Liêu Châu, cửa thành.
Đường Ninh ngồi trên lưng ngựa, phất phất tay với Liêu Châu thứ sử, nói ra: "Chư vị, chỉ cần tiễn tới đây là được rồi."
Ở Liêu Châu nghỉ ngơi một ngày, cũng đến lúc nên lên đường rồi.
Liêu Châu thứ sử chắp tay, nói ra: "Công chúa điện hạ lên đường bình an, đến khi các người trở về, ta sẽ cùng Đường đại nhân nâng cốc chúc mừng."
Đường Ninh phất phất tay: "Tạm biệt."
Đạo đãi khách của quan phủ địa phương Sở quốc đáng được tán dương, không biết sau này đi tới các châu phủ khác, có phải cũng giốn như ở Liêu Châu hay không.
Mặc dù chỉ dừng lại ở Liêu Châu có một ngày, nhưng thông qua buổi tẩy trần yến hôm qua, Đường Ninh vẫn phát hiện ra một số chuyện không giống bình thường.
Ví dụ như Liêu Châu này, quan viên địa phương trong Liêu Châu thành rất đoàn kết, Liêu Châu thứ sử quản lý những khác quan viên, không chỉ là thượng cấp quản lý hạ cấp, mà từ biểu hiện của bọn hắn đối với Liêu Châu thứ sử, có thể thấy được bọn hắn hoàn toàn tin phục, trên đường đi, Đường Ninh đã đi ngang qua không ít châu phủ, nhưng không châu nào cho hắn cảm giác như vậy.
Ở cửa thành, đám quan viên Liêu Châu đưa mắt nhìn đội xe dần đi xa.
Đến tận khi đội ngũ chỉ còn một vệt đen, một vị quan mới bước lên trước hai bước, nhìn Liêu Châu thứ sử, nói ra: "Đại nhân, hai canh giờ sau, chúng ta sẽ không có bất cứ cơ hội nào."
Ánh mắt của Liêu Châu thứ sử thu hồi lại, nói ra: "Quản lý tốt chính mình, không cần quyết định thay Vương gia."
"Vâng." Vị quan kia lên tiếng đáp rồi lui ra phía sau hai bước, im lặng không nói gì.
Đứng gần đó, Tư Mã của Liêu Châu thoải mái cười hai tiếng rồi nói ra: "Thay Vương gia làm ra quyết định, không phải chúng ta mà là thái tử, thời thế không do người, cứ đợi xem đi. . ."
. . .
Đường Ninh ngồi trên xe ngựa, nhìn lên mây trắng trên trời tụ lại rồi tản ra, dọc theo đường đi kỳ thật đa số thời điểm đều nhàm chán như vậy.
Lúc này, bọn họ đã rời khỏi Liêu Châu hai ngày.
Rời khỏi Liêu Châu, dựa theo tốc độ của bọn hắn, đại khái cần bốn năm ngày mới có thể đến châu thành tiếp theo, ở nhờ tại những huyện thành nhỏ chút kia, và hạ trại tại chỗ kỳ thật cũng không khác nhau quá lớn.
Hai ngày này bên tai ngược lại đã yên tĩnh hơn không ít, từ buổi sáng hôm đó đánh thua hắn, Hoàn Nhan Yên không mở miệng nói với hắn một câu nào.
Trừ chuyện này ra, nàng cũng không kháng cự lại đồ ăn đưa qua cho nàng, chỉ một mình ngồi im trong xe ngựa, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Đường Ninh nhìn mặt trời trên đỉnh đầu một chút, đi đến phía trước hỏi Lục Đằng nói: " Còn bao lâu nữa mới tới tòa châu thành tiếp theo?"
Lục Đằng ngồi trên lưng ngựa, nhìn phía trước một chút, nói ra: "Thuận lợi thì giữa trưa ngày mai hẳn là đã đến."
