Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 353: CHƯƠNG 352: THẬP LÝ LÂM

Đối diện với nữ tử mặc trang phục lạ lùng đến từ thảo nguyên này, ngày đó ở trà lâu khi Đường Ninh nói chuyện trời đất với nàng đã xác định được một chuyện.

Hai nước Trần Sở và thảo nguyên có mâu thuẫn khá lớn, nhưng vẫn có thương nhân ở hai nước vì lợi ích mà không để ý tới tính mệnh mà lui tới biên giới giữa hai nước, nhất là ở biên cảnh của hai nước với thảo nguyên nên lúc này nhìn thấy bọn hắn cũng không lạ gì.

Nói một cách khách quan thì nàng không giống như thương nhân, mà càng giống như một du hiệp hơn, lần trước nàng đã ra tay giúp đỡ bà chủ bán đậu hũ hoa kia, lần này cũng vì một nữ tử mãi nghệ gặp phải chuyện bất bình mà nàng rút roi tương trợ, mặc dù giá trị quan của nàng về chuyện không có thì cướp là không đúng, nhưng cũng không thể phủ nhận hiệp khí trên người nàng.

Tiếng kêu thảm thiết ngoài cửa vang lên bên tai không dứt, không bao lâu sau, Đổng Tồn Nghĩa đã chậm rãi đi tới, sau lưng còn có một vị quản gia đi theo.

"Khuyển tử có mắt mà không thấy Thái Sơn, đắc tội với Đường đại nhân, ta đã nghiêm trị hắn." Trên mặt ông ta cố nặn ra một nụ cười, sau đó quay sang liếc quản gia dâng cái khay trong tay qua, nói ra: "Đây là một chút tâm ý nho nhỏ, coi như là bồi tội với Đường đại nhân, mong Đường đại nhân nhận lấy."

Một tấm vải đỏ phủ trên khay được cuốn lên một góc, Đường Ninh nhìn thấy ở dưới có một chồng ngân phiếu.

Đường Ninh không thiếu tiền, ngân phiếu mà Tiểu Ý chuẩn bị cho hắn hắn còn chưa dùng tới, bây giờ hắn mà nhận những ngân phiếu này, nhỡ chẳng may họ Đổng kia lại quay người đi báo cáo, chẳng phải là hắn đã tự tìm phiền phức sao?

Huống chi lại vì chỉ hơn ngàn lượng bạc, không đáng.

Hắn không nhìn cái khay kia, mà chỉ nhìn về phía Đổng Tồn Nghĩa, hỏi: "Bản quan giống như người thu hối lộ sao?"

Đổng Tồn Nghĩa vội vàng nói: "Đại nhân hiểu lầm, đây chỉ là bồi tội, bồi tội. . ."

"Bạc này ta sẽ không thu." Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Đổng đại nhân mặc dù ở Phong Châu xa xôi, triều đình không thể chú ý đến, nhưng bình thường cũng nên quản chặt con em nhà mình, nếu không may bị Giám Sát Ngự Sử tấu lên thì vị trí thứ sử Phong Châu này sợ là ngồi cũng không yên được đâu."

Đổng Tồn Nghĩa chắp tay nói: "Đường đại nhân dạy phải. . ."

Nếu như không phải lo lắng trên đường xảy ra xung đột cùng Đổng Minh Tuấn, khiến thủ vệ tuần phòng trong thành chú ý sẽ bại lộ Triệu Mạn, Đường Ninh mới lười đi đến phủ thứ sử nói những lời này với ông ta.

Đi ra phủ thứ sử, Đường Ninh nhìn về phía nữ tử kia, hỏi: "Có thể gặp lại ở nơi này cũng coi như có duyên, không biết cô nương tên họ là gì?"

"Ta gọi Hoàn. . . Uyển Yên." Nữ tử kia thu roi da nhỏ lại, nhìn hắn, hỏi: "Ngươi tên là gì?"

"Đường Ninh." Sau khi giới thiệu họ tên lẫn nhau xong, nữ tử tên là Uyển Yên nói: "Ta lén chạy ra ngoài chơi nên hiện tại phải đi về."

Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Chúng ta cũng muốn về, vậy tạm biệt ở đây nhé, có duyên sẽ gặp lại."

Sau khi nữ tử kia rời đi, Triệu Mạn mới ngẩng đầu, hỏi: "Ngươi còn muốn gặp lại nàng ta?"

Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Lời khách khí mà thôi, nói là gặp lại nhưng nói không chừng cả một đời đều sẽ không gặp được."

