình ra ngoài đi săn, hôm nay nếu không có nàng, đám người bọn hắn chỉ có thể uống gió Tây Bắc thôi.

Theo kế hoạch vốn không có Triệu Viên, nhưng khi Phương Tiểu Nguyệt vừa đi ra khỏi cửa nhà thì đúng lúc gặp được hắn, thế là hắn lại mặt dày mày dạn theo tới, đồng hành còn có một tiểu cô nương họ Vương, là bằng hữu của Phương Tiểu Nguyệt ở kinh sư.

Đường Ninh ở trong lều vài chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, Triệu Viên nhìn tiểu cô nương kia, nói ra: "Vương muội muội, chúng ta ra ngoài tranh tài bắt con thỏ đi?"

Tiểu cô nương chớp chớp mắt, hỏi: "Tranh tài thế nào?"

Triệu Viên nghĩ nghĩ, nói ra: "Nếu ta bắt được trước, ta sẽ hôn ngươi một cái, nếu là ngươi bắt được trước thì ngươi hôn ta một cái. . ."

Đường Ninh có đôi khi suy nghĩ về việc Trần Hoàng là hoàng đế, mặc dù không quả quyết nhưng làm việc cũng quang minh lỗi lạc, Phương thục phi cũng là người thông tình đạt lý, Triệu Viên từ nhỏ đã vô sỉ thế này, rốt cuộc là học được từ chỗ nào.

Hiện tại hắn mới hiểu được, lão Phương gia như là Phương Triết cũng có gen vô sỉ, hẳn là cách đời truyền cho Triệu Viên.

Triệu Viên và tiểu cô nương kia nói chuyện một hồi, sau đó mới nhìn sang Đường Ninh, hỏi: "Tiên sinh, ngươi không đi ra ngoài bắt thỏ sao?"

Vì không ảnh hưởng đến chuyện hắn tán gái, Đường Ninh đành đi ra lều vải, vừa hay nhìn thấy Tiểu Như và Tiểu Ý từ chân núi bên cạnh đi tới.

Hạ nhân Đường gia chuyển củi khô tới đất trống, bó củi này là Liên nhi cô nương kia đưa tới, nàng ấy còn tặng thêm mấy cây nấm, hắn dự định lát nữa sẽ làm một nồi gà rừng hầm cây nấm, đúng lúc cũng có thể dùng đến.

Đường Ninh vốn muốn trả cho Liên nhi cô nương một chút trả thù lao, nhưng nàng kiên trì không cần, chỉ nói là báo đáp bọn hắn hôm đó đã cứu giúp, Đường Ninh cũng không còn kiên trì nữa, chờ đến thượng nguyên sẽ âm thầm để cho người khác mua lại giày đầu hổ mà nàng bán ra.

Hắn đứng bên người Tiểu Tiểu nhìn nàng nặn người tuyết, sau lưng truyền đến tiếng gió, Đường Ninh không kịp né đã bị Triệu Mạn ném cho một nắm tuyết lên trên đầu.

"Đánh trúng rồi!" Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Triệu Mạn đứng ở đằng xa, vui vẻ nhảy lên hoan hô.

Đường Ninh tiện tay vơ một nắm tuyết từ dưới đất lên, vò nắm rồi ném đi qua, trúng giữa đầu của nàng.

Triệu Mạn trốn ở sau một cái cây, vừa tránh né còn vừa ném, mới đầu là hai người chiến đấu, nhưng sau khi Triệu Mạn trúng mấy nắm tuyết mà nàng lại không ném trúng hắn thì lập tức gọi đám hộ vệ trong phủ công chúa đến, Đường Ninh song quyền khó địch nổi tám tay, rất nhanh đã thua trận.

Hai người run lẩy bẩy ngồi bên cạnh đống lửa sưởi tay, Đường Yêu Yêu mang theo ba con gà rừng, hai con thỏ rừng từ đằng xa đi tới, ném xuống đất.

Triệu Mạn từ dưới đất nhảy dựng lên, kinh ngạc nói: "Đường tỷ tỷ, ngươi thật lợi hại, khi nãy một con thỏ mà ta cũng không bắt được!"

Đường Ninh thật sự rất khó tưởng tượng, với tính cách của Triệu Mạn và Đường Yêu Yêu mà trong thời gian ngắn như vậy đã trở thành bằng hữu xưng tỷ muội.

Nguyên nhân là do hôm qua khi Tô Mị tới nhà chơi, hai người trùng hợp phát hiện, bọn hắn có cùng địch nhân, địch nhân của địch nhân chính là bằng hữu, tình hữu nghị cách mạng của hai nữ nhân cứ như vậy đã dễ dàng thành lập.

Đường Ninh phái hai tên hộ vệ đi xử lý gà rừng và con thỏ, Triệu Mạn nhìn Đường Ninh, nói ra: "Nếu vừa rồi có Đường tỷ tỷ ở đây thì ngươi đã sớm thua."

