Đường Ninh cũng không ngờ trong vòng một ngày lại có thể nhìn thấy nhiều người quen như vậy.
Đổng Minh Tuấn, nhi tử của Đổng thứ sử, đã từng là nửa tình địch của hắn.
Hắn nhìn thanh niên đối diện, gật đầu nói: "Đúng là rất trúng hợp."
"Ngươi ở trong này làm gì?" Đổng Minh Tuấn nhìn hắn, không đợi hắn trả lời đã giành quyền nói trước: "Ngươi đừng nói, để cho ta đoán xem, ngươi bị điều đến Phong Châu làm quan à?"
Hắn nhìn chằm chằm Đường Ninh, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, mối thù đoạt vợ không đội trời chung, hai năm trước, người đối diện này ở ngay trước mặt hắn dám cướp đi tú cầu vốn thuộc về hắn, từ đó trở đi hai người đã kết thâm cừu đại hận, khi ở Linh Châu, hắn đã muốn báo thù luôn nhưng không biết tên Đường Ninh này dẫm phải vận cứt chó gì mà lại trúng khoa cử liền, đầu ngọn gió có một không hai, đến khi hăn ta rời khỏi Linh Châu, hắn vẫn không tìm được cơ hội báo thù thích hợp.
Trong lòng của hắn vẫn luôn canh cánh về chuyện này, vẫn luôn nghĩ rằng cả đời này cũng không thể báo không được mối thù này, nhưng không ngờ cơ hội lại nhanh tới như vậy!
Đường Ninh có thể hiểu được vì sao Đổng Minh Tuấn kích động, nhưng vẫn lắc đầu, đối với vị Đổng công tử này hẳn là một chuyện thật đáng tiếc, bởi vì hắn không phải tới Phong Châu để làm quan, cũng không phải chịu cha hắn quản hạt. . .
"Không phải tới làm quan?" Đổng Minh Tuấn nhìn hắn một chút, lại nhìn Triệu Mạn bên cạnh hắn một chút, giật mình, mừng rỡ hỏi: "Chẳng lẽ ngươi không thi đậu nên bị Chung gia đuổi ra khỏi cửa rồi?"
Ánh mắt của hắn nhìn về phía Triệu Mạn, hỏi: "Đây chính là nữ nhân bây giờ của ngươi?"
Ngữ khí của Đổng Minh Tuấn tràn đầy vẻ khinh thường, giống như Đường Ninh ở cùng một chỗ với kiểu nữ tử này là một chuyện rất sỉ nhục vậy.
Triệu Mạn ưỡn ngực tỏ vẻ không phục, nhưng ngoài vẻ bất mãn ra, trong lòng nàng lại thấy mừng thầm mọt cách không hiểu, thế nên nàng cũng không mở miệng.
Nữ tử để kiểu tóc tết nhỏ cả đầu nhìn thấy Đường Ninh, nàng cũng khẽ giật mình sau đó đi lên trước, hỏi: "Tại sao ngươi lại ở chỗ này?"
Đổng Minh Tuấn nhìn nàng một chút, rồi lại nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Đây cũng là nữ nhân của ngươi, mặt hàng này mà ngươi cũng để ý?"
"Mặt hàng?" Nữ tử kia nhìn Đường Ninh một chút, nghi ngờ nói: "Cái gì là mặt hàng?"
Đường Ninh giải thích nói: "Hắn mắng ngươi xấu."
Đùng!
Tiếng roi xé gió vang lên, má bên kia của Đổng Minh Tuấn cũng có thêm một vết roi, hắn dùng cả hai tay che mặt, giận dữ nói: "Mang tất cả bọn hắn về cho ta!"
Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Chúng ta lại không làm sai chuyện gì, ngươi dựa vào cái gì mà bắt chúng ta?"
"Dựa vào cái gì?" Đổng Minh Tuấn cũng không để ý đau đớn trên mặt nữa, cười to nói: "Chỉ bằng nơi này là Phong Châu, biết Phong Châu là nơi nào sao, là địa bàn của Đổng gia chúng ta!"
Lúc trước khi ở Linh Châu, mặc dù phụ thân của hắn cũng là thứ sử, nhưng trên đầu còn có không ít người nhìn chằm chằm, làm việc không thể không kiêng nể gì .
