Nói một tràng dài mà không nghe được lời đáp lại, Tiêu Giác nhìn Đường Ninh, kinh ngạc nói: "Ngươi có nghe ta nói không thế?"
Đường Ninh quay đầu nhìn hắn, hỏi: "Ngươi mới vừa nói cái gì, Trường Ninh quận chúa của Sở quốc có tên là gì?"
"Lý Thiên Lan." Tiêu Giác nhìn hắn, nói ra: "Nếu không phải nàng là nữ nhi duy nhất của Nhiếp Chính Vương Sở quốc, ta còn tưởng rằng nàng ấy chính là Lý cô nương của ngươi đấy. . ."
Tiêu Giác giống như nhớ ra cái gì đó, lại đột nhiên kinh ngạc hỏi: "Hình như từ khi ngươi đại hôn thì chưa từng gặp lại Lý cô nương nhỉ, nàng đi đâu thế, rời khỏi kinh sư rồi sao?"
Đường Ninh vươn tay, tiếng khớp xương giữa các ngón tay vang lên, hắn hỏi: "Tại sao Khang Vương và Đoan Vương muốn cưới Trường Ninh quận chúa của Sở quốc?"
"Vậy mà ngươi không nghĩ ra nguyên nhân?" Tiêu Giác liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Bọn hắn vốn muốn cưới một vị công chúa Sở quốc, đáng tiếc Sở quốc không có công chúa, đành phải lùi lại mà cầu việc khác, vị Nhiếp Chính Vương này mặc dù chỉ là một vị thân vương, nhưng ông ta và Sở Hoàng lại tình như thủ túc, mấy năm này Sở Hoàng bệnh nặng, quốc sự đều do ông ta quản lý, từ đây có thể thấy được địa vị của hắn ở Sở quốc. . ."
"Nếu Khang Vương hoặc Đoan Vương có thể cưới được Trường Ninh quận chúa, thì vô cùng có khả năng được Sở quốc ủng hộ, Đoan Vương muốn lật lại thế cục, Khang Vương muốn mở rộng ưu thế, thông gia là biện pháp tốt nhất."
Đường Ninh tiếp tục hỏi: "Sở quốc sứ thần đồng ý?"
"Chuyện này thì chưa." Tiêu Giác lắc đầu, nói ra: "Loại chuyện này đương nhiên là bọn hắn không thể tự làm chủ được, hẳn là lần này hộ tống Bình Dương công chúa đến Sở quốc sẽ cầu thân ngay trước mặt Sở Hoàng."
Tiêu Giác vỗ vỗ vai của hắn, nói ra: "Khang Vương được lợi dù sao cũng tốt hơn là Đoan Vương được lợi, một khi Khang Vương thượng vị, Đoan Vương và Đường gia sẽ đổ, cũng coi như ngươi có thể báo thù được."
Chuyện đoạt đích này cho dù cần cân nhắc thế lực của hai phe trên triều đình, nhưng quyền quyết định cuối cùng vẫn là Trần Hoàng.
Lúc trước Đoan Vương đã thua trận tranh đoạt, Trần Hoàng không lựa chọn giúp đỡ Đoan Vương, mà tiếp tục nghiêng về phía Khang Vương, từ đây đã chứng tỏ được rất nhiều chuyện.
Tiêu Giác cảm than bằng giọng sợ hãi xen lẫn thán phục: "Khi đó ngươi chọn đứng về phía Khang Vương đúng là một lựa chọn sáng suốt."
Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Ai nói ta đứng về phe Khang Vương hả?"
. . .
Trong đầu vẫn đang suy nghĩ về chuyện nào đó nên lúc ăn cơm Đường Ninh có vẻ không tập trung, đến tận khi Chung Ý kéo tay áo của hắn, hắn mới ngẩng đầu, nghi ngờ hỏi: " Sao thế?"
Chung Ý nhỏ giọng nói: "Cha vừa hỏi chàng kìa."
"A?" Đường Ninh nhìn về phía Chung Minh Lễ, xin lỗi nói: "Xin lỗi nhạc phụ đại nhân, vừa rồi con hơi thất thần. . ."
