Chu Vương có vẻ rất vội vàng, không có vẻ gì là ngụy trang cả.
Lúc đầu Đường Ninh còn muốn chạy tới bên giường, Chu Vương đã lập tức mở tủ ra, nhỏ giọng nói ra: "Trên giường không an toàn, các ngươi trốn ở chỗ này trước đi!"
Đường Ninh còn chưa kịp nói chuyện đã bị ông ta đẩy vào.
Ngăn tủ này vốn không lớn, một mình hắn trốn vào còn tạ được, có thêm một người vào nữa thì có vẻ hơi chật.
Lý Thiên Lan cũng không do dự, xoay người trốn vào trong tủ, Chu Vương đứng bên ngoài đóng cửa tủ lại.
Ngăn tủ vốn không rộng, cũng không cao, sau khi Đường Ninh trốn vào cũng chỉ có thể ngồi xuống, dựa lưng vào vách tủ, Lý Thiên Lan thì ngồi trên đùi của hắn, thân thể hai người dán chặt cùng một chỗ, tư thế này nếu là ở trên giường hoặc là những nơi khác thì giống như là nàng nằm trong ngực Đường Ninh vậy.
Mặc dù trốn vào ngăn tủ, nhưng Lý Thiên Lan vẫn không hề buông lỏng cảnh giác, một tay nắm chặt chuôi kiếm, xuyên qua một khe hở trong ngăn tủ, vô cùng chăm chú nhìn bên ngoài.
Đường Ninh tựa trên vách tủ, ôn ngọc đầy cõi lòng, trong tủ tràn ngập mùi thơm nhàn nhạt, hắn nhắm mắt lại, thở sâu, mặc niệm thanh tâm pháp.
Trong phòng, Chu Vương đầu tiên là cời màn giường xuống, lúc này mới đi ra cửa, mở cửa phòng.
Nhị vương tử chắp tay sau lưng, từ bên ngoài dạo bước tiến đến, hỏi: "Vương gia ở bên trong làm gì, tại sao lâu như thế mới ra ngoài?"
"Sắc trời đã tối, bản vương vừa chuẩn bị ngủ." Một tay Chu Vương cầm nút áo, vừa nói: "Muộn như vậy mà Nhị vương tử còn tới, cần làm chuyện gì sao?"
"Đêm dài đằng đẵng, nhàn rỗi nhàm chán nên tùy tiện đi dạo." Nhị vương tử thuận miệng nói một câu, lại hỏi: " Thủ vệ ở cửa của Vương gia đã đi nơi nào rồi?"
Chu Vương nhìn hắn một cái, nói ra: "Bản vương vẫn luôn ở trong phòng, người của các ngươi đi nơi nào sao bản vương biết được."
Nhị vương tử liếc trong phòng một vòng, nói ra: "Vừa rồi ở bên ngoài, hình như ta nghe được trong phòng có người nói chuyện."
Chu Vương nhìn tới bên giường một chút, cầm lên một quyển sách được lật ra để ở trên bàn, nói ra: "Có thể là bởi vì vừa rồi bản vương đang đọc sách nên Nhị vương tử nghe thấy chăng."
Nhị vương tử bước đến trước giường, kéo màn giường lên, nhìn lướt qua một cái đến khi thấy trên giường không có ai, hắn mới quay quay chiếc quạt trong tay như lại không cẩn thận đánh rơi trên mặt đất, khi hắn xoay người nhặt lên lại thuận tiện nhìn dưới gầm giường, sau đó mới ngồi dậy, nói ra: "Triều đình đã phái đại binh sắp tới, trước tình thế cực kỳ nghiêm trọng mà Vương gia còn có tâm tình đọc sách, thật đúng là hăng hái. . ."
Chu Vương nói: " Trước khi bản vương ngủ nhất định phải đọc sách mới có thể ngủ, ngược lại là Nhị vương tử, đêm khuya tới đây, thực sự là vì muốn tâm sự cùng bản vương?"
Nhị vương tử cầm lấy quạt xếp, lại đi đến bên cạnh tủ trong phòng, nói ra: "Ta chỉ tới nhắc nhở Vương gia một câu, đại địch sắp tới, ngươi không thể phớt lờ."
Đùng!
Tín Vương quay đầu nhìn thoáng qua, thấy Nhị vương tử đi tới ngăn tủ, lập tức đập một bàn tay lên bàn, quay đầu chỉ vào hắn, trầm giọng nói: "Chờ đại quân của triều đình đến, binh lâm thành hạ, các ngươi sẽ không có kết cục tốt gì!"
Nhị vương tử quay đầu lại, cười to hai tiếng, nói ra: "Chuyện này không nhọc Vương gia lo lắng. . ."
