Hoàn Nhan Yên đột nhiên bị bệnh, lại đột nhiên tốt lên.
Buổi sáng còn sốt cao không lùi hôn mê bất tỉnh, buổi chiều đã nhảy nhót tưng bừng ăn liền ba bát tào phớ.
Hoàn Nhan Yên lau miệng, hỏi: "Người Hán các ngươi đều thông minh giống như ngươi sao?"
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Kỳ thật người Hán thông minh giống ta cũng không có nhiều."
" Người Hán da mặt dày giống như ngươi cũng không có nhiều." Hoàn Nhan Yên liếc mắt nhìn hắn, cầm lấy trường đao trên bàn, đứng trong sân bắt đầu bổ chém.
Nàng mặc quần áo của Triệu Mạn, tóc cũng không tết thành từng bím nhỏ giống trước kia, mà chải thành búi tóc tua cờ, trên đỉnh đầu còn cắm một chiếc trâm cài tóc màu vàng, cách ăn mặc rất giống nữ tử người Hán.
Đương nhiên, nàng đến từ thảo nguyên, nhìn qua vẫn phong tình dị vực, mặc trang phục của người Hán, nhìn ngược lại cũng có chút độc đáo.
Đường Ninh đứng ở cửa ra vào, nhìn nàng một hồi, cũng không phải nhìn mỹ mạo của nàng, mà là nhìn đao pháp của nàng.
Nàng vung lên roi rất đẹp, nhưng đao pháp thật sự là quá khó coi, trăm chỗ sơ hở, hoặc là nàng không cẩn thận học, hoặc là sư phụ dạy nàng vốn là gà mờ.
Ngay cả Đường Ninh đều có thể nhìn ra sơ hở trong đao pháp của nàng, đủ thấy đao pháp của nàng nát đến đâu.
Vì để xác nhận suy đoán của chính mình, hắn nhìn về phía Trịnh đồ tể đứng bên cạnh, hỏi: "Lão Trịnh, ngươi cảm thấy đao pháp của nàng thế nào?"
Trịnh đồ tể đang uống rượu, nghe vậy cũng không ngẩng đầu mà đáp: "Ta không hiểu đao pháp."
Nói thật ra thì hình như Đường Ninh chưa từng thấy hắn đường đường chính chính dùng đao, hắn xuất thủ duy nhất một lần, chính là cầm đao mổ heo trong tay, không khác gì ngày thường mổ heo chặt thịt cả.
Lão khất cái đã từng nói một câu, càng là cao thủ thì càng không truy cầu chiêu thức xinh đẹp phức tạp, hiện tại Đường Ninh còn chưa chạm tới tầng cảnh giới này, ngay cả chiêu thức xinh đẹp phức tạp hắn cũng không biết.
Nhưng mọi chuyện trên đời này đều có quá trình, cho dù hiện tại lão Trịnh đã đạt đến cảnh giới nhìn núi vẫn là núi, nhìn nước vẫn là nước, nhưng cũng sẽ không thể một lần là xong, hắn nói không hiểu đao pháp, Đường Ninh không tin được.
Trịnh đồ tể uống một ngụm rượu, ngẩng đầu nhìn, nói ra: "Nàng cũng không hiểu đao pháp."
Hoàn Nhan Yên còn rất thính tai, nghe vậy đi tới, nhìn xem Trịnh đồ tể, hỏi: "Ngươi nói ta không hiểu đao pháp, ngươi hiểu không?"
Trịnh đồ tể tiếp tục uống rượu, cũng không phản ứng nàng.
Hoàn Nhan Yên nắm chặt đao trong tay, hỏi: "Ngươi dám so đao cùng ta sao?"
Trịnh đồ tể nâng tay phải lên, tùy ý làm một động tác vung đao.
Trong chớp nhoáng này, Đường Ninh chỉ cảm thấy lông mao toàn thân dựng đứng, trên trán toát ra mồ hôi lạnh trong nháy mắt.
Loảng xoảng.
Hoàn Nhan Yên lộ ra vẻ hoảng sợ, trường đao trong tay rơi trên mặt đất, vừa rồi nàng có cảm giác như người đối diện kia không phải đang vung tay, mà là đang vung một cây đao vô cùng sắc bén.
Sau lưng nàng lập tức ướt đẫm mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt, hai chân như nhũn ra, không bước nổi.