Nhưng nơi này là Phong Châu, khu vực tận cùng phía Bắc Trần quốc, trời cao hoàng đế xa, thứ sử chính là hoàng đế, thật vất vả mới gặp được kẻ thù, sao hắn có thể dễ dàng bỏ qua như vậy?
Đường Ninh nhìn lão Trịnh một chút, ra hiệu cho ông không cần phải để ý đến, rồi lại nhìn về phía Đổng Minh Tuấn, nói ra: "Lui một bước trời cao biển rộng, oan oan tương báo tới khi nào, Đổng huynh cần gì phải níu lấy chuyện trước kia không thả?"
Đổng Minh Tuấn nhìn hắn, nói ra: "Ngươi cho rằng ngươi còn có cơ hội trả thù sao?"
Mối thù đoạt vợ hắn không thể báo, hắn cũng không có cái gì hứng thú đối vớ hai tên nữ tử bên người Đường Ninh, hắn chỉ hứng thú với Đường Ninh thôi.
Người đã từng là kẻ thù lúc này chỉ có thể quỳ trước mặt hắn đau khổ cầu xin tha thứ, nữ nhân của hắn đứng ở một bên xem, còn có chuyện gì có thể sảng khoái hơn chuyện này?
Nữ tử kia cầm roi trong tay đang muốn vung lên, Đổng Minh Tuấn lập tức rút ra một cây đao từ sau lưng hộ vệ, đi đến trước người Đường Ninh, lớn tiếng nói: "Thành thật một chút, nếu ngươi còn dám hành động thiếu suy nghĩ, ta sẽ giết hắn trước!"
Nữ tử kia hung hăng ném roi đi, nhìn chằm chằm vào hắn, cắn răng nói: "Cẩu quan!"
Đổng Minh Tuấn nhìn bọn họ một chút, nói ra: "Đàng hoàng một chút, còn có thể ít phải chịu nỗi khổ da thịt."
Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Đổng huynh, lệnh tôn sợ là không hy vọng nhìn thấy ta ở phủ thứ sử."
Đổng Minh Tuấn nhìn hắn, cười lạnh nói: "Ta muốn để cha ta nhìn xem, cái gì mà thiên tài ở Linh Châu mấy chục năm không gặp, không có gì hơn cái này. . ."
Đường Ninh rất phối hợp nói ra: "Vậy thì đi thôi."
Phủ thứ sử.
Phong Châu thứ sử Đổng Tồn Nghĩa đang trong thong thả đi trong đường, sắc mặt đầy ưu sầu.
Trước kia kết cừu oán cùng Chung Minh Lễ, không ngờ ông ta đã bị giáng chức đến Phong Châu rồi mà chuyện vẫn không có kết thúc.
Tuy nói tống hôn sứ không phải cấp trên của ông ta, nhưng tuổi còn trẻ đã có thể lên làm tống hôn sứ, tiền đồ của hắn vô khả hạn lượng, nếu về sau nhớ ra ở Phong Châu còn có một kẻ thù như thế thì ngay cả nơi dưỡng lão ông ta cũng không có.
Thừa dịp bọn hắn muốn dừng lại mấy ngày ở Phong Châu, ông ta nhất định phải biểu hiện ra đầy đủ thành ý, không cầu có thể trèo lên cao, chỉ cầu hắn không cần mang thù. . .
Một quản gia từ ngoài cửa đi tới, nói ra: "Lão gia, công tử đã trở về, nói là muốn để lão gia gặp một người. . ."
Trong lòng Đổng Tồn Nghĩa đang bực bội, nào còn có tâm tư để ý tới tên nhi tử bại gia trong lời quản gia vừa nói kia, không nhịn được hỏi: "Người nào?"
"Không biết." Quản gia lắc đầu, nói ra: "Công tử nói là lão gia gặp được là biết."
Đổng Tồn Nghĩa hỏi: "Hắn ở đâu?"
Quản gia nói: "Ở tiền đường."
Đổng Tồn Nghĩa đi đến tiền đường, vừa mới bước vào đã thấy Đổng Minh Tuấn tiến lên một bước, nói ra: "Cha, cha nhìn xem đây là ai?"
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Đường Ninh ngồi trên ghế, giận dữ nói: "Ai cho ngươi ngồi xuống?"
Khi Đổng Tồn Nghĩa nhìn thấy người ngồi ở tiền đường, trái tim ông ta đã lạnh một nửa, rồi thấy thái độ con của mình đối với hắn, một nửa trái tim còn lại cũng lạnh nốt.