"Ta còn tưởng rằng ngươi ưa thích nữ tử thảo nguyên giống như nàng chứ." Triệu Mạn nhìn về phía nữ tử vừa biến mất, nói ra: "Rời nhà ra ngoài, ta cần phải giúp Tiểu Như tỷ tỷ và Tiểu Ý tỷ tỷ coi chừng ngươi. . ."

"Được rồi, mau trở về thôi, chậm thêm nữa mà bọn hắn sẽ nghi ngờ. . ."

Lại đi dạo trên đường một lúc đến khi trở về, mặc dù Lục Đằng nhìn hắn thêm hai lần nhưng rõ ràng cũng không nghi ngờ gì.

Khi Đường Ninh trở lại phòng của mình mới phân phó cho đám thủ vệ ngoài cửa nói: "Đi lấy một tấm địa đồ của Phong Châu cho ta."

Phủ thứ sử.

Trong một căn phòng nào đó, Đổng Minh Tuấn nằm lỳ ở trên giường, một phụ nhân đau lòng ngồi bên cạnh bôi thuốc lên trên mông của hắn, nghe hắn kêu thảm thiết không ngừng, bà ta mới quay đầu nhìn Đổng Tồn Nghĩa, u oán nói: "Lão gia, lòng dạ ông thật độc ác, đây chính là thân nhi tử của chúng ta!"

Đổng Tồn Nghĩa trầm mặt nói: "Nếu như hắn không phải con trai ruột của ta, ngươi cho rằng hôm nay ta sẽ để lại hai cái chân cho hắn sao?"

Phụ nhân kia nói: "Không phải nói người kia chỉ là một tiểu quan tòng ngũ phẩm sao, ông đường đường là một thứ sử chính tứ phẩm, mà còn phải sợ hắn sao?"

"Nói thì nhẹ nhàng nhỉ, kinh sư có thể giống nhau một nơi cứt chim cũng không có như Phong Châu này sao?" Đổng Tồn Nghĩa nói: "Nếu như hắn nguyện ý, ta ngược lại thật sự rất muốn dùng chức thứ sử chính tứ phẩm này để đổi với chức tiểu quan tòng ngũ phẩm của hắn!"

Phụ nhân kia kinh hãi, hỏi: "Hắn thật sự đáng sợ như vậy?"

"Hắn mới làm quan bao lâu, đã leo đến vị trí Lễ bộ lang trung, sau này tiền đồ của hắn nhất định không thấp." Đổng Tồn Nghĩa thở dài, nói ra: "Đời ta cũng không có hy vọng xa vời gì, ở Phong Châu này thêm mười năm nữa rồi từ quan hồi hương, ta cũng không muốn về sau sẽ vào trong thiên lao để dưỡng lão. . ."

"Người này đã sớm vượt qua Long Môn, không phải cô gia ngốc của Chung gia năm đó nữa." Ông ta lại tét tay vào mông Đổng Minh Tuấn, giận dữ nói: "Cho nên tên nghiệp chướng nhà ngươi ngoan ngoãn để cho ta đỡ lo đi, nếu còn tiếp tục như vậy nữa, ngươi về nhà trước cho ta!"

Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng kêu rên thê thảm khiến đám hạ nhân ngoài cửa đều run rẩy.

. . .

Phong Châu dịch trạm.

Từ ngày vừa đến Phong Châu, đội xe đã nghỉ ở Phong Châu ba ngày.

Buổi sáng Đường Ninh vừa mới rời giường, Lục Đằng đã đi tới, nói ra: "Đường đại nhân, các tướng sĩ đã nghỉ ngơi tốt, lương thực cũng đã bổ sung đầy đủ, sáng sớm ngày mai chúng ta lên đường đi."

Ở Phong Châu nghỉ ngơi cũng đủ rồi, Đường Ninh hỏi Lục Đằng: "Tuyến đường đã quyết định xong chưa?"

Lục Đằng nói: "Ra khỏi Phong Châu, cứ đi về hướng bắc, ít thì hai ngày, nhiều thì ba ngày, là sẽ đến Liêu Châu của Sở quốc, đến lúc đó sẽ có quan viên Sở quốc tiếp ứng chúng ta."

Chỉ cần đi vào Sở quốc, vấn đề an toàn chính là trách nhiệm của quan phủ địa phương Sở quốc, cũng giống như sứ thần Sở quốc ở Linh Châu gặp chuyện thì thứ sử Linh Châu đã bị chuyển tới Phong Châu xa xôi vậy, sứ thần Trần quốc ở Sở quốc mà xảy ra chuyện, thì người bị mất mặt cũng là Sở quốc, trực tiếp ảnh hưởng chính là quan phủ địa phương, bởi vậy sau khi tiến vào Sở quốc, đối với an toàn của bọn hắn, quan phủ địa phương Sở quốc sẽ lo lắng còn hơn cả Lục Đằng, nếu có người muốn động tay động chân gì cũng khó mà làm được.