"Người một nhà không cần khách khí như vậy." Chung Minh Lễ phất phất tay, nói ra: "Ngày đầu tiên mở nha trong năm, Hình bộ phải nhận tất cả các trọng án từ các huyện nha, hẳn là có rất nhiều chuyện phải làm, con cũng không cần sốt ruột, cứ lần lượt xử lý là đủ."
Đường Ninh nao nao: "Lại có việc này?"
Từ trước đến nay Hình bộ đối với các vụ trọng án từ quan nha trình nên đều tránh không kịp, có thể tránh thì tránh, làm sao lại chủ động hỏi đến?
Chung Minh Lễ cũng có chút nghi hoặc: "Ngươi không biết?"
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Có lẽ là còn không chưa đưa tới Hình bộ nha."
Chung Minh Lễ gật gật đầu, nói ra: "Nghe nói Hình bộ có soạn ra một quyển sách, trong đó có ghi chép phương pháp thẩm tra và kiểm nghiệm của các kiểu vụ án, sau khi biên soạn xong, các huyện nha đều phải dựa vào đó để thẩm án. . ."
Đường Ninh gật đầu nói: "Cuốn sách này đã biên soạn xong, chỉ chờ bệ hạ duyệt qua rồi sẽ phát xuống các đại nha môn."
Cuốn sách « Tẩy Oan Tập Lục » này, sẽ thành đề cương để quan nha các nơi noi theo, không thể ra có sơ suất gì, Đường Ninh kiểm tra lại một lần cuối cùng mới gọi một tên thư lại tới, nói ra: "Giao cuốn sách này cho Hứa thị lang đi."
Đợi thư lại kia nhận lấy sách, Đường Ninh lại nói: "Hôm nay không có hồ sơ mới đưa tới sao?"
"Bẩm đại nhân, không có." Thư lại kia khom người trả lời.
Trên mặt Đường Ninh hiện ra một tia nghi ngờ, sau đó mới phất phất tay, nói ra: "Biết rồi, ngươi đi xuống đi."
Trong phòng nào đó của Hình bộ, Hình bộ Thị lang Hứa Trình nhận lấy quyển « Tẩy Oan Tập Lục » kia, tùy ý lật ra hai trang, sau đó để sang một bên, nói ra: "Chuyện mà Đường chủ sự phụ trách thường sẽ không có sơ hở gì, chờ Thượng thư đại nhân trở về, cứ trực tiếp đưa đến chỗ Thượng thư đại nhân đi."
Thư lại kia vừa rời đi, lại có một người nhanh chân đi tới, rỉ tai vài câu với Hứa Trình.
Hứa Trình phất phất tay, nói ra: "Chuyện mà Hình bộ có thể làm đều đã làm, chuyện kế tiếp thì bọn hắn nên tự xử lý."
Người kia nhẹ gật đầu, lại hỏi: "Đại nhân, những bản án từ huyện nha đề lên hôm qua kia. . ."
Hứa Trình nghĩ nghĩ, nói ra: "Trước tiên cứ để đó đi, đợi đến khi Dương lang trung đến nha môn, lại chuyển qua chỗ khác."
Dựa theo quy định Hình bộ, tất cả vụ án nộp tới Hình bộ đều phải do Hình bộ nha sơ thẩm, bây giờ Hình bộ lang trung dưỡng bệnh ở nhà, người chủ sự là Đường Ninh, tuy nói Đường Ninh này cũng là người của Khang Vương, nhưng lại không nằm trong lòng bàn tay của hắn, để phòng vạn nhất vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.
Người kia thấp giọng đáp một tiếng rồi đi ra ngoài.
Thời gian ở Hình bộ chỉ còn không đến nửa tháng, Đường Ninh cũng có thở phào một hơi, cả ngày đối mặt với chuyện âm u tàn khốc nhất trên thế gian này thì ngay cả tâm tình cũng sẽ nhận ảnh hưởng không nhỏ.
Thời gian thả nha đúng lúc tới, hắn thong thả đi ra khỏi Hình bộ nha môn.
Khác với ngày xưa, hôm nay ở cửa nha môn có vẻ hơi rối loạn.
Một tên nha dịch đứng ở cửa ra vào, không nhịn được phất phất tay, giận dữ nói: "Đi đi đi, Hình bộ nha môn không phải là nơi để các ngươi gây chuyện, còn dám làm loạn gây rối ở trước cửa nha môn, chúng ta sẽ dùng côn bổng hầu hạ!"