Ông ta bước lên trước hai bước, run giọng gọi: "Đường, Đường đại nhân. . ."
Đường Ninh đứng lên, nhìn ông ta, nói ra: "Đổng thứ sử, đứa con trai này của ông nên dạy dỗ cẩn thận."
Đùng!
Đổng Tồn Nghĩa xoay người, quất một bàn tay vào mặt Đổng Minh Tuấn, giận dữ nói: "Súc sinh, ngươi đã đắc tội Đường đại nhân thế nào, còn không mau quỳ xuống nhận sai!"
Đổng Minh Tuấn đột nhiên bị tát đã hoàn toàn ngơ ngác, kinh ngạc nói: "Cha, người nhận sai người à, nơi nào có Đường đại nhân?"
"Ta làm sao lại sinh ra một tên hỗn trướng như ngươi vậy!" Đổng Tồn Nghĩa lại tát cho hắn một cái nữa, sau đó mới quay đầu nói ra: "Đường đại nhân, là ta quản giáo không nghiêm, tên hỗn trướng này đã gây cho ngài thêm phiền toái. . ."
"Phiền phức thì không phiền phức." Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Chỉ là trên đường tới đấy, lệnh công tử có nói sau khi đến phủ thứ sử, hắn muốn để ta muốn sống không được muốn chết không xong, không biết là muốn sống không được muốn chết không xong như thế nào?"
Thân thể Đổng Tồn Nghĩa run lên, trầm giọng nói: "Quản gia, kéo thằng con bất hiếu này xuống, đánh gãy hai cái đùi của hắn, để về sau hắn thành thành thật thật ở trong phủ!"
Sắc mặt Đổng Minh Tuấn trong nháy mắt tái nhợt, hét lớn: "Cha, con sai rồi, con biết sai rồi, đừng đánh gãy chân của con, đừng đánh gãy chân của con!"
Đổng Tồn Nghĩa đi lên trước, nói ra: "Đường đại nhân ngồi tạm một lát, ta xuống dưới tự mình xử trí nghịch tử này, bồi tội cho Đường đại nhân. . . , quản gia, còn không mau mang trà ngon ra!"
Sau khi Đổng Tồn Nghĩa đi ra ngoài, chỉ một lát sau đã có người cung kính đưa roi da nhỏ cho nữ tử kia, nàng cất kỹ roi ở bên hông rồi nhìn Đường Ninh, hỏi: "Ngươi là đại quan?"
"Tiểu quan."
"Vậy làm sao ông ta lại sợ ngươi như thế?"
"Hắn sợ ta sau này làm đại quan."
Nữ tử kia nhìn xem Đường Ninh, nói ra: "Người Hán các ngươi thật giảo hoạt, còn chẳng có mắt nhìn."
Đường Ninh kinh ngạc nói: "Khongp có mắt nhìn?"
"Vừa rồi cẩu quan kia lại còn nói ta xấu." Nàng nhìn xem Đường Ninh, hỏi: "Ta xấu sao?"
Đường Ninh nhất thời im lặng không nói gì, vấn đề này thật sự rất khó trả lời.
Nói xấu thì Đường Ninh lo lắng nàng sẽ lật tay quất tới một roi.
Nói không xấu đi thì quá che giấu lương tâm.
"Tạm được." Hắn tình nguyện che giấu lương tâm cũng không nguyện ý chịu một roi, có lẽ là do thẩm mỹ của người trong thảo nguyên bọn nàng, nàng cũng giống như Tô Mị đều thuộc cấp bậc hại nước hại dân kia.
"Ta cảm thấy ngươi cũng được." Nữ tử kia nhìn hắn, nói ra: "Dung mạo ngươi xinh đẹp, chữ cũng xinh đẹp, so với sư phụ ta còn hiểu biết còn nhiều hơn, chính là quá yếu, không giống như nam nhân, nếu ngươi là dũng sĩ thì ta có thể cân nhắc gả cho ngươi."
Không ngờ hắn cũng có một ngày bị người khác khen xinh đẹp, Đường Ninh vốn còn muốn chứng minh với nàng rằng hắn là nam nhân thật sự, nghe được câu nói kế tiếp của nàng thì lập tức bỏ đi ý nghĩ này.
Triệu Mạn cau mày, từ bên cạnh chen vào, đứng giữa hai người, nói ra: "Coi như hắn là dũng sĩ, cũng sẽ không cưới ngươi."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com