Đường Ninh lườm nàng một chút, nói ra: "Chỉ biết trốn ở sau cây là đồ hèn nhát, có bản lĩnh thì đừng nhờ người khác giúp đỡ. . ."

"Ai nói ta là đồ hèn nhát!" Triệu Mạn hai tay chống nạnh, nói ra: "Nếu không chúng ta so tài lá gan một chút nhé?"

Triệu Oa Oa sợ rắn sợ người chết lại muốn so gan, đây mới thật sự là có gan, Đường Ninh cười cười hỏi nàng: "So thế nào?"

Triệu Mạn ôm eo Đường Yêu Yêu, rồi kiễng chân lên hôn một cái trên mặt nàng ấy, thị uy nhìn Đường Ninh, hỏi: "Ngươi dám không?"

. . .

Đường Ninh suy nghĩ kỹ trong chốc lát, vẫn quyết định cùng mấy người Tiểu Tiểu nặn người tuyết đi, hắn thừa nhận trong một số mặt, Triệu Anh đúng là có lá gan lớn hơn so với hắn.

Hôm nay chẳng chỉ là một buổi cắm trại dã ngoại phổ thông, toàn bộ hành trình Triệu Mạn vui vẻ như đứa trẻ, canh gà hầm nấm cũng uống mấy bát lớn, bụng chống tròn vo.

Ăn uống no đủ rồi nàng đi ra lều vải, thoải mái tựa trên thân cây, phóng tầm mắt nhìn tới khu rừng xa xa rồi lẩm bẩm: "Thật tốt."

Một bát cháo hoa, một bát canh thịt rừng đã có thể khiến một vị công chúa thỏa mãn như vậy, thực sự đã lật đổ tưởng tượng của hắn đối với công chúa.

"Cám ơn ngươi, hôm nay chơi rất vui vẻ." Triệu Mạn khoát tay áo với hắn, rõ ràng uống là canh mà nàng giống như uống rượu vậy, ánh mắt đầy mê ly.

Mặc dù ban ngày Triệu Mạn chơi rất tận hứng, nhưng tối về liền phát sốt.

Khi Đường Ninh sang đây thăm nàng thì nàng đã ngủ.

Một cung nữ đứng trước giường, nhỏ giọng nói ra: "Thái y nói công chúa điện hạ bị phong hàn, đã uống thuốc rồi, ngày mai Đường đại nhân lại đến đi."

Đường Ninh có chút hối hận, sớm biết nàng sẽ cảm mạo, hôm nay đã không để nàng quậy.

"Chăm sóc công chúa thật tốt." Hắn dặn cung nữ kia rồi quay người ra khỏi phòng , lúc vừa bước ra khỏi phòng lạ nghe được bên giường truyền đến tiếng lẩm bẩm.

"Người xấu, đập chết ngươi. . ."

"Thỏ nhỏ đáng yêu như vậy, tại sao có thể ăn thỏ nhỏ. . ."

"Ăn ngon thật, ta còn muốn. . ."

. . .

Đường Ninh quay đầu nhìn thoáng vào trong một chút mới lắc đầu, đi ra phủ công chúa.

Trong phòng ngủ, Chung Ý đã trải tốt giường chiếu chờ hắn.

Nàng ngồi bên giường, nhìn Đường Ninh, hỏi: "Tướng công, bên ngoài đều nói công chúa sẽ phải gả tới Sở quốc, có phải thật vậy không?"

Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Có chín thành khả năng."

Chung Ý thở dài, nói ra: "Thiếp thân nhìn ra, mặc dù nàng nhìn rất vui vẻ, nhưng đây chỉ là giả vờ mà thôi."

Nếu bàn về tâm tư tinh tế tỉ mỉ, dù là Tiểu Như hay là Đường Yêu Yêu đều không sánh bằng nàng, Đường Ninh ôm eo của nàng, nói ra: "Thân ở hoàng gia, rất nhiều chuyện đều thân bất do kỷ, công chúa cũng chưa chắc vui vẻ thoải mái hơn nữ tử tầm thường."

Đường Ninh không có cách nào tiêu trừ phiền não của nàng từ trên căn nguyên, nhưng có thể để nàng tạm thời quên mất những chuyện này, trong những ngày nghỉ từ ngày tết đến thượng nguyên là thời điểm náo nhiệt nhất trong một năm ở kinh sư, có quá nhiều đồ chơi mà nàng chưa từng gặp qua cũng chưa từng chơi qua.

Nhưng dù phồn hoa như thế nào thì đến sau tết thượng nguyên, tất cả cũng sẽ bình tĩnh lại.

16 tháng giêng khi Đường Ninh đến Hình bộ, triều hội lần thứ hai Định Nguyên năm đầu, đã bắt đầu được nửa canh giờ.

Đề tài thảo luận quan trọng nhất trong lần triều hội này chính là thái tử Sở quốc cầu thân Bình Dương công chúa.

. ---------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!