Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 405: CHƯƠNG 404: GIẢI CỔ

Đường Ninh rất quan tâm tới chuyện trong sạch lần thứ nhất nên dựa vào lí lẽ để biện luận với Trịnh đồ tể, nhưng hắn chỉ cười ha ha rồi chẳng gì nữa nói.

Một gian phòng khác, Lý Thiên Lan nằm trên giường, trằn trọc.

Bên trong khách sạn chỉ có một cái giường, nàng và Hoàn Nhan Yên mỗi người một nửa.

Một khắc sau, Hoàn Nhan Yên ngủ ở bên trong cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bất mãn nói: "Ngươi có thể nằm yên ngủ hay không, ngươi không ngủ thì không ngủ, có để cho người khác ngủ hay không thế?"

Lý Thiên Lan đưa tay điểm huyệt ngủ của nàng ta, thế là nàng ta lập tức an tĩnh ngủ thiếp đi.

Lý Thiên Lan gối hai tay lên sau đầu, lẳng lặng nhìn gian phòng đen như mực, con ngươi sáng rõ chớp động trong bóng đêm, cực kỳ giống ngôi sao ngoài cửa sổ.

. . .

Ngày thứ hai Đường Ninh thức dậy thật sớm, gõ cửa phòng sát vách, nhìn thấy Hoàn Nhan Yên và Lý Thiên Lan cũng đã tỉnh, Hoàn Nhan Yên nhìn có vẻ tinh thần phấn chấn, Lý Thiên Lan lại có vẻ ngủ không ngon.

Hắn cười lấy lòng đặt bữa sáng lên bàn, rồi hỏi Lý Thiên Lan: "Hôm qua ngươi ngủ không ngon sao, chẳng lẽ nàng ấy ngủ ngáy to?"

"Ngươi. . ." Hoàn Nhan Yên đang rửa mặt nghe thấy thế thì nổi giận, nhưng lại nghĩ mình không phải là đối thủ của hắn nên đành phải nhịn xuống dưới.

"Ta không sao." Lý Thiên Lan đi đến trước bàn, nói: "Lát nữa ta ra ngoài nghe ngón tin tức, ngươi ở chỗ này chờ."

"Được." Đường Ninh lên tiếng, trong lòng lại thầm thở dài một hơi, nàng lại thật sự quên đi chuyện ngày hôm qua, xem ra trong lòng nàng, chỉ có quốc sự mới tính được là quan trọng.

Sau khi ăn xong điểm tâm, nàng lập tức rời khỏi khách sạn.

Lần này Đường Ninh không cùng nàng ra ngoài nữa, buổi tối hôm nay sẽ có rất nhiều chuyện cần làm, hắn cũng muốn chuẩn bị trước một chút.

Đường Ninh đang chế thuốc bột, Hoàn Nhan Yên hiếu kỳ đi tới đi lui ở bên cạnh hắn, Đường Ninh vừa chế vừa thuận miệng hỏi: "Nếu có một nam tử không cẩn thận hôn ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?"

Lão Trịnh dù sao cũng chỉ là một đồ tể chỉ hiểu mổ heo không hiểu nữ tử, loại chuyện này vẫn nên hỏi nữ tử thì tốt hơn, mặc dù Hoàn Nhan Yên chỉ có thể coi là nửa nữ nhân, nhưng cũng đáng tin cậy hơn lão Trịnh.

Hoàn Nhan Yên liếc nhìn hắn một cái, hỏi: "Ngươi đang nói chuyện với ta?"

"Nơi này ngoại trừ ngươi và ta còn có ai nữa à?"

Hoàn Nhan Yên nghĩ một chút rồi nói: "Hoặc là gả cho hắn, hoặc là giết hắn, chỉ có trượng phu của ta mới có thể hôn ta."

Đường Ninh tò mò hỏi: "Nữ tử trên thảo nguyên các ngươi cũng quan tâm những chuyện này?"

Hoàn Nhan Yên hừ một tiếng nói: "Ta quan tâm!"

Đường Ninh lắc đầu, xem ra nụ hôn đầu tiên đối với nữ hài tử nào cũng có ý nghĩa phi phàm, ngay cả đánh mông mà nàng cũng không để ý, thế mà lại sẽ quan tâm chuyện này.

Hoàn Nhan Yên giống như nghĩ tới điều gì, lập tức lui về sau hai bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Đường Ninh, cảnh giác nói: "Ngươi muốn làm gì?"

