Đường Ninh ngồi trên lưng ngựa, nhìn tường thành nguy nga phía trước, thầm thở phào một hơi.
Ngày mùng 3 tháng 3 xuất phát từ kinh sư, đến kinh đô Sở quốc đã là ngày mùng 9 tháng 6, trải qua hơn ba tháng xóc nảy, hành trình lần này rốt cục đã có thể tạm thời kết thúc.
Cửa chủ thành mở rộng, lúc này cho phép người không có phận sự xuất hành, hai bên đều là dân chúng vây xem, vô số binh sĩ đứng gác hai bên đường, đứng ở đằng trước là hơn mười người mặc quan phục đứng ở đó, xem ra mấy người này đã chờ ở đây từ sơm.
"Cung nghênh Bình Dương công chúa đại giá!"
Một vị quan đứng đầu chắp tay khom người, đám người sau lưng cũng bắt chước theo.
Lần này sứ thần Trần quốc đến cùng công chúa, Sở quốc phô trương không nhỏ, người tới nghênh tiếp là Lễ bộ Thượng thư và Hồng Lư tự khanh dẫn theo rất nhiều quan viên, hai bên là bách tính đứng xem, tình cảnh vô cùng hỗn loạn.
Đây mặc dù không tính là lễ ngộ cao nhất, nhưng hoàng đế Sở quốc bệnh nặng, thái tử vì tránh hiềm nghi, ngoài ra hoàng gia cũng không có người nào tới, trận thế này đã coi như đủ thành ý.
Lễ bộ Thượng thư của Sở quốc là một nam tử trung niên để râu ngắn, đi lên trước một bước, chắp tay, nói ra: " Tin tức công chúa đến kinh sư đã được báo tới bệ hạ, xin mời công chúa cùng sứ thần di giá tới Cẩm Tú cung trước."
Một đoàn người tiến vào cửa thành, được Lễ bộ Thượng thư dẫn đầu đi tới một cung điện ở bên ngoài hoàng cung.
Công chúa còn chưa chính thức xuất giá, tự nhiên không thể vào trong hoàng cung, Cẩm Tú cung nói là cung điện, nhưng thật ra chỉ là một lâm viên hoàng gia cỡ lớn, trong đây có núi có nước, lớn đến mức chứa sứ đoàn gần ngàn người mà cũng không lộ vẻ chen chúc.
Tuy nói đã đến Sở quốc, nhưngsau khi tiến vào trong viện, Lục Đằng vẫn lập tức an bài nhân thủ tuần tra, không hề buông lỏng cảnh giác.
Lễ bộ Thượng thư chắp tay với Đường Ninh, nói ra: "Công chúa và sứ thần đi đường vất vả, không ngại trước tiên vào trong Cẩm Tú cung nghỉ ngơi một chút, ba ngày sau, triều đình sẽ thiết yến, mở tiệc chiêu đãi chư vị, đến lúc đó, bản quan lại phái người tới đón các ngươi."
Trước khi Lễ bộ Thượng thư đi, còn cầm tờ giấy có ghi ngày sinh tháng đẻ của Triệu Mạn, nói là muốn kết hợp với sinh nhật của thái tử, để tính toán ngày tốt thành hôn.
Trên đường đi, phần lớn thời gian đều ở trong xe ngựa chật hẹp, tinh thần của Triệu Mạn vẫn luôn uể oải, bây giờ cuối cùng cũng không cần ngồi xe ngựa nữa, nhưng tâm tình của nàng lại không hề tốt lên.
Đường Ninh ứng phó xong với đám quan viên Sở quốc, đến khi đi tìm nàng thì thấy nàng đang ngồi bên hồ trong vườn ngẩn người.
Một tiểu cung nữ thấy hắn đi qua, đi đến bên hồ, chỉ chỉ tới phía sau rồi nói với binh sĩ tuần tra: "Các ngươi qua bên kia tuần tra, không nên quấy rầy đến công chúa."
Đường Ninh ngồi bên người Triệu Mạn, hỏi: "Nghĩ gì thế?"
Triệu Mạn nhìn mặt hồ, nói ra: "Nơi này cách kinh sư đã rất rất xa, chúng ta còn có thể trở về sao?"
"Yên tâm đi, nhất định có thể." Đường Ninh nắm tay của nàng, hơi dùng sức rồi nói ra: "Ta thề."
Triệu Mạn tựa đầu lên vai của hắn, nói ra: "Trái tim của ta đã cho ngươi, cho dù chết cũng sẽ không gả cho người khác."
Đường Ninh ho nhẹ một tiếng, vốn tưởng rằng thiếu nữ chỉ kích động nhất thời, cuối cùng sẽ theo thời gian trôi qua mà thay đổi, không ngờ dọc trong quá trình này, nàng lại càng ỷ lại hắn nghiêm trọng hơn.
