Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 354: CHƯƠNG 353: ĐÊM KHUYA BỊ TẬP KÍCH TRONG RỪNG

Đặt tên Thập Lý Lâm cũng không chuẩn xác, từ buổi sáng đến bây giờ, bọn hắn đi đã hơn ba mươi dặm, nhưng bốn phía vẫn là cây cối che trời, nếu không có người dẫn đường từ Phong Châu tới, thật sự có khả năng bọn hắn đã đi lạc trong rừng.

Không đợi sắc trời tối xuống, Lục Đằng đã tìm một chỗ đất trống để dựng trại, trong núi không thể so với bên ngoài, ánh sáng không đủ, đi trong đêm sẽ càng nguy hiểm, vẫn nên cẩn thận mới là tốt.

Đại trướng của công chúa tự nhiên là nằm ở giữa đội ngũ, sau đó chính là sứ đoàn tùy hành, tất cả nều nằm vòng quanh đại trướng.

Ba vị tống hôn sứ đều có lều vải độc lập, xếp bên cạnh doanh trướng của công chúa, nhưng ban đêm Lục Đằng phải phòng thủ, cũng không đi ngủ , bình thường bên ngoài đại trướng của công chúa chỉ có hai lều vải tương đối hoa lệ.

Hà Thụy từ trong lều vải đi ra, nhìn thấy Đường Ninh đứng ở cửa ra vào, hắn giật nảy mình rồi lập tức lui lại mấy bước, hỏi: "Đường đại nhân không ở trong trướng, đứng ở đây làm gì?"

Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Lều vải của ta hỏng, không biết có thể nằm cùng Hà đại nhân một đêm hay không?"

Hà Thụy nghe vậy, gần như không thèm suy nghĩ lập tức lắc đầu nói: "Đường đại nhân có chuyện không biết, bản quan khi đi ngủ có chứng mộng du, lo lắng ban đêm sẽ khiến Đường đại nhân bị thương, thế nên mong Đường đại nhân tìm chỗ khác."

Đường Ninh kiên định nói: "Vậy ta lại càng muốn ngủ cùng Hà đại nhân để canh chừng, nhỡ may Hà đại nhân làm ra chuyện hại chính mình thì phải làm sao bây giờ?"

"Không không không. . ." Hà Thụy liên tục khoát tay, nói ra: "Nếu một mình bản quan ngủ thì sẽ không bị mộng du."

Trong lòng Hà Thụy sớm đã cực kỳ cảnh giác, bình thường hai người vốn chẳng hợp mắt nhau, sao hôm nay tên Đường Ninh này lại đột nhiên quan tâm chính mình thế, nếu như hắn đồng ý, sợ là ngày mai hắn cũng sẽ trúng độc có thể là tiêu chảy, chỉ có thể dẹp đường về Phong Châu.

Vết xe đổ của bốn vị đồng liêu trên đường đi chính là bài học, làm sao hắn có thể tự chui đầu vào rọ?

Đường Ninh lắc đầu, tiếc nuối nói: "Nếu Hà đại nhân đã không muốn thì được rồi, ta tùy tiện tìm một cái lều vải để chen vậy."

Nhìn Đường Ninh quay người rời đi, Hà Thụy mới yên tâm, đồng thời trong lòng cũng thầm tự nhủ với chính mình, con người Đường Ninh rất quỷ dị, ít nhất phải cách hắn năm bước mới an toàn.

Đóng quân dã ngoại trong núi rừng không thể so sánh với ở dịch trạm, bên tai đều là tiếng kêu vang của đám côn trùng không biết tên, xa hơn chút nữa, thỉnh thoảng còn có cả tiếng dã thú kêu gào truyền đến.

Trong một trướng bồng nào đó, Triệu Mạn nắm chặt cánh tay của hắn, khẩn trương hỏi: "Đó là tiếng gì?"

Đường Ninh nghiêng tai nghe ngóng, nói ra: "Có thể là sói."

Triệu Mạn càng nắm chặt lấy cánh tay của hắn, nói ra: "Ta sợ."

Đường Ninh vỗ vỗ tay của nàng, nói ra: "Yên tâm đi, ta ở ngay bên ngoài."

Nhìn nàng nằm ngủ, Đường Ninh đi ra bên ngoài doanh trướng, lão Trịnh ngồi bên đống lửa nướng thịt thấy hắn đi qua thì dùng đao cắt một miếng thịt từ trên đùi dê xuống tới.

