Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 409: CHƯƠNG 408: CƯỠNG HÔN

Hoàn Nhan Yên rời đi, trước khi đi nàng mặc lại trang phục người Túc Thận các nàng, chỉ mang theo tro cốt của những người trong thảo nguyên kia, lại để chiếc roi mà nàng thích nhất thường xuyên bị Đường Ninh gọi là "Đồ chơi" cho Triệu Mạn.

Nàng không để người khác tiễn, chỉ mượn Đường Ninh một con ngựa, rồi tự mình rời đi.

Đường Ninh không biết cuối cùng nàng đã hiểu được cái gì, nhưng có một chuyện không thể nghi ngờ, sau khi trải qua chuyện này, sinh hoạt tàn khốc cuối cùng cũng ra tay với vị thiếu nữ đơn thuần này, Hoàn Nhan Yên cũng không còn là tiểu man nữu không tim không phổi lúc trước nữa.

Thế giới vốn tàn khốc, nhưng sinh hoạt vẫn phải tiếp tục, Hoàn Nhan Yên có tín ngưỡng của nàng, Đường Ninh cũng có ý chí kiên định của mình.

Đại quân bình định mãi một ngày sau mới chính thức đuổi tới Thương Châu, mặc dù không còn phản loạn để bình, nhưng mục đích lớn nhất của bọn hắn trong chuyến này chính là giương oai, có thể không tốn một binh một tốt mà giải quyết được năm châu, tất nhiên là tất cả đều vui vẻ.

Đại quân xuyên thành đi vào, dân chúng ra đường lớn để đón lấy, tiếng chiêng trống vang trời, vô cùng náo nhiệt.

Triệu Mạn và sứ đoàn được sắp xếp ở lại dịch trạm, khi Đường Ninh và lão Trịnh đi qua đó, Triệu Mạn đã đứng ở cửa chờ đợi.

Khi nhìn thấy Đường Ninh, nàng nhanh chân chạy mấy bước, đến khi ý thức được nơi này là ở bên ngoài, nàng mới cứng rắn ngừng bước chân.

Đường Ninh đưa roi kia cho nàng, nói ra: "Đây là quà Hoàn Nhan Yên tặng cho ngươi."

"Đây là thứ mà nàng thích nhất, đồ dãn man kia lại hào phóng như vậy từ lúc nào thế?" Triệu Mạn nhận roi, kinh ngạc nói: "Nàng ấy đâu?"

"Đi rồi."

"A?" Triệu Mạn kinh ngạc nói: "Những thứ kia nàng cũng không cần sao?"

Khi đi vào dịch trạm, nàng mới bĩu môi nói ra: "Còn nói người thảo nguyên các nàng coi trọng nhất là nghĩa khí, cái gì chứ, ngay cả một câu chào hỏi cũng không nói đã đi rồi. . ."

Khoảng thời gian lúc trước ở lại kinh đô kia, Hoàn Nhan Yên có dạy Triệu Mạn cách dùng roi, thuận tiện từ chỗ nàng kiếm được không ít đồ trang sức châu báu, hai người cũng coi như thành lập được tình hữu nghị, Triệu Mạn có phê bình kín đáo về chuyện nàng ấy không từ mà biệt rất.

Đường Thủy đứng trong sân, hỏi hắn: "Không sao chứ?"

"Không có việc gì." Đường Ninh vỗ ngực mình, nói ra: "Khiến các ngươi lo lắng rồi."

Triệu Mạn nhẹ gật đầu, nói ra: "Mấy ngày nay ngươi không có ở đây, biểu tỷ rất lo lắng cho ngươi!"

Đường Thủy nhìn hắn một chút, nói ra: "Nếu ngươi có chuyện gì, tiểu cô sẽ khổ sở."

Nữ nhân luôn luôn nói trái lòng mình, mấy ngày nay đi theo phía sau đại quân gấp gáp hành quân, tất cả mọi người đều mệt mỏi, Đường Thủy trở về phòng nghỉ ngơi, còn Triệu Mạn lại rất tỉnh táo chạy đi chơi roi.

Tự nàng chơi một hồi, rồi lại đi tới nhìn Đường Ninh, hỏi: "Nàng không phải thích nhất roi sao, tại sao lại muốn đưa cho ta?"

Đường Ninh thở phào một cái, nói ra: "Có lẽ nàng cảm thấy dùng đao sẽ lợi hại hơn."

Roi da trong mắt giang hồ nhân sĩ chính thức chỉ là đồ chơi mà thôi, trong một số trường hợp, nó thật sự chỉ là đồ chơi.

Hoàn Nhan Yên bỏ roi dùng đao, là bởi vì nàng đã không cần mấy thứ đồ chơi này.

Đường Ninh nhìn về phía Triệu Mạn, mặc dù con người cần trưởng thành, nhưng hắn lại hi vọng Triệu Mạn vĩnh viễn không cần trưởng thành giống như Hoàn Nhan Yên, trên thế giới này cần công chúa điêu ngoa trên thảo nguyên, cũng cần thiếu nữ Oa Oa hồn nhiên ngây thơ.

Triệu Mạn ngẩng đầu nhìn Đường Ninh, thấy Đường Ninh cũng đang nhìn nàng, nàng ngai cùng cúi đầu cầm góc áo, đỏ mặt nói: "Ngươi cứ nhìn khiến người ta thấy ngại. . ."

