Đường Chiêu một lần nữa cầm lấy đôi đũa, nhìn cơm canh thừa trên bàn, trong lòng đã mắng phủ Diên Bình Hầu cùng huyện nha Bình An tới mức máu chó xối đầu.
Những ngày qua hắn đã vô cùng uất ức, mỗi ngày đều bị cha ruột của mình căn dặn không được gây chuyện, càm ràm nhiều cũng thôi đi, hắn còn luôn có một loại ảo giác là ông ấy còn muốn dứt khoát cấm túc mình nhốt lại ở trong nhà.
Trước kia Đường gia huy hoàng cỡ nào, bây giờ ngay cả một tiểu bộ khoái ở huyện nha đều có thể cưỡi lên đầu bọn họ, sự chênh lệch quả là to lớn, cho đến tận giờ hắn vẫn khó có thể tiếp nhận.
Hắn gắp một miếng đồ ăn thừa, còn chưa kịp bỏ vào trong miệng, liền đã nhận ra bầu không khí ở trong bữa tiệc có chút không đúng.
Cha hắn nhìn hắn thì thôi đi, ngay cả ánh mắt của đại bá cũng dừng ở trên người hắn.
Tay gắp thức ăn của hắn không khỏi hơi run rẩy một cái, cuối cùng miếng đồ ăn thừa kia liền rơi xuống mặt bàn.
Đường Kỳ nhìn Đường Chiêu, hỏi: "Ngươi mới vừa nói, con của Diên Bình Hầu làm sao?"
"Hình…hình như là phóng hỏa giết người." Thấy ánh mắt của phụ thân cùng đại bá mình đều có chút không đúng, Đường Chiêu liền để đũa xuống, thấp thỏm nói: "Thật sự là không liên quan tới ta, Diên Bình Hầu, Trường Hưng Hầu, Vĩnh Xuyên Bá, Hội Ninh Bá đều là người của Khang Vương, bình thường ta cũng không có lui tới gì với đám con cháu nhà bọn họ, không phải là ta làm. . ."
Lông mày của Đường Kỳ giật giật, hỏi: "Chuyện gì liên quan tới bọn Trường Hưng Hầu?"
Đường Chiêu nuốt ngụm nước miếng, nói: "Nghe… nghe những bộ khoái kia nói, bọn Trần Chiêu cùng Lý Bình trắng trợn cướp đoạt dân nữ, bị phản kháng liền phóng hỏa giết người. . ., ngày đó ta đang ở thanh lâu, tú bà cùng Hương Hương cô nương đều có thể làm chứng, cha, đại bá, hai người phải tin tưởng ta. . ."
"Không nói là ngươi làm." Đường Kỳ cùng Đường Hoài liếc nhau, nói: "Ngươi tiếp tục ăn cơm đi."
Đường Chiêu cúi đầu xuống, nhìn cơm canh còn thừa không nhiều ở trên bàn, gắp lên một miếng xương chỉ còn dính một chút thịt cho vào miệng cắn.
Trong thư phòng.
Đường Hoài đứng trước bàn sách, bỗng nhiên hỏi: "Đệ thấy thế nào?"
"Huyện nha Bình An làm sao có thể có loại sơ hở này, bọn họ cố ý làm như thế." Lông mày Đường Kỳ nhíu lại, nói: "Nhưng ta không nghĩ ra, lý do tại sao bọn họ lại làm như thế, tiểu hồ ly kia có rất nhiều quỷ kế, nhiều lần giúp đỡ Khang Vương, không có hắn cũng không có Khang Vương ngày hôm nay, kết quả của Đoan Vương hiện nay, cũng là do một mình hắn tạo thành, hành động hôm nay của hắn, ta có chút thấy không rõ."
Đường Hoài nói: "Hắn muốn mượn đao."
"Mượn đao của Đường gia ta, suy yếu Khang Vương?" Nghi ngờ trên mặt Đường Kỳ càng sâu: "Hắn đã nhiều lần mượn đao của Khang Vương, ép Đoan Vương đến hoàn cảnh hôm nay, lần này lại muốn mượn đao của chúng ta đối phó với Khang Vương, đến cùng là hắn muốn làm gì, hẳn là, người hắn muốn đỡ chân chính là. . . Hoài Vương?"
Đường Hoài dường như thở dài, nói: "Ngươi nói xem cây đao này, chúng ta có cho mượn hay không?"
Đường Kỳ cúi đầu xuống, rơi vào im lặng ngắn ngủi.