Nếu như Đường Ninh là người không hy vọng Trần Sở thuận lợi thông gia thì hắn cũng sẽ lựa chọn động thủ trước khi sứ đoàn tiến vào Sở quốc, nói cách khác, đoạn đường từ Phong Châu đến Liêu Châu này, sợ là sẽ hung hiểm dị thường.

Lục Đằng đi đến trước bàn, dùng ngón tay vạch ra một con đường trên địa đồ, nói ra: "Xuyên qua khu rừng này, đi hai ngày nữa là đến Liêu Châu."

Đường Ninh nghĩ nghĩ, hỏi: "Trong khu rừng này an toàn sao?"

Lục Đằng nói: "Theo lời quan viên địa phương Phong Châu nói, khu rừng này kéo dài hơn mười dặm, bên trong thật sự có một số kẻ trộm cướp, nhưng đều là giặc cỏ, một thế lực lớn nhất cũng chỉ có hơn mười người cũng không có đáng ngại, bọn chúng gặp phải chúng ta sẽ lập tức né tránh thôi."

Đường Ninh không nghi ngờ gì về thực lực cấm vệ, 800 cấm vệ được võ trang đầy đủ, trong tình huống bình thường để bọn họ đấu với 2000 giặc cỏ cũng sẽ chiếm được ưu thế, nhưng nếu thật sự có nhiều địch nhân như vậy, thì cho dù giành được thắng lợi cũng sẽ là thắng thảm, là tổn thất mà Đường Ninh không thể tiếp nhận được.

Đường Ninh nhìn Lục Đằng, nói ra: "Dù là vậy cũng không thể chủ quan."

Lục Đằng nói: "Đường đại nhân cứ yên tâm, ta đã phái người tới đó dò xét, chỉ cần có dị trạng sẽ lập tức trở về bẩm báo."

Đường Ninh gật đầu nói: "Vậy thì thông báo xuống dưới một chút đi, sáng sớm ngày mai lên đường."

. . .

Ra khỏi Phong Châu, đi tiếp về hướng bắc hơn mười dặm, có một khu rừng, tên là Thập Lý Lâm.

Mặc dù tên là Thập Lý Lâm, nhưng khu rừng này không chỉ có mười dặm, trộm cướp trong rừng nhan nhản khắp nơi, nơi này có rất ít người đi vào, thương đội đi lại giữa hai nước Trần Sở chỉ khi kết bạn thành đoàn mới dám xuyên qua Thập Lý Lâm.

Thập Lý Lâm có vị trí tương đối đặc thù, cũng bởi vậy mà thành nơi để giặc cướp hoành hành, rất nhiều đạo phỉ bị hai nước Trần Sở truy nã đã kéo bè kết phái, hợp thành từng thế lực ở trong này.

Chỉ là thế lực ở nơi này tuy nhiều nhưng đều phân tán, mâu thuân giữa các thế lực cũng không nhỏ, vì lợi ích mà ra tay đánh nhau, đao binh gặp nhau cũng thường xuyên xảy ra.

Hôm nay, đầu lĩnh đạo phỉ to to nhỏ nhỏ trong Thập Lý Lâm đều đàng hoàng đứng bên ngoài túp lều nào đó ở trong rừng.

Một lúc sau, cửa nhà tranh mở ra, mấy bóng người từ bên trong đi ra.

Cầm đầu là một phụ nhân trung niên, ngoài ra chính là mấy người mặc quần áo kỳ lạ, mấy người bô bô nói mấy câu, sau đó lại có một nữ tử trẻ tuổi đi tới, nhìn xem bọn hắn, nói ra: "Người của các ngươi đã mang đến sao?"

Một hán tử cầm đầu mặt thẹo ngẩng đầu, run giọng nói ra: "Nữ hiệp, bọn hắn là người của triều đình, chúng ta chỉ có hai ngàn người, đi lên chính là chịu chết. . ."

Phụ nhân trung niên đi lên trước, nói ra: "Không phải để cho các ngươi chịu chết, các ngươi chỉ cần ở bên ngoài chế tạo ra một chút hỗn loạn, những chuyện khác không cần các ngươi quản."

Hán tử mặt thẹo lộ vẻ khó khăn mở miệng: "Vị nữ hiệp này. . ."

Phụ nhân trung niên nhìn hắn, hỏi: "Không muốn giải dược sao?"

Nghĩ đến tư vị sống không bằng chết kia, thân thể hán tử mặt thẹo run rẩy, cắn răng nói: "Được rồi!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!