"Không béo, không béo. . ."
Hán tử kia bị Hoàn Nhan Yên gõ đầu mấy lần, lập tức ôm đầu nói ra: "Bọn hắn, không bạc đãi công chúa."
Hoàn Nhan Yên lại gõ một cái trên đầu hắn, nói ra: "Chuyện này không thể dùng bạc đãi, hẳn là dùng ngược đãi."
Hán tử kia cố gắng che đầu, nói ra: "Công chúa, quần áo, đẹp mắt."
Phụ nhân trung niên kia nhìn về phía nàng, nói ra: "Đi thôi."
"Đi thôi." Hoàn Nhan Yên nhẹ gật đầu, đi hai bước thì dừng lại, ánh mắt có chút lưu luyến, một tháng này mặc dù nàng là con tin, nhưng lại có đồ ăn ngon, có quần áo xinh đẹp để mặc, chỉ cần gặp được thành trì, là có thể thoải mái tắm rửa, thậm chí nàng cảm thấy, làm một nữ tử người Hán cũng không có cái gì không tốt.
Sau khi rời đi, những món ăn ngon kia đều không có nữa.
Nàng nắm bọc quần áo trên lưng thật chặt, bên trong có quần áo xinh đẹp một tháng qua nàng để dành được và đồ trang sức lập loè tỏa sáng, tuy nói đều là đồ vật mà người khác đã từng dùng rồi nhưng nàng vẫn thích muốn chết.
Nàng đột nhiên quay đầu, nhìn Đường Ninh rồi nói : "Lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ không thua ngươi, đến lúc đó cẩn thận cái mông của ngươi!"
Nói xong nàng lập tức quay người đi theo phun nhân trung niên và một đoàn người rời đi, cũng không tiếp tục quay đầu nữa.
Lời uy hiếp của Hoàn Nhan Yên, Đường Ninh nghe vào lỗ tai trái rồi ra lỗ tai phải, chênh lệch giữa nàng và mình giống như chênh lệch giữa hắn với Đường Yêu Yêu vậy, đời này sẽ khó mà đuổi kịp, lần sau gặp lại, cái mông của người nào cần cẩn thận còn chưa chắc đâu.
Hắn nhìn hai tên hộ vệ bên cạnh một chút, nói lớn: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau đỡ Hà đại nhân trở về?"
Tống hôn phó sứ Hà Thụy đã trở về, khiến bầu không khí của đoàn đội đều sôi nổi hơn.
Vì an toàn của các tướng sĩ mà cam nguyện đặt mình vào nguy hiểm làm con tin bị địch nhân mang đi, nhận lấy ngược đãi và lăng nhục, đây là đại nghĩa cỡ nào chứ!
Một vị quan viên nhìn Hà Thụy, tức giận nói: "Những tên mọi rợ thảo nguyên kia quá phát rồ, nhìn Hà đại nhân đã bị tra tấn thành hình dáng ra sao này!"
"Hà đại nhân, ngươi gầy rồi." Đường Ninh nhìn Hà Thụy, lắc đầu nói: "Nếu sớm biết bọn hắn dám đối xử với ngươi như vậy, ta đã giáo huấn con tin của các nàng một chút, báo thù cho ngươi."
Hà Thụy đã không quan tâm tới chuyện cùng là con tin nhưng đãi ngộ thì một ở trên trời một ở dưới đất nữa, hắn dùng ống tay áo lau lau nước mũi, quay đầu nói ra: "Chư vị đại nhân có thể đi ra ngoài trước, bản quan có chuyện quan trọng muốn bẩm báo cùng Đường đại nhân."
Đám người nghe vậy, nghĩ là Hà Thụy nắm giữ tình báo cơ mật gì của đối phương nên lập tức lui ra.
Đường Ninh giúp Hà Thụy rót một chén trà nước, nói ra: "Hà đại nhân, có chuyện gì cứ từ từ nói, không nóng nảy."
Hà Thụy nâng chén trà lên lại buông xuống, rồi hắn đột nhiên đứng thẳng người, khom người xuống 90 độ, nói ra: "Đường đại nhân, trước kia là hạ quan không đúng, một tháng trước đó, kỳ thật trên đường đi hạ quan đều muốn gây bất lợi cho Đường đại nhân, trở về tranh công với Đoan Vương. . ."
Hắn tự tát một bàn tay vào trên mặt của mình, nói ra: "Là hạ quan bị ma quỷ ám ảnh, là hạ quan đáng chết, Đường đại nhân đại nhân đại lượng, xin hãy tha thứ hạ quan!"