Bây giờ lực ảnh hưởng của Khang Vương ở trên triều đình đã tới cực hạn, nếu như hắn lại bước tới phía trước một bước nữa, chính là vị trí của Đông Cung, đến lúc đó lưu lại cho Đoan Vương, cho Đường gia, cũng chỉ có vực sâu vạn trượng.
Chuyện tranh đoạt quyền thế này chỉ cần đi sai một bước, chính là kết cục thịt nát xương tan.
Nếu như Khang Vương lên nắm quyền, nhất định Đoan Vương sẽ khó thoát khỏi cái chết, tự nhiên là Đường gia cũng không có kết quả gì tốt, tương tự, nếu như Đoan Vương nắm quyền, Khang Vương hẳn sẽ phải chết không có gì nghi ngờ, những quyền quý ở phía sau hắn, cũng sẽ bị thanh toán.
Bọn họ không có lựa chọn, cũng không có khả năng lựa chọn, đây không phải là mượn đao, đây là đưa đao tới tay bọn họ, Đường gia có thể làm, chỉ là cầm lấy đao, thẳng tiến không lùi đâm ra.
Đường Kỳ trầm ngâm một lát, cúi đầu nói: "Chuyện Diên Bình Hầu, ta sẽ lập tức để cho người đi thăm dò."
. . .
Sau Thượng Nguyên, liền coi như là đã vào xuân, nhưng những ngày rét tháng ba này, nhiệt độ không khí không chỉ là vẫn còn chưa ấm trở lại, ngược lại còn lạnh hơn một chút so với mấy ngày trước đó.
"Mắc câu rồi mắc câu rồi!"
Bên dòng suối có từng trận gió lạnh, thổi tới làm cho khuôn mặt nhỏ của Triệu Mạn đỏ bừng, nàng không để ý một chút nào, bỗng nhiên nhấc cần câu lên, liền có một con cá lớn chừng bàn tay bị nàng câu lên.
Kỳ thật loại thời tiết này không thích hợp cho việc câu cá, khoảng thời gian này cũng không phải là thời cơ thả câu tốt, nhưng chỉ một lát, Triệu Mạn đã câu lên được ba con, mặc dù đều chỉ là cá con lớn chừng bàn tay, nhưng cũng đủ để làm cho nàng cao hứng tới mức khoa tay múa chân.
Vận may của thiếu nữ xinh đẹp này cố nhiên là chiếm cứ một phần nguyên nhân nhỏ, nhưng nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là trước đó Đường Ninh ở hạ nha liền sắp xếp xong xuôi cho Lưu lão nhị, dùng tảng đá vây quanh đầm nhỏ xung quanh, lại ở trong đầm thả mấy chục con con cá đã đói bụng rất lâu rồi.
Nàng thả con cá vào trong một bình gốm nhỏ chưa nước, nhìn Đường Ninh, đắc ý nói: "Ta lợi hại không?"
Đường Ninh phối hợp với nàng nói: "Lần đầu tiên điện hạ câu cá đã có thể câu được nhiều như vậy, quá lợi hại. . ."
Triệu Mạn một lần nữa cầm lấy cần câu, ngồi trở lại băng ghế nhỏ, lẩm bẩm nói: "Trên đời này còn có nhiều chuyện có ý tứ như vậy, ta hẳn là phải sớm ra ngoài cung một chút. . ."
Ở trong mắt nàng, ngay cả câu cá đều là chuyện có ý tứ, như vậy ở trên đời này, chuyện có ý tứ đối với nàng cũng quá nhiều đi.
Nhưng mà cuối cùng nàng cũng không buồn bực giống như trước đó nữa, liền để cho Đường Ninh cảm thấy trời lạnh như vậy nhưng theo nàng đi ra hóng gió cũng đáng giá.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn sắc trời, nói: "Công chúa, trời cũng không còn sớm nữa, chúng ta trở về đi."
Triệu Mạn nhìn hắn một cái, nắm chặt cần câu, nói: "Chờ thêm một lát nữa, ta lại câu thêm một con nữa liền về nhà."
Có thể là trước đó đã hao hết vận may, tận nửa giờ sau, nàng cũng không câu lên được một con cá nào nữa.
Nàng đem tất cả cá bên trong bình gốm đều thả lại vào trong suối nước, nói: "Nhanh về nhà đi, về sau đừng tham ăn như vậy nữa."
Đường Ninh nhận lấy cần câu của nàng, lúc giúp nàng thu dây câu lại mới phát hiện ra, ở trên lưỡi câu của nàng, không có mồi.