Hiện tại còn không thích hợp suy nghĩ tới mấy việc cấp độ càng sâu hơn, nhưng ít ra cũng cần xứng đáng với niềm tin của nàng.
Bên người mãi vẫn không có động tĩnh, Đường Ninh cúi đầu đi xem mới phát hiện không biết từ lúc nào nàng lại ngủ thiếp đi rồi.
Nơi này là chỗ nghỉ ngơi của nàng, Đường Ninh ôm ngang nàng đứng lên, cũng không cần lo lắng người khác nhìn thấy, ôm nàng trở về tẩm điện, đặt lên trên giường xong mới trở lại chỗ ở của mình, không bao lâu sau đã có thị vệ tiến đến bẩm báo: "Hà Thụy cầu kiến."
Đường Ninh rót hai chén trà, thấy Hà Thụy tiến đến mới đưa cho hắn một chén, hỏi: "Hà đại nhân, uống trà."
Hà Thụy theo thói quen tính bưng chén trà lên, dường như nhớ ra cái gì đó, lại buông chén trà xuống, nói ra: "Tạ ơn Đường đại nhân, hạ quan không khát."
Đường Ninh tự mình nhấp một ngụm trà, hỏi: "Hà đại nhân tìm ta có chuyện gì sao?"
Hà Thụy đứng lên, chắp tay nói: "Đường đại nhân, lần này trong sứ đoàn đến kinh sư còn có hai người là người của Đoan Vương, mục đích chính là trợ giúp hắn cầu hôn với Trường Ninh quận chúa, hạ quan đã cùng bọn hắn nói, Trương đại nhân và Lý đại nhân cũng nguyện ý bỏ gian tà theo chính nghĩa, tất cả đều sẽ nghe đại nhân an bài."
Khó trách Hà Thụy có thể ngồi vào vị trí Hồng Lư tự thừa, những sứ thần khác trên đường đi mà Đoan Vương xếp vào sứ đoàn đều không có mắt nhìn và năng lực như hắn.
Hà Thụy nhìn hắn, nói ra: "Chuyện cầu thân này, quyền chủ động nằm trong tay chúng ta, đại nhân đến lúc đó chỉ cần nhắc tới Khang Vương, không đề cập tới Đoan Vương, trở về chỉ cần tùy tiện bịa ra một lý do là có thể lấp liếm cho qua."
Đoan Vương cũng tốt, Khang Vương cũng được, đối với việc này, không hề khác gì nhau, huống hồ hiện tại hắn còn chưa hiểu rõ tình thế Sở quốc, tạm thời không muốn hành động thiếu suy nghĩ.
Hắn nhìn Hà Thụy, nói ra: "Việc này ta tự có tính toán."
Hà Thụy cũng không có nhiều lời, thấy mình đã nói xong nên lập tức đứng lên, chắp tay nói: "Vậy hạ quan cin đi cáo lui."
Hắn ngồi trong phòng một hồi, lúc này Trịnh đồ tể lại đi tới, nói ra: "Ta có một số việc muốn làm, muốn rời khỏi một khoảng thời gian, những ngày này tự ngươi cẩn thận một chút."
Lần này Lão Trịnh vốn chỉ tiện đường nên mới hộ tống hắn, trên đường đi mặc dù cũng đã gặp nguy hiểm, nhưng đều không cần hắn xuất thủ mà Đường Ninh đã có thể giải quyết, đến Sở quốc, triều đình Sở quốc so với bọn hắn còn muốn để ý an toàn của bọn hắn hơn, cũng không cần thiết làm chuyện gì đều giữ hắn theo bên người.
Đường Ninh nghĩ nghĩ, hỏi: "Ngươi đi bao lâu, lúc trở về có cần chờ ngươi hay không?"
"Mười ngày nửa tháng là đủ rồi."
Mười ngày nửa tháng thì Đường Ninh còn chưa đi được, lúc này mới nhẹ gật đầu, nói ra: "Ngươi cũng phải cẩn thận một chút."
Kỳ thật lúc đầu Đường Ninh muốn cùng hắn đi ra ngoài, hiện tại hắn có việc rời đi, đành phải tìm một người ra ngoài.
Trên đầu đường kinh đô, một người trẻ tuổi ngăn lại một phụ nhân, hỏi: "Đại nương, xin hỏi Tín Vương phủ đi như thế nào?"
Phụ nhân dừng bước lại, chỉ chỉ tới phía trước, nói ra: "Từ nơi này đi lên phía trước, tới giao lộ thứ hai thì rẽ phải, đến giao lộ thứ ba lại rẽ trái, rồi đi thẳng về phía trước là đến."