Hắn đi tới, để một bình sứ lên bàn, nói ra: "Đây là phần giải dược trong ba ngày, Vương gia dùng tiết kiệm một chút. . ."
Nói xong, hắn lập tức bước ra khỏi phòng, nhìn thấy hai người ôm bụng chạy tới, cau mày nói: "Các ngươi đi nơi nào?"
Phốc. . .
Hắn vừa dứt lời, hạ thân hai người đã truyền đến tiếng vang liên tiếp, Nhị vương tử che mũi, nhìn bọn hắn một chút, giận dữ nói: "Về sau không cần ăn đồ linh tinh!"
Nói rồi hắn lập tức bước nhanh rời đi.
Hai người cúi đầu, dùng tiếng mẹ để nói vài câu rồi lại thật nhanh chạy đi.
Trong phòng Tín Vương, trong tủ, thấy trong phòng không có động tĩnh gì nữa, Đường Ninh mới thở phào một cái, ngồi thẳng lên, nói ra: "Được. . ."
"Đợi thêm. . ."
Ngay khi hắn vừa mở miệng, Lý Thiên Lan đã quay đầu lại, cũng chỉ nói hai chữ, giọng nói của hai người lập tức im bặt.
Đường Ninh vẫn luôn cảm thấy, xác suất nhân vật nam nữ chính ngoài ý muốn mà va chạm luôn thấp đến giận sôi, hẳn là do biên kịch hoặc là tác giả vì nội dung cốt truyện càng thêm cẩu huyết mà viết ra, chỉ có thể xuất hiện trong phim truyền hình hoặc là trong tiểu thuyết.
Giờ khắc này, hắn lại đem cuộc đời của mình biến thành tiểu thuyết.
Trong tủ rất đen, hắn không nhìn thấy vẻ mặt của Lý Thiên Lan, nhưng dường như cảm giác được tay nàng cầm kiếm lại chặt hơn.
Giờ khắc này, trong óc của hắn suy nghĩ rất nhiều chuyện.
Bao gồm khả năng nàng có thể trực tiếp rút kiếm chém tới, nhưng không gian trong ngăn tủ này thực sự quá nhỏ nên nàng chỉ có thể rút một nửa, tình cảnh này rõ ràng là lần đầu tiên hắn trải qua, tại sao lại có cảm giác giống như đã từng quen biết, nhưng lại thấy thiếu sót một chút, cuối cùng chính là trong tình huống này hắn có nên vươn đầu lưỡi hay không. . .
Thời gian để Đường Ninh suy tính cũng không nhiều, sau khi tiếng "Kẹt kẹt" vang lên, trong ngăn tủ lập tức sáng hơn, Chu Vương đứng ở ngoài, ông ta vừa định lên tiếng, vẻ mặt lại biến thành kinh ngạc.
Chớp mắt một cái, Đường Ninh cũng không còn cảm giác được xúc cảm mềm mại trên môi kia, Lý Thiên Lan đã từ trong ngăn tủ đi ra.
Đường Ninh cũng ra khỏi ngăn tủ, theo bản năng liếm môi một cái, cảm giác quen thuộc lại càng thêm mãnh liệt.
Vẻ mặt Lý Thiên Lan không chút thay đổi, giống như chuyện khi nãy không hề xảy ra, quay sang hỏi Chu Vương: "Bọn hắn khống chế thúc thế nào?"
Chu Vương nhìn Đường Ninh một chút, nói ra: "Là một loại côn trùng, chui vào trong thân thể của con người, đến khi phát tác thật sự là sống không bằng chết. . ."
Đường Ninh nhìn hắn hỏi: "Là côn trùng gì?"
Chu Vương nghĩ nghĩ, nói ra: "Quá nhanh nên ta không có thấy rõ, nhưng hình như là con rết."
Đường Ninh cầm lấy bình sứ nhỏ trên bàn, đổ ra một viên nhìn kỹ một chút rồi gật đầu nói: "Hẳn là Ngô Công Cổ."
"Có thể giải sao?" Lý Thiên Lan hỏi một câu, ánh mắt lại nhìn tới nơi khác.
"Có thể." Đường Ninh nhẹ gật đầu, lại nói: "Nhưng nếu như bây giờ giúp hắn giải sâu độc, nữ tử trung niên kia nhìn một sẽ phát hiện được."
"Trước tiên không cần phải để ý đến ta, bọn hắn sẽ không giết ta." Chu Vương nhìn hắn một chút, mới nói: "Trong thành có mấy vị tướng lĩnh chủ yếu cũng bị bọn hắn khống chế, các ngươi đi giúp bọn hắn trước, cầm được binh quyền rồi thì dễ tính, lần này nhất định không thể để cho những người kia còn sống rời đi."