Đường Ninh an ủi nàng nói: "Yên tâm, dung mạo ngươi rất an toàn, ta không có gì ý nghĩ với ngươi."

Hoàn Nhan Yên nghĩ một chút rồi giận dữ nói: "Ngươi có ý gì!"

Nữ nhân chính là như vậy, có suy nghĩ với nàng không được, không có suy nghĩ gì cũng không được, không hổ là sinh vật khó hiểu nhất trên thế giới này, ngay cả ngựa hoang nhỏ trên thảo nguyên cũng không ngoại lệ.

Lý Thiên Lan đi tới buổi trưa mới trở về, đi vào phòng nói: " Ta đã nghe được địa chỉ của những người kia, trời tối thì chúng ta sẽ hành động."

Hoàn Nhan Yên nhìn bọn họ một chút, hỏi: "Trời tối các ngươi muốn làm gì?"

Đường Ninh gõ gõ đầu của nàng, nói ra: "Ngươi là tù binh, không nên hỏi mấy chuyện này."

Hoàn Nhan Yên trừng mắt liếc hắn một cái, ánh mắt lại nhìn về phía nơi khác, không biết suy nghĩ cái gì.

. . .

Thương Châu là đất phong của Chu Vương, mọi người ở trung tâm phản loạn lần này sớm đã bắt đầu thần hồn nát thần tính.

Nhất là mấy ngày nay, đại quân triều đình phái tới bình định đã sắp đến, bầu không khí trong thành càng thêm ngưng trọng, sắc trời chưa tối, trên đường ngoại trừ binh sĩ tuần tra đã không có bất cứ bóng người nào.

Quân đội tập kết từ năm châu sớm đã lui về trong thành, chờ đợi một trận chiến sắp đến kia, ở trong đó mặc dù có không ít binh tướng không muốn tạo phản, nhưng quân lệnh như núi, sau khi mấy chục nhân mạng bị Đại tướng quân giết thẳng tay, mấy lần trong quân bất ngờ làm phản cũng bị huyết tinh trấn áp, thì không còn người nào dám ngỗ nghịch trái lệnh nữa.

Trong phủ đệ nào đó.

Một tướng lĩnh trẻmặc áo giáp đau đớn co quắp trên mặt đất, trán nổi gân xanh lên, toàn thân run rẩy không thôi, hắn cố nén nỗi đau trong cơ thể, hắn gian nan đứng lên, từ trên bàn lấy ra một bình thuốc, từ đổ ra một hạt dược hoàn đưa vào miệng rồi nuốt xuống.

Một lúc lâu sau, hô hấp của hắn mới dần dần ổn định lại, vẻ ửng hồng trên mặt rút đi, cả người giống như vừa được vớt từ trong nước ra vậy, quần áo ướt đẫm mồ hôi.

Hắn rót một chén trà, vừa mới nâng chung trà lên, hắn lại đột nhiên xoay người, cảnh giác nhìn một góc trong phòng, lớn tiếng quát: "Ai đó!"

Chẳng biết từ lúc nào, trong phòng đã có thêm một nam một nữ.

Khi hắn nhìn rõ tướng mạo nữ tử đứng bên trái, hai chân lập tức mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất, run giọng kêu: "Quận. . . , công chúa!"

Lý Thiên Lan đi lên trước, nói ra: "Từ tướng quân không cần nói, chuyện xảy ra ở Thương Châu, Chu Vương đã nói tất cả cho ta biết rồi."

Tướng quân trẻ cúi đầu, nói ra: "Công chúa, mạt tướng tự biết tội không thể tha, Từ mỗ chết không có gì đáng tiếc, nhưng các tướng sĩ Thương Châu vô tội, xin công chúa giữ lại ta sống tạm mấy ngày, đợi đại quân triều đình đến, Từ mỗ liền ra lệnh cho thủ hạ tướng sĩ ra khỏi thành đầu hàng, nếu các tướng sĩ bị phản tướng thúc đẩy, tất nhiên sẽ tử thương thảm trọng, đại quân triều đình cũng sẽ có thương vong. . ."

"Ta biết Từ tướng quân bị ép buộc." Lý Thiên Lan nhìn hắn một chút, lại quay sang hỏi Đường Ninh: "Có thể cứu sao?"

Đường Ninh nhìn nàng, nói: "Loại cái kia đi à."