"Ồ, đa tạ ơn đại nương."
Chưa tới nửa giờ sau, Đường Ninh đã đứng ngoài cửa thành, quay đầu nhìn tường thành nguy nga mà ngẩn người.
Hắn dựa theo lời vị đại nương kia chỉ, thế mà lại đi ra cửa thành, lại đi về phía trước chính là hoang vu dã ngoại, nơi nào có Tín Vương phủ?
Đúng là thói đời này, lòng người càng ngày càng sâu, không ngờ ở Sở quốc dưới chân thiên tử mà dân phong lại như vậy, không biết thì không biết, thế mà lại chỉ đường lung tung, mất công hắn chạy gần nửa canh giờ.
Hắn lại đi trở về cửa thành, ngăn lại một xe ngựa kéo hàng, hỏi: "Vị đại ca này, xin hỏi đi tới Tín Vương phủ như thế nào?"
Kéo xe hán tử gãi gãi đầu, nói ra: "Tín Vương phủ à, hơi xa đấy, nơi này là thành tây, Tín Vương phủ ở thành đông cơ."
"Ngươi đang nói chuyện cùng ai đấy?" Trong xe ngựa truyền đến một tiếng hỏi, màn xe bị xốc lên, một phụ nhân trung niên giơ đầu ra, trách mắng: "Còn không mau đánh xe."
Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Vị đại tỷ này, thật không phải, ta chỉ hỏi thăm đường. . ."
"Đại tỷ?" Trung niên phụ nhân kia sờ lên gương mặt tràn đầy nếp nhăn của mình, trên mặt lộ ra một nụ cười, nói ra: "Tiểu huynh đệ, ngươi muốn đi Tín Vương phủ à, đúng lúc chúng ta tiện đường, không bằng ta chở ngươi một đoạn đường nhé. . ."
Đường Ninh sửng sốt một chút, lập tức chắp tay nói: "Vậy thì cám ơn đại tỷ. . ."
. . .
Dân phong ấy à không thể vơ đũa cả nắm, trên đời này vẫn có người tốt lấy chuyện giúp người làm niềm vui, Đường Ninh đứng ở cửa ra vào Tín Vương phủ, trong lòng cảm thán một câu, đi lên trước, nói ra: "Xin hỏi Trường Ninh quận chúa có trong phủ không?"
Thủ vệ binh sĩ nhìn hắn một chút, hỏi: "Ngươi là người phương nào?"
Đường Ninh chắp tay, nói ra: "Làm phiền huynh đệ thông báo một tiếng, nói là cố nhân ở Trần quốc tới thăm."
"Cái gì cố nhân. . ." Binh sĩ kia nhìn hắn một chút, nói ra: "Mỗi ngày cứ mười người cầu kiến quận chúa thì có tám kẻ đều dùng lý do này, các ngươi không thể đổi lý do sáng tạo hơn à?"
Đường Ninh giật mình, sau đó mới nói: "Ta là tống hôn sứ Trần quốc, tìm quận chúa có chuyện quan trọng, thỉnh thông báo một tiếng."
"Lý do này ngược lại đúng là không ai dùng qua." Thủ vệ kia lườm hắn, nói ra: "Nhưng ngươi nói ngươi là tống hôn sứ thì chính là tống hôn sứ à?"
Đường Ninh lấy một tấm gỗ từ trong ngực ra ném tới.
Sau khi thủ vệ kia nhận lấy, đầu tiên là sững sờ, lật tới lật lui nhìn nhìn rồi nói ra: "Ngươi ở chỗ này chờ một lát."
Hắn đi vào trong phủ, rất nhanh lại đi ra, trả lệnh bài trả lại hắn, chắp tay nói: "Hóa ra là tống hôn sứ đại nhân, đáng tiếc quận chúa điện hạ đã xa nhà, ngươi tới không phải lúc."
"Đi xa nhà rồi?" Đường Ninh giật mình, hỏi: "Lúc nào trở về?"
"Cái này thì tiểu nhân không biết." Thủ vệ kia lắc đầu, nói ra: "Có lẽ là một tháng, cũng có thể là ba tháng, hoặc là một năm nửa năm cũng có khả năng. . ."
"Lâu như vậy!"
Đường Ninh nhíu mày, như thế chẳng phải là nói, lần này hắn tới Sở quốc sẽ không gặp được nàng?
Trong Tín Vương phủ, nam tử trung niên nhẹ nhàng nhấp một ngụm nước trà, lắc đầu nói: "Chỉ là một tiểu quan tòng ngũ phẩm của Trần quốc, cũng muốn lừa gạt đi nữ nhi của ta. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com