Xem ra đêm hôm nay lại phải hạ trại dã ngoại rồi, Đường Ninh nhìn sắc trời một chút, nói ra: "Cho mọi người dừng lại, ăn một chút gì rồi đi tiếp."
Bọn hắn chỉ có thể chờ tới chạng vạng tối hạ trại rồi mới được nấu nướng, ban ngày chủ yếu là ăn lương khô, Đường Ninh gặm một chiếc bánh bao lạnh thì đột nhiên có một cung nữ từ phía sau chạy chậm tới, nói ra: "Đường đại nhân, không xong rồi, vị cô nương kia bị bệnh. . ."
Đường Ninh cắn hai ba miếng giải quyết xong chiếc bánh bao kia, nhảy xuống từ trên xe ngựa, cau mày hỏi: "Làm sao lại bị bệnh, nghiêm trọng không?"
Cung nữ kia lắc đầu, nói ra: "Không biết, Đường đại nhân vẫn nên tự mình đi xem một chút đi."
Đường Ninh vừa đi đến phía sau, vừa phân phó nói: "Đi gọi Vương ngự y tới."
Bênh của Hoàn Nhan Yên còn nghiêm trọng hơn so với hắn tưởng tượng, trán nàng rất nóng, cả khuôn mặt nhít chặt lại nằm trong xe ngựa, giống như ngay cả thần trí cũng có chút không rõ.
Vương ngự y thu ngón tay để trên cổ tay nàng, nói ra: "Tạm thời còn chưa tìm được nguyên nhân bệnh của cô nương này, có lẽ là bởi vì đường xá xóc nảy mệt nhọc, để nàng nghỉ ngơi một ngày, có thể sẽ tốt hơn."
Nàng không giống như bị phong hàn, cũng không giống là chứng bệnh khác, nói là xóc nảy mệt nhọc, nhưng người tập võ giống nàng, cho dù võ công thường thường, tố chất thân thể cũng mạnh hơn người bình thường rất nhiều, ngay cả Triệu Mạn hay cung nữ đều không sao, làm sao nàng lại có thể bị bệnh được?
Không tìm được nguyên nhân bệnh, Vương ngự y cũng không dám dùng thuốc linh tinh, Đường Ninh cho rằng nàng nghỉ ngơi một đêm thì sẽ tốt, cố ý cắm trại trước thời hạn một canh giờ.
Nhưng sáng sớm hôm sau, bệnh của nàng không chỉ có không giảm mà thần trí đã hoàn toàn không rõ, nàng nằm ở trên giường, trong miệng không ngừng nói gì khiến Đường Ninh nghe không hiểu.
Đường Ninh vuốt vuốt mi tâm, nếu như nàng xảy ra chuyện gì không hay thì chuyện này sẽ rất phiền toái.
Lục Đằng từ bên ngoài đi tới, nói ra: "Đường đại nhân, chúng ta nên lên đường thôi."
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Lại nghỉ ngơi nửa ngày, cố gắng trước khi trời tối vào thành là được."
Lục Đằng nghe vậy thì giật mình, không biết vì sao hắn lại đột nhiên quyết định nghỉ ngơi nửa ngày, nhưng vẫn nhẹ gật đầu, nói ra: "Được."
Đường Ninh đi đến trong trướng Trịnh đồ tể, nói ra: "Lão Trịnh, cho ta mượn một vò rượu của ngươi."
Trịnh đồ tể không keo kiệt giống lão khất cái, phất phất tay, nói ra: "Cầm đi đi."
Đường Ninh cầm lấy một vò rượu, nước tắm đun nóng cũng chỉ chốc lát, lại gọi một cung nữ tới, dùng vải dính rượu, lau trên trán và lòng bàn tay cho Hoàn Nhan Yên, nói ra: "Cởi y phục của nàng ra, lau thân thể cho nàng giống như vậy."
