"Án này ta chưa từng thấy ở Hình bộ."
Đường Ninh giải thích một câu trước mặt các nàng, để rửa oan cho chính mình khỏi hiềm nghi "Cẩu quan", xem ra vụ án này nằm trong những vụ án từ huyện nha trình lên Hình bộ.
Đường Yêu Yêu nhìn về phía Chung Ý, hỏi: "Có thể để Chung bá bá bắt bọn hắn bắt về huyện nha hay không?"
Triệu Mạn ngồi bên cạnh nàng lắc đầu, giải thích nói: "Hình bộ có thể mang những vụ án từ huyện nha đi, nhưng không thể đưa lại, trừ phi Hình bộ đẩy những vụ án này về, có thể Hình bộ đã có người động tay chân, nên không khả năng có thể đẩyh trở về."
Đường Yêu Yêu nhìn về phía Đường Ninh, nói ra: "Vậy để Hình bộ lại tra một lần. . ."
Triệu Mạn nhìn nàng, rồi quay sang nhìn về phía Đường Ninh, nói ra: "Hắn là Hình bộ chủ sự, ở trên hắn còn có thị lang và thượng thư, nếu vụ án này hắn chưa từng thấy thì sao có thể thăm dò được?"
Nàng lại nhìn về phía Đường Yêu Yêu, nói ra: "Liên nhi cô nương mới vừa nói, phóng hỏa chính là mấy nhà Diên Bình Hầu và Trường Hưng Hầu, những người này đều đứng về phe Khang Vương huynh, Hình bộ Thị lang xem như nể mặt Khang Vương, nhất định sẽ không trực tiếp thẩm án, hắn chỉ là Hình bộ chủ sự, đấu lại được Hình bộ Thị lang? Đấu qua được đám Diên Bình Hầu Trường Hưng Hầu sao? Đấu được Khang Vương sao?"
Triệu Mạn nói không sai, Đường Ninh ở Hình bộ chỉ là một cộng tác viên, nhưng Hình bộ Thị lang lại khác, hắn ở Hình bộ đã nhiều năm, có thể nói là một tay che trời, chỉ cần hắn ở Hình bộ thì dù mình làm bất cứ chuyện gì, đều sẽ bị hắn hại.
Huống chi, vụ án này nhìn như chỉ là một bản án bình thường, nhưng lại liên lụy đến mấy nhà quyền quý ở kinh sư, liên lụy đến Khang Vương, chỉ cần không cẩn thận là sẽ tự rước lấy đại địch cho nhà mình, Đường Ninh dù có đồng tình với Liên nhi cô nương nhưung cũng không có khả năng không quan tâm mà mang cả nhà vào cược đi.
Nhưng nếu thật sự làm như không thấy chuyện này, lương tâm của hắn lại không yên, cho dù lương tâm hắn không cắn rứt thì Tiểu Như Tiểu Ý sẽ nhìn hắn như thế nào, Tình Nhi sẽ nhìn hắn như thế nào, Đường yêu tinh sẽ nhìn hắn như thế nào, Tô hồ ly và Tiểu Đào sẽ nhìn hắn như thế nào, Tiểu Thanh do Tiểu Đào nuôi sẽ nhìn hắn như thế nào?
Chỉ sợ hình tượng cao lớn của hắn đắp lặn trong một thời gian dài trong lòng các nàng sẽ ầm ầm sụp đổ, Đường Ninh không cho phép chuyện như thế xảy ra được.
Hắn nghĩ một chút rồi nhìn Liên nhi cô nương, nói ra: "Yên tâm đi, chuyện này, ta sẽ nghĩ biện pháp."
Chung Ý nhìn nàng ấy một chút rồi nói: "Liên nhi cô nương, trước tiên ngươi cứ ở lại chỗ này đi."
"Không được." Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Các nàng không thể ở ở chỗ này."
Liên nhi cô nương và mẹ của nàng được sắp xếp ở khách sạn nhà Đường Yêu Yêu, Đường Ninh ngồi trong đình ngoài viện, dùng đũa cắm vào một cái màn thầu đưa tới bếp lửa nướng vàng.
Triệu Mạn từ bên ngoài đi tới, ngồi đối diện với hắn, trên mặt hiện ra một tia lo lắng, hỏi: "Ngươi nghĩ được cách chưa, muốn đối nghịch cùng đám Diên Bình Hầu và cả Khang Vương huynh, ngươi phải vất vả lắm mới có thể đứng chung một chỗ cùng bọn hắn. . ."
Đường Ninh lật chiếc bánh màn thầu kia, nói ra: "Ta không đứng chung một chỗ cùng bọn hắn."
Triệu Mạn giật mình, hỏi: "Ngươi không phải cùng Khang Vương huynh. . ."
Đường Ninh lắc đầu: "Ta không thích Khang Vương."
"Vì sao?"
"Không thích một người cần có lý do sao?"
. . .