Vừa rồi khi sâu độc trong cơ thể thanh niên này động, hắn cũng đã thấy, hắn bị trúng hẳn là sâu độc, chứ không phải độc.

Cổ độc không phân biệt, chỉ là tác dụng của cổ trùng cũng có rất nhiều loại, giống như Điên Cổ mà Đường Ninh từng sử dụng tới, chính là thông qua vết đốt để truyền độc tố, có cổ trùng lại nấp trong cơ thể con người, theo dòng máu chảy tới khắp nơi, có thể phá hoại ngũ tạng của con người, còn có cổ trùng lại đẻ trứng trong cơ thể con người, hấp thụ chất dinh dưỡng, đợi tới ngày trứng trùng phá thể thì Thần Tiên khó cứu.

Chu Vương và tướng quân trẻ này bị trúng đều là loại thứ hai.

Đường Ninh lấy từ trong tay áo ra một hộp ngọc nho nhỏ, đây mới là bảo bối tốt nhất mà Tô Mị cho hắn.

Hắn mở hộp ngọc này ra, lấy từ bên trong ra một côn trùng dài gần một tấc, toàn thân óng ánh.

Trùng này giống như tằm lại không phải tằm, Tô Mị nói đây là "Băng Tằm Cổ", chính là vương sâu độc, có thể công có thể thủ, công thì không gì không thể, thủ thì bách cổ bất xâm, cái gì mà Ngô Công Cổ, Âm Xà Cổ ở trước mặt nó hoàn toàn chỉ là một bữa sáng.

Chỉ cần cảm nhận được khí tức của Băng Tằm Cổ, bọn chúng sẽ xao động bất an, lập tức rời khỏi kí chủ.

Đường Ninh nhìn tướng quân trẻ kia một chút, nói ra: "Đưa tay."

Tướng quân kia mặc dù không biết hắn muốn làm gì, nhìn Lý Thiên Lan một chút, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra.

Đường Ninh đặt Băng Tàm vào lòng bàn tay hắn, tướng quân trẻ nhìn một lát, sau đó lại nhiên biến sắc, hắn vội che ngực rồi ọe ra một ngụm máu đen.

Trong máu đen, còn có một con côn trùng dài bằng ngón tay, lớn chừng chiếc đũa đang không ngừng nhúc nhích.

Đường Ninh rút trường đao trên bàn ra, chém côn trùng kia thành hai nửa, sau đó lập tức thu Băng Tằm Cổ lại.

Hắn quay sang nói với Lý Thiên Lan: "Sâu độc của hắn giải rồi đấy."

Tướng quân kia thấy trong cơ thể của hắn lại nôn ra loại côn trùng buồn nôn này, đưa tay đỡ cái bàn, không ngừng nôn khan, dùng một bình trà để súc miệng thì sắc mặt mới hơi tốt hơn một chút.

Hắn quỳ một chân trên đất, trầm giọng nói: "Đa tạ công chúa cứu giúp, mạt tướng Từ Lăng, nguyện nghe lệnh công chúa!"

Lý Thiên Lan nói: "Ngươi trước tiên cứ đợi trong phủ, chờ chúng ta cứu được những người khác, sẽ thông báo tới ngươi."

Tướng quân trẻ kia nhìn nàng, cắn răng nói: "Công chúa, mấy vị tướng quân phải cứu, nhưng Trương Đại Nguyên nhất định phải chết, hắn đã đầu phục những người trong thảo nguyên kia, sát hại mấy đồng đội của ta, nếu hắn không chết, các tướng sĩ bị sát hại trên trời có linh thiêng cũng không thể an nghỉ!"

Từ trong miệng vị tướng quân trẻ này, Đường Ninh biết được Trương Đại Nguyên kia vốn là chủ tướng Thương Châu, bị người trong thảo nguyên cưỡng ép lại chủ động đầu hàng bọn hắn, đồng thời sát hại mấy tướng lĩnh không muốn mưu phản, những người khác vì tự vệ, cũng vì có thể khống chế thủ hạ binh tướng nên chỉ có thể giả đồng ý trước.

Hơn trăm người thảo nguyên sở dĩ có thể nhanh khống chế Thương Châu như vậy, công lao của vị Trương tướng quân này không thể bỏ qua.

Lý Thiên Lan nhẹ gật đầu, nói ra: "Ta đã biết."

Tướng quân trẻ khom người nói: "Mạt tướng lập tức đi chỉnh đốn binh mã, chờ đợi công chúa phân công!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!