Đường Ninh dùng chủy thủ nhận lấy, nếm thử một miếng rồi cảm thán nói: "Mùi vị không tệ."

Lão Trịnh này ngoại trừ có đao pháp hơn người thì thịt nướng cũng nhất tuyệt, Đường Ninh đã từng lĩnh giáo trên đường đi.

Trịnh đồ tể há lớn miệng cắn thịt dê, nói ra: "Buổi tối hôm nay sẽ không an bình."

"Còn một buổi tối này." Đường Ninh tự mình cắt một miếng thịt dê, nhìn ông ta, nói ra: "Nếu có chuyện gì, bảo vệ công chúa cẩn thận."

Lão Trịnh nhẹ gật đầu, nói ra: "Chính ngươi cẩn thận một chút."

Đã qua giờ Tý, trong doanh trướng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có vệ sĩ tuần tra thỉnh thoảng đi qua, áo giáp trên người phát ra tiếng đinh đương.

Nơi xa vẫn có tiếng dã thú kêu gào, không biết có phải là ảo giác của Đường Ninh hay không, hắn chỉ cảm thấy tiếng gào này nghe khiến người ta sợ hãi, mà từ khi vừa bắt đầu thì tiếng gào này lại càng ngày càng gần.

Trịnh đồ tể để đùi dê sang một bên, nói ra: "Sói tru không bình thường."

Lục Đằng dường như cũng phát hiện ra điều không tầm thường, từ phía trước nhanh chân đi tới, ngăn lại một đội tuần tra vệ sĩ, nói ra: "Các ngươi đi tới phía trước nhìn xem."

"Rõ!"

Một vệ sĩ hơn mười người sau khi nhân lệnh đã lập tức rời khỏi doanh trướng, đi về phía rừng rậm ở đằng trước.

Lục Đằng nhìn tới rừng sâu, nói: "Tối nay sợ là sẽ không yên bình, Đường đại nhân phải cẩn thận một chút, không nên rời khỏi doanh trướng."

Đường Ninh nhẹ gật đầu, mặc dù hắn có lòng tin có thể tự vệ, nhưng cẩn thận thì vẫn phải cẩn thận một chút.

Sau khi đội vệ sĩ kia rời đi, rất nhanh đã có một người quay trở lại, kinh hoảng nói: "Thống lĩnh, không biết là người nào đã lột da mấy con sói con, chôn cách doanh trướng của chúng ta không xa!"

"Không tốt, như vậy sẽ thu hút đàn sói tới!" Lục Đằng hơi biến sắc mặt, nói ra: "Ngươi dẫn theo 50 người, mang theo cung nỏ, đừng để bọn chúng tới trong vòng mười trượng quanh doanh trướng."

Đường Ninh nhìn ra đêm tối, nói ra: "Kẻ đến không thiện."

"Có thể sử dụng kiểu thủ đoạn vụng về này, chứng tỏ thực lực của bọn hắn không bằng chúng ta." Lục Đằng nói một câu, nhìn Đường Ninh nói: "Nhưng để phòng bất trắc, Đường đại nhân vẫn nên đi vào doanh trướng đi."

Khi Đường Ninh đi vào doanh trướng lại nhìn phía trước một chút, thấy được trong rừng rậm có không ít huỳnh quang lấp lóe, cùng tiếng rống trầm thấp.

Mặc dù không nhìn ra số lượng đàn sói, nhưng đàn sói thường chỉ có vài con, lớn một chút thì mười mấy con tụ tập lại, đối với cấm vệ được võ trang đầy đủ khó mà tạo thành uy hiếp gì, cần cẩn thận là đám địch nhân núp trong bóng tối.

Một người giơ bó đuốc, nhanh chóng chạy lên trước, nhìn Lục Đằng nói ra: "Thống lĩnh, đàn sói có 30 con, số lượng còn đang tăng thêm!"

Lục Đằng trầm giọng nói: "Ngươi lại dẫn thêm 50 người đi qua."

Mặc dù số lượng đàn sói không nhiều, nhưng hoàn cảnh đêm tối đối với bọn chúng cũng không sinh ra bao nhiêu ảnh hưởng, hơn nữa bọn chúng hành động linh hoạt, cho dù có bó đuốc, thì chúng vẫn tạo thành phiền toái không nhỏ cho đám cấm vệ đi trước.

Đường Ninh ở trong doanh trướng an ủi Triệu Mạn, một lúc sau bên tai bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu giết.