Trịnh đồ tể lắc lắc vò rượu rồi quay người rời đi.
Phù phù.
Hoàn Nhan Yên mềm nhũn ngã xuống mặt đất.
Đường Ninh đỡ nàng dậy, đi về phía gian phòng của nàng, nói một câu: "Kẻ mạnh càng có kẻ mạnh hơn, một núi cũng cao hơn một núi cao, không cần gặp được ai cũng muốn luận võ cùng người đó, nếu như gặp phải một người có tính tình không tốt thì bây giờ ngươi đã chết. . ."
Hoàn Nhan Yên và Đường Yêu Yêu có điểm tương tự nhau, nhưng khác biệt chính là Đường Yêu Yêu rất biết tự lượng sức, nàng chỉ tìm người mà mình có thể đánh được để khi dễ, tiểu man nữu trên thảo nguyên này lại có chút lỗ mãng, tính cách này về sau sẽ bị thiệt thòi lớn.
Nhưng thực lực của lão Trịnh vẫn nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn, chỉ dựa vào khí thế đã khiến tiểu man nữu run chân, không biết đời này hắn có khả năng làm đến hay không.
Nếu thân thể của nàng đã tốt hơn thì cũng không cần thiết lại trì hoãn nữa.
Sáng sớm hôm sau, sứ đoàn lại một lần nữa lên đường.
Sau khi bệnh nặng một trận, cuối cùng Hoàn Nhan Yên cũng không có cả ngày hô to muốn giết hắn, mà trong khoảng thời gian này, thay đổi trên người nàng cũng không chỉ như thế.
Dùng thời gian nửa tháng, cuối cùng nàng đã học được cách sử dụng đũa, nếu như chỉ từ bề ngoài và hành vi thì lúc này đã nhìn không ra nàng là nữ tử trên thảo nguyên.
Nửa tháng sau khi sứ đoàn tiến vào Sở quốc đã chuyển từ đường bộ thành đường thủy, nhưng chỉ đi hai ngày, sau đó lại chuyển thành đường bộ.
Trần quốc là có quân đội quen thuộc thuỷ tính, nhưng các cấm quân quanh năm đều ở trong hoàng cung, không quen với sóng gió trên sông nước nên ngoài nào cũng nôn đến hôn thiên hắc địa.
Triệu Mạn và Hoàn Nhan Yên cũng không khá hơn chút nào, ngay cả Đường Ninh cũng có chút khó chịu, đành phải hạ lệnh lên bờ.
Mới đi hai ngày mà đã như vậy, nếu lại đi thêm mấy ngày, trên dưới sứ đoàn sợ là sẽ bị giày vò đến mức chỉ còn nửa cái mạng.
Kể từ đó, thời gian tới nơi tự nhiên sẽ chậm hơn dự tính mấy ngày.
Ngày mùng 9 tháng 6, từ khi rời khỏi Trần quốc đã hơn ba tháng, trong rừng rậm thuộc một châu nào đó của Sở quốc, Lục Đằng nhảy xuống khỏi lưng ngựa, đi đến trước mặt Đường Ninh, nói ra: "Đường đại nhân, trưa mai chúng ta có thể đến Sở quốc kinh đô."
Đường Ninh cũng thở dài một hơi, cả hai đời đều chưa từng đi con đường nào dài như vậy, hành trình này rốt cục đã sắp kết thúc.
Hưu!
Hắn vừa dứt lời, đột nhiên có tiếng xé gió truyền đến, một mũi tên từ trong rừng bắn ra, ghim trên cây phía trước.
Lục Đằng biến sắc, lớn tiếng nói: "Đề phòng!"
Đám cấm vệ lập tức rút binh khí ra khỏi vỏ.
Một người đi tới rút mũi tên trên cây ra, nói ra: "Đại nhân, nơi này có một tấm vải, trên đó có chữ viết."
Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Lấy tới nhìn xem."
Hắn nhận lấy tấm vải, ánh mắt nhìn lên.
"Họ Đường kia, phương bắc, bên ngoài ba dặm, ngươi tự mình dẫn người đến đổi lấy phó sứ của các ngươi."
Lục Đằng nhìn một chút, nói ra: "Ta dẫn theo 100 cấm vệ đi qua, đổi Hà đại nhân lại."
Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Bọn hắn chỉ định để cho ta đi, 100 người quá nhiều, ta mang 50 người là được, lỡ bọn hắn giương đông kích tây, điệu hổ ly sơn, bên này cũng dễ ứng phó."
Hắn thu tấm vải kia lại, đi đến một chiếc xe ngựa phía trước, gõ gõ buồng xe, Hoàn Nhan Yên thò đầu từ bên trong ra đến, hỏi: "Nhanh như vậy đã được ăn cơm chưa?"
"Đi." Đường Ninh nhìn nàng một chút, nói ra: "Người của các ngươi đến đón ngươi."
"Nhanh như vậy?" Trên mặt Hoàn Nhan Yên đầu tiên là lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, sau đó lại có chút do dự, hỏi: "Có thể để ta ăn xong cơm lại đi hay không?"
Đường Ninh để nàng ăn ba bát tào phớ, lại mang theo mười cái bánh bao, lúc này mới mang theo lão Trịnh cùng 50 cấm vệ đi về ba dặm phương bắc.
Đoạn đường ba dặm không hề dài, chớp mắt đã tới.
Phía trước trong rừng có một khu đất trống, xuất hiện hơn mười thân ảnh.
"Sư phụ!" Hoàn Nhan Yên hét to một tiếng, thật nhanh chạy tới.
Cấm vệ sau lưng đang muốn ngăn cản, Đường Ninh phất phất tay, mấy tên cấm vệ đã dừng bước để mặc cho nàng chạy tới.
Trong đám người đối diện, có mấy người tới nghênh đón, sắc mặt kích động, bô bô nói cái gì đó với nàng, Hoàn Nhan Yên cũng bô bô nói vài câu.
Nàng nói đại khái là "Ta không sao" "Không cần lo lắng", những câu khác thì Đường Ninh nghe cũng không hiểu.
Trong một tháng này, Đường Ninh ngẫu nhiên cũng sẽ dạy nàng cách dùng tiếng Hán cấp độ cao hơn, nàng cũng sẽ dạy Đường Ninh mấy câu nói đơn giản trên thảo nguyên.
Một hán tử nhìn Hoàn Nhan Yên, lẩm bẩm nói: "Công chúa, ngươi không giống trước kia lắm."
Hoàn Nhan Yên nhìn hắn, hỏi: "Chỗ nào không giống hả?"
Hán tử kia gãi đầu một cái, nói ra: "Hình như. . . , so với trước kia thì mập hơn."
Đường Ninh hiểu được người trên thảo nguyên nói "Béo" như thế nào, hai ngày trước trong lúc vô tình hắn đã phát hiện ra trong một tháng này, tiểu man nữu đã mập hơn trước kia không ít, việc này cũng bình thường, một ngày nàng ăn ba bữa, một bữa ăn ba bát cơm, sau đó cả ngày đều nằm trong xe ngựa không vận động, không mập mới là lạ.
Đương nhiên, thân thể của nàng vốn thuộc kiểu về hơi gầy, hiện tại chẳng qua chỉ nhìn đầy đặn hơn một chút, nói chính xác cũng không tính là béo.
Hoàn Nhan Yên điên cuồng đánh hán tử kia, Đường Ninh tiến lên hai bước, nhìn phụ nhân trung niên kia, hỏi: "Hà đại nhân đâu?"
Phụ nhân trung niên nhìn phía sau, nói ra: "Giao người cho hắn."
Hai người đi ra từ phía sau, đẩy một người ra, một cước đá vào trên mông của hắn, lớn tiếng nói: "Đi qua!"
Đường Ninh nhìn người trước mắt quần áo tả tơi, đầu tóc rối bời, mặt mũi tràn đầy dơ bẩn, so với tên ăn mày lôi thôi nhất mà hắn từng gặp qua còn rách rưới hơn, hắn kinh ngạc hỏi: "Ngươi là. . . Hà đại nhân?"
Hà Thụy cúi đầu nhìn chính mình một chút, lại ngẩng đầu nhìn nữ tử trên người là lăng la, đầu đội châu ngọc, mặt đầy hào quang kia, nghĩ đến những đối xử phải chịu trên con đường này, trong lòng chua xót vô cùng, hắn cũng không nhịn được nữa, lập tức khóc thành tiếng, nước mắt nước mũi chảy đầy xuống. . .
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com