Chu Vương rót ra một chén rượu, dùng ngón tay chấm chấm rồi viết lên trên giấy .
Đường Ninh nhẹ nhàng hít mũi một cái, mới phát hiện trong bầu rượu không phải là rượu mà là dấm.
Không ngờ mấy tên lừa gạt giang hồ ở Trần quốc dùng một chiêu này lừa tiền, Sở quốc cũng dùng để làm mật tín.
"Bọn hắn đã mang hết văn phòng tứ bảo đi rồi, bản vương chỉ có thể làm như vậy." Chu Vương giải thích một câu, nói ra: "Đây là tên của những tướng lĩnh kia, thời gian khẩn cấp, các ngươi phải nhanh tay một chút."
Lý Thiên Lan nhận tờ giấy kia, nói ra: "Con biết, Vương thúc nhớ phải cẩn thận."
"Ta không sao." Chu Vương lắc đầu, khóe miệng lộ ra một nụ cười khổ, nói ra: "Chỉ là lần này đã khiến hoàng huynh phiền toái rồi."
Đường Ninh nhìn ông ta một chút, thầm nghĩ đây cũng không tính là thêm phiền phức, Chu Vương tạo phản, đối với Tín Vương vừa mới đăng cơ thì chính là một cơ hội lập uy rất tốt, ngoại trừ năm châu này, các châukhác đều có thể rút binh lực ra vây quét phản quân, Tín Vương căn bản không cần phái ra mười vạn đại quân, xuất binh lần này cần lập uy còn nặng hơn bình định.
Đường Ninh đi tới cửa, từ trong khe cửa nhìn một chút, quay đầu lại nói: "Chúng ta đi nhanh đi, bọn hắn sắp trở về rồi."
Chu Vương đi tới cửa, nói ra: "Các ngươi cũng phải cẩn thận."
Mặc dù Chu Vương phủ đề phòng nghiêm ngặt, cao thủ bình thường không thể xâm nhập, nhưng Lý Thiên Lan có vẻ rất quen thuộc với từng ngọn cây cọng cỏ ở nơi này, sau khi rời khỏi sân nhỏ, rất nhanh đã mang Đường Ninh ra vương phủ.
Đi trở về nhà trọ, trước khi nàng chuẩn bị trở về phòng Đường Ninh quay đầu nhìn nàng, nói: "Chuyện vừa rồi, thật xin lỗi."
Hắn nói chính là chuyện xảy ra trong ngăn tủ, mặc dù không phải nụ hôn lãng mạn kiểu Pháp, xem như là chuồn chuồn lướt nước, nhưng đối với nữ tử cũng là nụ hôn đầu tiên vô cùng trọng yếu, một câu có lỗi cũng không thể bỏ qua, muốn chém giết muốn róc thịt cũng tùy nàng.
Lý Thiên Lan dừng lại bước chân, chỉ nói: "Chuyện vừa rồi ta đã quên đi."
Nếu nàng nói như vậy, Đường Ninh cũng không tiếp tục cái đề tài này, nói một tiếng ngủ ngon rồi đi về phòng.
Trong phòng chỉ có một cái giường, lão Trịnh trải một tấm chiếu rơm cho trên mặt đất, nằm trên mặt đất, hai tay gối lên sau đầu, đang quay mặt về phía cửa sổ, nhìn ngôi sao qua cửa sổ.
Đường Ninh rửa mặt đơn giản rồi lên giường, ban ngày ngủ đủ rồi, ban đêm không muốn ngủ lắm.
Hắn nhìn qua nóc nhà, thuận miệng hỏi: "Lão Trịnh, nếu như ngươi không cẩn thận hôn một vị cô nương, nàng không đánh ngươi, cũng không có mắng ngươi, ngươi nói xem nàng là có ý gì?"
Trịnh đồ tể nhìn ngôi sao, thản nhiên nói: "Ngươi lại hôn nàng rồi?"
"Chỉ là ngoài ý muốn mà thôi. . ." Đường Ninh giải thích một câu, sau đó lập tức bật dậy từ trên giường, nhìn xem Trịnh đồ tể, hỏi: "Cái gì mà lại?"
Trịnh đồ tể không có trả lời.
Việc này quan hệ đến trong sạch, Đường Ninh từ trên giường xuống tới, hỏi: "Lời này của ngươi là có ý gì, lần thứ nhất ta thân nữ tử chính là nương tử nhà ta, cũng chỉ hôn qua. . . Hai vị nương tử nhà ta. . ."
"Lần thứ nhất?" Khóe miệng Trịnh đồ tể giật giật, thản nhiên nói: "Ha ha. . ."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com