Giữa người và người hấp dẫn lẫn nhau có đôi khi dựa vào cảm giác, cảm giác là không cần lý do, Khang Vương bình thường, keo kiệt, ngờ vực vô căn cứ, muốn cưới Lý cô nương, đều không phải lý do khiến Đường Ninh không thích hắn, Đường Ninh không thích hắn chủ yếu là vì cảm giác với hắn ta không tốt.
Triệu Mạn nhìn hắn, nghiêm túc nói ra: "Ngươi vốn thủy hỏa bất dung với Đường gia, với Đoan Vương huynh, nếu lúc này lại đứng đối nghịch với Khang Vương huynh nữa, mặc kệ cuối cùng ai có thể lên làm thái tử, kinh sư đều không có đất dung thân cho ngươi."
Đường Ninh nghĩ một chút rồi hỏi: "Nếu bọn hắn không có ai làm được thì sao?"
"Ta biết ngươi là một người tốt." Triệu Mạn nhìn xem hắn, trầm mặc một hồi mới hỏi: "Thế nhưng ngươi vì Liên nhi cô nương mà kéo cả nhà vào hiểm cảnh, rốt cuộc là vì sao?"
"Vì chính nghĩa." Đường Ninh nhìn nàng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Ngươi. . ." Triệu Mạn nhìn hắn, vẻ mặt vừa tức vừa gấp.
"Yên tâm đi, ta không ngu như vậy." Đường Ninh buông màn thầu xuống, đưa tay kéo kéo mặt của nàng, nói ra: "Vui vẻ lên một chút, đã lâu lắm rồi không nhìn thấy ngươi cười."
Triệu Mạn kéo tay của hắn ra, bất mãn nói: "Ngươi thật to gan. . ."
Mặt công chúa cũng không có mềm mìn hơn mặt người khác bao nhiêu, Đường Ninh cầm lấy màn thầu hắn vừa nướng xong, hỏi: "Ta đi câu cá đây, ngươi có đi hay không?"
"Đi, cho tới bây giờ ta chưa từng câu cá bao giờ cả!"
. . .
Khang Vương phủ.
Mấy tháng qua, dùng bốn từ xuân phong đắc ý cũng không thể hình dung về tình hình gần đây của Khang Vương.
Đoan Vương bị cấm túc ba tháng trong phủ, trên triều đình không còn có thế lực đối nghịch cùng hắn, quan viên âm thầm đầu nhập cũng mỗi ngày một tăng, thái độ mà bệ hạ biểu hiện ra đều nói rõ địa vị của hắn trong lòng bệ hạ đã vượt qua Đoan Vương.
Trong phủ Khang Vương là cảnh tượng vừa múa vừa hát, Khang Vương ngồi ở phía trên, đã uống mấy chén rượu vào trong bụng, ánh mắt đã dần nhuốm men say.
Một bóng người đi lên trước, đưa lên một phong thư, nói ra: "Điện hạ, nơi này có một phong thư, là Hình bộ Thị lang Hứa đại nhân đưa tới."
Khang Vương nằm tại trên giường êm, hỏi: "Trên thư viết cái gì?"
Người kia mở phong thư ra nhìn một chút, nói ra: "Trên thư nói, đám tiểu tử trong nhà Diên Bình Hầu, Trường Hưng Hầu, Vĩnh Xuyên Bá, Hội Ninh Bá đã làm việc trái với luật pháp, gây ra một vụ án mạng, Hình bộ đã lấy vụ án này từ huyện nha lên, Hứa thị lang viết thư đến hỏi điện hạ một chút, án này nên xử lý như thế nào?"
Người kia cầm tin, cười nói ra: "Điện hạ, Hứa đại nhân đưa phong thư này đến, chứng tỏ hắn rất quan tâm tới ý kiến của điện hạ, trước kia chúng ta cũng mời chào hắn mấy lần, đều bị hắn cự tuyệt, không nghĩ tới lần này hắn lại chủ động cùng chúng ta chào hỏi. . ."
Một người đứng bên cạnh Khang Vương cười cười, nói ra: "Hắn chỉ là một Hình bộ Thị lang, với uy vọng hiện giờ của điện hạ nếu hắn còn giống như lúc trước thì đúng là không biết tốt xấu."
Người kia thu bức thư lại, hỏi: "Điện hạ, chúng ta phải đáp lại Hứa thị lang kia làm thế nào?"
Khang Vương liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Để hắn tự xử lý đi."
Hứa phủ.
Hứa Trình ngồi trong thư phòng nhấp một ngụm trà, một lão giả từ bên ngoài đi tới, nói ra: "Lão gia, Khang Vương có thư đáp lời."
Hứa Trình đặt chén trà xuống, hỏi: "Khang Vương nói thế nào?"
Lão giả do dự một chút, nói ra: "Khang Vương nói để đại nhân tự xử lý."
Hắn nghĩ nghĩ, mới hỏi: "Chuyện mà Diên Bình Hầu nhờ đại nhân đã làm thỏa đáng, vì sao đại nhân còn muốn xin chỉ thị chỗ Khang Vương?"