Một lão phụ quỳ gối trước cửa nha môn, hai tay bà ôm lấy ống quần của nha dịch kia, run giọng nói: "Đại nhân, chúng ta có nỗi oan. . ."
"Còn không đi à?" Vẻ giận dữ trên gương mặt của nha dịch càng đậm, hắn đột nhiên lui về sau một bước khiến lão bà kia té ngã trên đất, nữ tử bên cạnh lập tức đi đỡ bà.
Tên nha dịch Hình bộ kia không nhịn được phất phất tay, lớn tiếng nói: "Người đâu, đuổi các nàng đi xa một chút!"
"Chậm đã." Đường Ninh từ bên trong nha môn đi tới, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Nha dịch kia quay đầu lại, lập tức khom người nói: "Đại nhân, hai điêu dân này tới gây sự ở cửa nha môn, thuộc hạ đuổi các nàng đi."
Đường Ninh ánh mắt nhìn về phía phụ nhân và nữ tử kia, sau khi nhìn thấy người ở phía sau thì kinh ngạc gọi: "Liên nhi cô nương, tại sao ngươi lại ở chỗ này?"
. . .
Diên Bình Hầu phủ.
"Đám hỗn trướng các ngươi, nơi này là kinh sư, đừng tưởng rằng trong nhà có một chút quyền thế là có thể muốn làm gì thì làm!" Diên Bình Hầu nhìn bốn người trẻ tuổi đang quỳ gối trong nội đường, trầm giọng nói: "Bên ngoài không biết có bao nhiêu ánh mắt đều đang nhìn chúng ta, các ngươi gặp rắc rối là việc nhỏ, nếu liên lụy tới cả gia tộc thì các ngươi chết cũng không có gì đáng tiếc!"
Một người đi lên trước, nói ra: "Trần huynh bớt giận, chuyện này đã qua, về sau chúng ta sẽ quản đám tiểu bối nhà mình chặt hơn là được, không đáng phải tức giận như thế."
Một người khác nghĩ nghĩ, hỏi: "Trần huynh, Lý huynh, việc này thật sự sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao?"
Nét mặt Diên Bình Hầu thoáng dãn ra rồi nói: "Với địa vị bây giờ của điện hạ ở trong triều, Hình bộ Thị lang Hứa Trình vẫn luôn biết xử lý mọi việc, án này đến Hình bộ dù sao cũng tốt hơn là ở Bình An huyện nha, nhưng nếu muốn không có gì bất ngờ xảy ra thì phải làm triệt để một chút."
Một người suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói: "Giao cho ta."
. . .
Đường phủ.
Đường Ninh nhìn nữ tử áo vải kia, đưa tới một chén nước, nói ra: "Liên nhi cô nương, có chuyện gì từ từ nói, sao ngươi lại đi Hình bộ nha môn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Nữ tử mặc áo vải váy gai nức nở hai tiếng rồi kể lại: "Hôm đó bọn hắn tới nhà ta, muốn khinh bạc ta, ta liều chết không theo, phụ thân đại nhân đánh nhau với bọn hắn, bọn hắn lại đánh phụ thân đại nhân một trận, còn phóng hỏa đốt nhà của chúng ta, phụ thân, phụ thân bị bọn hắn đốt chết. . ."
Nghe nàng nói xong, ngay cả Chung Ý và Tô Như đều lộ ra sắc mặt giận dữ, Đường Yêu Yêu vỗ bàn một cái, cả giận nói: "Lẽ nào lại như vậy, giết người thì đền mạng, các ngươi không báo quan bắt bọn họ sao?"
Nữ tử cúi đầu xuống, lau lau nước mắt, nói ra: "Quan phủ bắt bọn hắn, về sau lại thả, nói là do chúng ta không cẩn thận để lửa lan ra. . ."
"Cẩu quan, nhất định là quan lại bọn hắn bao che cho nhau, xem mạng người như cỏ rác!" Đường Yêu Yêu khí nghiến răng nghiến lợi, hỏi: "Quan phủ nào?"
Nữ tử kia thấp giọng nói: "Hình bộ."
Đường Yêu Yêu đột nhiên quay đầu nhìn thẳng về phía Đường Ninh.
Thân là một cộng tác viên, Đường Ninh cảm thấy rất vô tội.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com