Đường Ninh nhìn hắn tự tát vào trên mặt của mình, kinh ngạc nói: "Hà đại nhân làm cái gì vậy. . ."
Hà Thụy ngẩng đầu, kiên định nói ra: "Dọc theo con đường này, hạ quan đã suy nghĩ rất nhiều, cảm thấy cực kỳ hối hận về những ý nghĩ trước đó của hạ quan, từ nay về sau, hạ quan sẽ nghe theo Đường đại nhân như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, mong Đường đại nhân tha thứ cho những lỗi sao lúc trước hạ quan phạm phải. . ."
Đường Ninh còn tưởng rằng sau khi Hà Thụy nhận hết mọi cực khổ, đến khi trở về sẽ càng chỉ trích hắn hơn, rồi còn làm lớn mọi chuyện, nhưng hắn không ngờ được đối phương lại dùng một chiêu như vậy, hắn hoàn toàn không có một chút chuẩn bị.
Hắn nhìn Hà Thụy, chẳng lẽ hắn ta muốn giả ý quy thuận mình, nhưng trên thực tế là hắn ta sẽ làm nội ứng, đánh cắp tình báo quan trọng?
"Đại nhân, chuyến này Đoan Vương giao cho hạ quan một nhiệm vụ, chính là vô luận như thế nào cũng phải ngăn cản Khang Vương cầu hôn Trường Ninh công chúa, nếu có cơ hội mà nói, còn muốn trên đường diệt trừ ngài. . . , cũng may hạ quan đã hoàn toàn tỉnh ngộ, nguyện ý quy thuận dưới trướng của Đường đại nhân." Hà Thụy nhìn hắn, nói một lời thề son sắt: "Hạ quan thề với trời, nếu có một câu dối trá sẽ bị trời giáng ngũ lôi, chết không yên lành!"
Câu thề này thật sự rất nghiêm trọng, mặc dù không thể lập tức tin tưởng hắn, nhưng cũng có thể lưu lại quan sát, Đường Ninh nhìn hắn, cười nói: "Hà đại nhân nói quá lời, cùng là sứ thần, chúng ta hẳn là nên hỗ trợ lẫn nhau. . ."
Hà Thụy lại nhiên quỳ xuống, nói ra: "Hạ quan đã quyết nghị quy thuận Đường đại nhân, Đường đại nhân chỉ đông, hạ quan tuyệt đối sẽ không đi hướng tây!"
Hắn ngẩng đầu nhìn Đường Ninh, ánh mắt sáng rực cực kỳ thành ý.
Dọc theo con đường này, hắn phải chịu ngược đãi cực kỳ thảm, nhận hết mọikhổ sở, đúng là đã suy nghĩ rất nhiều.
Chỉ là hắn đã nghĩ rõ ràng được một chuyện rằng đối địch cùng Đường Ninh thì sẽ không thể nào có kết cục tốt, lần này hắn có thể giữ được tính mạng đến đô thành Sở quốc, nhưng sau này thì sao, lúc trở về nữa?
Chuyến này còn chưa đi được nửa đường mà hắn đã rơi tới hoàn cảnh thê thảm như vậy, nếu như bị Đường Ninh ghim thù nữa thì hắn làm sao có thể còn mệnh để trở lại kinh sư?
Là nhiệm vụ của Đoan Vương quan trọng hay là cái mạng nhỏ của mình quan trọng, đây là một vấn đề căn bản không cần suy tính.
Một người mà ngay cả Đường gia, ngay cả Đoan Vương cũng không đấu lại được, ban đầu Hà Thụy hắn bị ma quỷ ám ảnh như thế nào mới sinh ra ảo giác mình có thể đấu một trận cùng hắn!
Đường Ninh nhìn Hà Thụy, chậm rãi hỏi: "Hà đại nhân nghiêm túc sao?"
Hà Thụy chắp tay nói: "Câu nào cũng phát ra từ đáy lòng."
Đường Ninh đỡ hắn dậy, cười nói: "Hà đại nhân đi đoạn đường này vất vả rồi, vẫn nên đi về nghỉ trước đi."
Thấy Đường Ninh đỡ hắn dậy, trong lòng Hà Thụy rốt cục đã nhẹ nhàng thở ra, vội nói: "Về sau nếu đại nhân có mệnh lệnh gì, Hà Thụy này dù chết cũng không chối từ."
Tảng đá trong lòng rốt cuộc đã buông xuống được, cả người hắn đều buông lỏng, cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, đưa tay bưng lên chén trà vừa rồi, đang muốn uống hết.
"Hà đại nhân, chậm đã."