Đường Ninh nhìn nàng một cái, ánh mắt của Triệu Mạn có chút né tránh, hắn cất cần câu đi, nói: "Đi thôi."
Xe ngựa từ ngoài thành lái vào trong thành, còn cần thêm một đoạn thời gian, Triệu Mạn ngồi ở trong xe ngựa, Đường Ninh ngồi ở bên ngoài, dựa vào buồng xe, nhìn qua bầu trời đầy sao.
Trong xe truyền đến động tĩnh, Triệu Mạn từ trong buồng xe chui ra ngoài, tựa ở một bên khác, học bộ dáng của hắn nhìn lên bầu trời đêm, nói: "Khi ta còn bé mẹ nói cho ta biết, mỗi một vì sao trên trời, đều đại biểu cho sinh mệnh của một người, mỗi một sinh mệnh đi đến thời điểm cuối cùng, liền có một ngôi sao rơi xuống. . ."
Ngôi sao đầy trời đại biểu cho chúng sinh trên thế gian, cùng nhau làm bạn, người chết sao rơi. . ., đây là một chuyện rất lãng mạn, Đường Ninh không đành lòng nói cho nàng, những ngôi sao đầy trời này, chẳng qua chỉ là ánh sáng đến từ ức vạn năm trước, nàng cho rằng ngôi sao kia, có khả năng đã sớm biến mất ở trong vũ trụ mịt mờ.
"Ngôi sao của ta là viên nào đây?" Nàng ôm đầu gối nhìn lên bầu trời đêm, lẩm bẩm một câu, Đường Ninh quay đầu nhìn một cái,dưới ánh trăng sáng, ở trên gò má của nàng ánh lên một tầng hào quang thánh khiết.
Triệu Mạn bỗng nhiên quay đầu nhìn hắn, nói: "Nếu như ta sớm biết ngươi thì tốt biết bao nhiêu."
Đường Ninh thu hồi suy nghĩ, hỏi lại: "Cái gì?"
Trên mặt của nàng lộ ra nụ cười tươi rói khác hẳn trước đây, phất phất tay, nói khẽ: "Không có gì. . ."
. . .
Đường gia.
Đêm đã khuya, nhưng trong thư phòng của Đường Hoài, vẫn còn sáng đèn.
"Ta đã sai người hỏi qua Từ chủ sự, hôm qua Hình bộ Thị lang Hứa Trình không biết tại sao lại đem tất cả hồ sơ trọng án của Huyện nha Bình An đều mang tới, sau đó liền không có chuyện gì xảy ra tiếp nữa."
Đường Kỳ bước đi thong thả ở trong thư phòng, nói: "Những bản án này, cũng không được đưa tới Hình bộ nha, mà là bị Hứa Trình tạm thời giữ lại, bản án của Diên Bình Hầu phủ kia, cũng ở trong đó. Mục đích của Hứa Trình hẳn là chỉ có bản án này, vì để che giấu tai mắt người khác, mới hưng sư động chúng như vậy."
"Hứa Trình. . ." Ngón trỏ của Đường Hoài đánh mặt bàn, nói: "Người này vào nửa năm trước, vẫn còn lấy lòng Đoan Vương, bây giờ là lại quay sang Khang Vương à?"
Đường Kỳ nhẹ gật đầu, nói: "Vẫn chưa triệt để chuyển hướng, nhưng hẳn là cũng không sai biệt lắm."
Quan viên giống như Hứa Trình, trong triều có không ít, bọn họ không kiên định phe phái, gió hướng nào ngả theo hướng đó, bọn họ làm việc rất có chừng mực, chỉ bán chỗ tốt, lại không quá phận đắc tội với một phương khác, về sau mặc kệ là người nào đắc thế, cho dù bọn họ sẽ không được trọng dụng, cũng sẽ không rơi vào kết cục bi thảm.
Hắn im lặng một lát, nói: "Chỉ dựa vào bản án này còn chưa đủ, mấy người bọn Diên Bình Hầu, chẳng qua chỉ là quân cờ mà thôi, cho dù là lấy xuống, đối với chúng ta cũng không có chỗ tốt quá lớn, mục tiêu của chúng ta, là người đánh cờ kia. . ."
Đường Hoài suy nghĩ, nói: "Động tới một hai quân cờ cũng không có tác dụng, nhưng nếu như là một lần động tới tám quân mười quân, người đánh cờ kia, còn có thể ngồi vững được?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com