Hứa Trình nhìn hắn một cái, nói ra: "Diên Bình Hầu tính là gì, nếu Khang Vương không biết, bản quan chẳng phải đã mạo hiểm vô ích rồi sao?"
"Đại nhân anh minh." Lão giả chắp tay, lại nói: "Chẳng lẽ đại nhân đã chắc chắn cuối cùng Khang Vương có thể làm chủ Đông Cung, leo lên vị trí thái tử sao?"
"Chỉ có bệ hạ mới có thể quyết định chuyện này, ai có thể nắm chắc?" Hứa Trình lại nâng chung trà lên, nói ra: "Nhưng mà những ngày gần đây, bệ hạ luôn tán thưởng Khang Vương, cũng không hề giống như trước kia thế, thường xuyên cân bằng thực lực Khang Vương và Đoan Vương, bởi vậy có lẽ Khang Vương có khả năng lớn hơn một chút. . ."
. . .
Trên bữa tiệc tối ở Đường gia.
Trên tiệc tối, Đường gia thường xuyên đàm luận chuyện lớn của gia tộc, bầu không khí khá nghiêm túc, những ngày gần đây,ngoài vẻ nghiêm túc này còn có thêm mấy phần nặng nề.
Đoan Vương dần dần thất thế, tuy nói thế lực trên triều đình không tổn thất lớn, nhưng vẫn luôn giảm mà không tăng.
Trái lại Khang Vương, những ngày gần đây rất được thánh sủng, trong triều có không ít người quan sát, cũng dần nghiêng về phía Khang Vương, khiến cho thế lực của Đoan Vương càng chênh lệch với hắn.
Lần này hai nước Trần Sở thông gia, vốn là một thời cơ rất tốt, nhưng không ngờ tới chính là bệ hạ lại trực tiếp chuyển cơ hội này cho Khang Vương, hành động này không thể nghi ngờ gì chính là càng thêm cổ vũ Khang Vương, cũng khiến cho danh vọng của Đoan Vương trong triều đã xuống tới điểm đóng băng.
Chuyện này cũng khiến không khí trong tiệc tối hôm nay ngột ngạt đến cực điểm, mấy vị tiểu bối Đường gia càng nín thở, ngay cả ăn cơm cũng không dám gây ra tiếng động quá lớn.
Đột nhiên có tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài truyền đến.
Một tên hạ nhân của Đường gia chạy vào, kinh hoảng nói: "Lão gia, người của Bình An huyện nha tới, mời Nhị công tử tới huyện nha thẩm vấn. . ."
Xoạch!
Đôi đũa trên tay Đường Chiêu rơi trên mặt đất, vô cùng ngạc nhiên.
Đường Kỳ nhìn hắn, rồi đập mạnh đôi đũa lên bàn, giận dữ nói: "Ngươi lại gây ra tai hoạ gì rồi!"
Vẻ mặt Đường Chiêu vô cùng nghi hoặc, nói ra: "Không có mà, hai ngày này con đều không ra khỏi nhà. . ."
"Còn không thừa nhận!" Đường Kỳ đứng lên, lớn tiếng nói: "Nếu ngươi không làm gì, vì sao chỉ truyền ngươi không truyền người khác!"
"Con. . ."
"Con cái gì mà con!" Đường Kỳ trừng mắt liếc hắn một cái, nói ra: "Rốt cuộc là ngươi đã gây ra chuyện gì rồi, nói!"
Đường Chiêu mếu máo nói: "Con thật... thật sự không có làm gì. . ."
Đường Hoài ngồi ở chủ vị nhìn về phía hắn, nói ra: "Nếu không có làm gì, thi đi Bình An huyện nha một chuyến, xem bọn hắn muốn làm chuyện gì."
Đường Chiêu vô cùng ngạc nhiên rời đi, Đường Kỳ mới nhìn Đường Hoài, nói: "Trong khoảng thời gian này, không thể lại xảy ra sơ suất nữa, đệ sẽ cấm túc hắn mấy tháng, tránh cho hắn luôn luôn ở bên ngoài gây chuyện. . ."
Một bữa cơm còn chưa ăn xong, Đường Chiêu với vẻ mặt xúi quẩy từ bên ngoài đi tới.
Đường Kỳ nhìn hắn một cái, hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
"Con đã nói không phải con. . ." Trên mặt Đường Chiêu tràn đầy vẻ xúi quẩy, nói ra: "Những bộ khoái kia nhầm lẫn, Bình An huyện nha tìm Trần Chiêu, là nhi tử Diên Bình Hầu, Trần và Đường dễ dàng lầm như vậy sao?"
Đường Kỳ nhíu mày lại, hỏi: " Nhi tử Diên Bình Hầu thì sao?"
Đường Chiêu ngồi xuống chỗ ngồi của mình, nói ra: "Hình như là Trần Chiêu phạm vào một vụ án mạng, Trần Chiêu là Trần Chiêu, con là con, thế mà còn có thể lầm, không biết bọn hắn làm việc thế nào. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com