Đường Ninh gọi hắn lại, một lần nữa lấy một chén khác, rót đầy trà rồi đưa cho hắn, nói ra: "Vừa rồi ly trà kia đã nguội, Hà đại nhân uống chén này đi."
Hà Thụy cúi đầu nhìn chén trà trong tay mình, bàn tay run nhè nhẹ.
"Vẫn là Đường đại nhân nghĩ chu đáo." Hắn buông chén trà trong tay xuống, nhận lấy chèn trà mà Đường Ninh vừa rót kia, nước mắt cảm động chảy xuống.
Đường Ninh đi ra bên ngoài, Lục Đằng đi tới, hỏi: "Hà đại nhân không có việc gì chứ?"
"Hà đại nhân cả đoạn đường này đã rất vất vả." Đường Ninh thở dài, nói ra: "Để hắn nghỉ ngơi thật tốt đi."
Lục Đằng nhìn hắn một chút, nói ra: "Hà đại nhân bị bắt, dù sao cũng là do chúng ta sơ sẩy, chờ về đến kinh sư, Đường đại nhân cứ đẩy mọi sơ sẩy cho ta."
Lần trước nếu không phải Đường Ninh kín đáo bố trí, nói không chừng công chúa đã bị các nàng cướp đi, bộ hạ của hắn cũng sẽ tổn thất nặng nề, nếu xuất hiện tình huống khó khăn nhất kia, hắn làm người phụ trách an toàn của đoàn sứ, chắc chắn sẽ phải chịu trừng phạt nghiêm trọng nhất.
Dù vậy, phó sứ bị bắt đi, cũng là một tội không thể chối được, nếu Hà Thụy hồi kinh rồi bẩm lên, Đường Ninh là chủ quan cũng khó thoát lỗi.
Đường Ninh nhìn về phía hắn, vỗ vỗ vai của hắn, nói ra: "Yên tâm đi, Hà đại nhân là người hiểu rõ đại nghĩa, có thể hiểu cho chúng ta."
Hắn nhìn về phía trước, nói ra: "Để tất cả mọi người giữ vững tinh thần, ngày mai sẽ đến đô thành Sở quốc. . ."
. . .
Sở quốc, kinh đô.
Phủ thái tử.
"Ngày mai mới đến, bọn hắn đi đường đúng là chậm." Sở quốc thái tử thả một tờ giấy trong tay ra, hỏi: "Ngươi nói, ngày mai bản vương có nên ra khỏi thành nghênh đón hay không?"
"Điện hạ, việc này tuyệt đối không thể." Một người đi lên trước, vội vàng nói: "Điện hạ có thân phận gì, là trữ quân một nước, tự nhiên không có khả năng tự hạ thân phận, không chỉ như vậy, tước khi thành thân điện hạ cũng không thể gặp Bình Dương công chúa của Trần quốc, đây là tổ tông lễ chế, tuyệt đối không thể phế."
Sở quốc thái tử nhíu mày, nói ra: "Không đi gặp nàng, làm sao ta biết nàng đẹp hay xấu, là cao hay thấp, là béo hay gầy?"
Người kia gấp vội vàng khuyên nhủ: "Điện hạ, không thể nóng vội, trong triều có không ít người đều đang nhìn chằm chằm vào điện hạ, nếu điện hạ phạm sai lầm, chẳng phải là lại cho bọn hắn thời cơ lợi dụng?"
Sở quốc thái tử vỗ một bàn tay lên bàn, giận dữ nói: "Những lão già kia, kẻ nào cũng muốn để Tín Vương thay thế bản vương , chờ phụ hoàng chết rồi, bản vương đăng vị, chuyện thứ nhất muốn làm chính là giết sạch tất cả bọn hắn!"
Tín Vương phủ.
Nam tử trung niên gõ cửa một cái, đi vào gian phòng nào đó, hỏi: "Ngày mai Trần quốc sứ thần và Bình Dương công chúa sẽ đến kinh, con có muốn đi xem một chút hay không?"
"Không đi." Lý Thiên Lan ngẩng đầu, nói ra: "Ngày mai con phải cùng mẫu phi đi dâng hương."
"Con quên lần này bọn hắn tới ngoại trừ việc đưa thân mà còn muốn cầu thân à." Nam tử trung niên nhìn nàng, hỏi: "Thật sự không tới xem sao?"
"Không đi."
"Không đến thì được rồi." Nam tử trung niên cười cười, nói ra: "Cứ đi với mẫu phi con đi, con không cần phải để ý đến sứ thần Trần quốc, đến lúc đó phụ vương sẽ thay con ra mặt đuổi người. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com