Hắn đi ra ngoài trướng, nhìn thấy phía sau ánh lửa ngút trời, có tiếng bước chân nặng nề áp sát tới.

"Địch tập!"

"Bảo vệ công chúa!"

"Những người khác, cùng ta nghênh địch!"

. . .

Đám cấm vệ đã kịp phản ứng, 200 người đứng quanh đại trướng, những người còn lại vọt tới phía ánh lửa và tiếng la hét.

Từng ánh lửa từ trong rừng bay tới, sau khi rơi xuống đất, khói đặc cuồn cuộn bốc lên, phần lớn cấm vệ ngửi phải hơi khói đã lập tức ho kịch liệt, sau đó lập tức ngã xuống không dậy nổi.

Cùng lúc đó, mười mấy bóng đen từ trong rừng xông ra, trong đó có mấy người xông thẳng đến đại trướng.

Mấy người khác lại là chạy về mấy doanh trướng hoa lệ nằm bên cạnh.

Khói đặc tràn ngập khắp nơi, tất cả cấm vệ đều ngã xuống đất không dậy nổi, hơn mười người lao tới như vào chỗ không người, nhanh chóng xông vào đại trướng, người cầm đầu trầm giọng nói: "Mang Trần quốc công chúa đi, không cần ham chiến!"

Từ khi địch nhân xuất hiện ở phía sau, đến khi cấm vệ trước doanh trướng ngã xuống đất, rồi doanh trướng bị người xông vào, tất cả quá trình chỉ diễn ra trong chớp mắt mà thôi.

Trong trướng, một người nhìn đại trướng rỗng tuếch, sắc mặt dưới lớp vải đen đã đại biến, lớn tiếng nói: "Không tốt, trúng kế, mau lui lại!"

Khi mấy người rời khỏi đại trướng, thì nghênh đón bọn hắn là từng dãy cung thủ.

Đường Ninh từ một doanh trướng phổ thông cách đó không xa đi tới, trong hơn mười người bị Cung Tiễn Thủ vây quanh, có người tức giận hét lớn: "Người Hán giảo hoạt!"

Cùng lúc đó, một chỗ doanh trướng khác lại truyền tới tiếng kêu sợ hãi.

"Các ngươi là ai, ai bảo các ngươi tiến đến!"

"Các ngươi nhanh ra ngoài, còn không ra ngoài thì ta hô người!"

"Cứu mạng, cứu mạng a!"

. . .

Hà Thụy bị người dùng đao gác lên trên cổ, từ trong lều vải đi ra, người cầm đao chính là một kẻ mặc áo bào đen, dưới khăn che mặt màu đen, truyền tới giọng của một nữ tử trẻ tuổi.

"Bỏ vũ khí xuống, bằng không ta sẽ giết hắn!"

Hà Thụy nhìn Đường Ninh, trong giọng nói tràn đầy sợ hãi, lớn tiếng nói: "Đường đại nhân, cứu ta, cứu ta!"

Đường Ninh đi lên trước, nữ tử đứng sau lưng Hà Thụy trừng lớn con mắt, vẻ mặt có vẻ rất khó có thể tin.

Sau khi kinh ngạc qua đi, nàng nắm chặt đao, lớn tiếng nói: "Nhanh để bọn hắn bỏ vũ khí xuống!"

Giọng nói Hà Thụy đã có chút khàn khan nói: "Đường đại nhân, cứu ta với!"

"Ngươi cho rằng giết Hà đại nhân có tác dụng không?" Đường Ninh nhìn nữ tử sau lưng Hà Thụy, nói ra: "Giết một Hà đại nhân, sẽ còn có ngàn ngàn vạn vạn Hà đại nhân, Hà đại nhân có đức độ, ngươi cho rằng hắn sẽ chịu uy hiếp của ngươi?"

Hắn tiến về phía trước một bước, nữ tử kia lui lại một bước.

Hà Thụy đứng tại chỗ, giống như bị sét đánh vậy, một lát sau hắn lập tức khàn giọng quát: "Ngươi làm thế là công báo tư thù, công báo tư thù, Lục thống lĩnh, ta muốn gặp Lục thống lĩnh!"

"Hà đại nhân yên tâm, nếu ngươi chết rồi, ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi." Đường Ninh nhìn Hà Thụy, nói ra: "Bởi vì ngươi có công hi sinh vì nhiệm vụ, triều đình cũng nhất định sẽ đối đãi tốt với gia quyến của ngươi. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!