Hiện tại nàng sốt rất nghiêm trọng, nếu như không nhanh chóng tìm cách hạ nhiệt độ, sợ là não của nàng sẽ bị đốt cháy, Đường Ninh dặn cung nữ kia dùng cồn hạ nhiệt độ xong mới lùi ra bên ngoài lều.
Một khắc đồng hồ sau, cung nữ kia mới từ bên trong đi tới, nói ra: "Đại nhân, vị cô nương kia tỉnh rồi, muốn gặp ngài."
Đường Ninh nhìn bên trong một chút, hỏi: "Nàng ấy mặc quần áo chưa?"
Cung nữ kia nói: "Mặc rồi ạ."
Đường Ninh đi vào lều vải, nhìn thấy Hoàn Nhan Yên nằm trên giường, ánh mắt nhìn chằm chằm tới đỉnh lều vải.
Không biết có phải là do nhiệt độ cơ thể hạ xuống hay không, tinh thần của nàng nhìn đã tốt hơn rất nhiều, nhìn xem Đường Ninh, nói ra: "Ta nghĩ thông suốt rồi."
Đường Ninh đứng bên giường, hỏi: "Nghĩ thông suốt cái gì?"
Nàng nhìn Đường Ninh, nói ra: "Ngươi không sai, ta cũng không sai."
Không ngờ được nàng phát sốt một trận, đầu óc không chỉ có không bị cháy khét, mà tư duy ngược lại càng thêm rõ ràng, Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Ngươi nghỉ ngơi một chút đi, ta đi gọi ngự y đến, ngươi có chỗ nào không thoải mái thì nói cho hắn biết."
"Ta tốt hơn nhiều." Nàng chống hai tay rồi ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn Đường Ninh, hỏi: "Bọn hắn đều nói ngươi rất thông minh, ta có thể hỏi ngươi một vấn đề hay không?"
Đường Ninh nhìn xem nàng, nói ra: "Hỏi đi."
Nàng ngẩng đầu, sắc mặt vẫn tái nhợt, nhìn Đường Ninh, vẻ mặt đầy nghi ngờ hỏi: "Nếu như ngươi không sai, ta cũng không sai, như vậy rốt cuộc là ai sai đây?"
"Vì sao thảo nguyên và các ngươi lại đánh trận?"
"Tại sao lại có nhiều người chết như vậy?"
"Chém chém giết giết nhiều không tốt, mọi người không thể hòa bình sao?"
. . .
Những vấn đề này không có đáp án, hoặc là mỗi người đều có đáp án không giống nhau, Đường Ninh nhìn xem nàng, nói ra: " Đáp án của những vấn đề này, cần chính ngươi đi tìm."
Có thể hỏi ra vấn đề như vậy, chứng minh nàng vẫn là một cô nương đơn thuần, đáp án của những vấn đề này rất tàn khốc, chờ đến nàng có thể tự mình trả lời chính mình thì sẽ đến lúc trưởng thành thôi.
Hoàn Nhan Yên ngồi trên giường, sửng sốt một hồi, hít mũi một cái, ánh mắt nhìn sang bên cạnh rồi lên tiếng hỏi: "Đây là cái gì?"
Đường Ninh nhìn hơn nửa vò rượu còn thừa lại, nói ra: "Rượu."
"Nghe nói rượu uống của người Hán các ngươi rất ngon, uống cong là có thể quên hết tất cả phiền não." Nàng lẩm bẩm một câu, cầm lấy vò rượu, uống ừng ực từng ngụm.
"Khụ! Khụ!"
Nàng che miệng, vì uống nhanh nên bị sặc khiến nàng ho kịch liệt, nước mắt nước mũi chảy ra thành hàng.
Nàng ngẩng đầu, nhìn Đường Ninh, khóc lóc đau khổ nói: "Lừa đảo, uống chả ngon tí nào, uống vào cũng không thể quên đi phiền não, lừa đảo, các ngươi đều là lừa đảo. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com