Khi nãy Đường Ninh hơi thất thần, nghe nàng nói thế vội lấy lại tinh thần, mở miệng nói: "Công chúa nghỉ ngơi trước đi, ta đi về trước."

"Còn gọi công chúa. . ." Nhìn theo bóng lưng Đường Ninh rời đi, Triệu Mạn dậm chân, lại có chút hối hận, lẩm bẩm nói: "Vừa rồi tại sao lại nói ngại ngùng chứ. . ."

Đường Ninh trở lại sân viện của mình, nhìn thấy lão Trịnh ngồi dưới mái hiên mài đao.

Hắn phơi mấy con cổ trùng đã chết đi ở dưới hiên, chuẩn bị đợi chúng khô lại rồi mang về, hỏi Tô Mị một chút xem có thể nhờ vào đó nhìn ra lai lịch của nữ tử trung niên kia hay không.

Bà ta rõ ràng là người Hán, lại làm việc vì thảo nguyên, nhìn có vẻ có địa vị khá cao, còn hiểu cổ thuật, trên thân có rất nhiều điểm đáng ngờ.

Lão Trịnh quay đầu nhìn thoáng qua, hỏi: "Đây chính là sâu độc mà nữ nhân kia nuôi?"

Đường Ninh nhẹ gật đầu, nói ra: "Đáng để tiếc nữ nhân kia chạy được."

"Hiện tại không có nhiều người hiểu cổ thuật lắm." Lão Trịnh lắc đầu nói một câu, cúi đầu xuống tiếp tục mài đao.

Đường Ninh luôn cảm thấy lão Trịnh dường như biết chuyện gì đó, còn chưa kịp hỏi đã nhìn thấy Lý Thiên Lan và Chu Vương từ bên ngoài đi tới.

Chu Vương đi vào trong viện, chắp tay chào hắn: "Đường huynh đệ."

Xưng hô của Chu Vương đối với hắn từ "Đường đại nhân" đến "Tiểu huynh đệ" lại đến "Đường huynh đệ", ông ta cũng không suy nghĩ xem bối phận thế nào, ông ta là vương thúc của Lý Thiên Lan, vương thúc của Lý Thiên Lan lại xưng huynh gọi đệ với hắn, vậy chẳng phải nàng thành cháu gái của hắn?

Đường Ninh chắp tay đáp lễ, nói ra: "Tham kiến Chu Vương."

"Không cần khách khí như thế." Chu Vương khua tay nói: "Lần này nếu không phải có Đường huynh đệ, sợ là bản vương đã dữ nhiều lành ít, những ác đồ trên thảo nguyên kia cũng sẽ không nhanh đền tội như vậy, vốn muốn cảm ơn Đường huynh đệ thật tốt, tiếc rằng chuyện này khẩn cấp, hôm nay bản vương phải hồi kinh thỉnh tội, về sau nếu có cơ hội, lại tạ ơn ân cứu mạng của Đường huynh đệ."

Đường Ninh nhìn Lý Thiên Lan một chút, hỏi: "Các ngươi muốn đi à?"

Chu Vương tiếp lời nói: " Tình thế nguy cấp ở Thương Châu đã giải, đại quân còn cần dừng lại mấy ngày mới có thể hồi kinh, nhưng hôm nay chúng ta phải lên đường."

Đường Ninh nhìn Lý Thiên Lan, cười nói: "Thuận buồm xuôi gió."

Lý Thiên Lan bình tĩnh nói: "Chuyện lần này, cám ơn ngươi."

Đường Ninh khua tay nói: "Không khách khí."

Chu Vương nhìn bọn họ một chút, nói ra: "Các ngươi trò chuyện đi, bản vương đi trước."

Lý Thiên Lan phất phất tay, nói ra: "Các tướng lĩnh đã ở ngoài thành chờ đợi, không có thời gian."

Nàng nhìn về phía Đường Ninh, nói ra: "Bảo trọng."

Đường Ninh nhẹ gật đầu, "Bảo trọng."

Tạm biệt rất đơn giản, thậm chí có chút lạnh nhạt, Đường Ninh có thể cảm nhận được ở trong đó có một phần tận lực, nhìn nàng quay người rời đi, hắn chỉ cười cười, sau đó đi rửa tay rồi ngồi bên cạnh lão Trịnh phơi nắng.

Lão Trịnh mài đao xong, lại đưa ra sau lưng, nói ra: "Nàng ấy thích ngươi, ngươi không nhìn ra được sao, không muốn giữ nàng ấy lại?"

"Nhìn ra." Đường Ninh vươn vai một cái, nói ra: "Nhưng nàng ấy là Lý Thiên Lan, nàng ấy thuộc về Sở quốc, lòng của nàng ấy cũng ở Sở quốc, nếu nàng ấy muốn đi, sẽ chẳng có ai giữ được."

Thái độ vừa rồi của nàng đã thể hiện tất cả, Đường Ninh hiểu nàng rất rõ, một vị công chúa ưa thích mặc nam trang, ước mơ là trị quốc an bang, chinh chiến sa trường, nàng sẽ không bởi vì hai chữ "Ưa thích" này mà từ bỏ ước mơ, dấn thân vào nhi nữ tình trường.

Đây kỳ thật mới là chỗ khác nhau lớn nhất giữa nàng cùng Triệu Mạn.

Lão Trịnh đứng lên, vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói ra: "Người trẻ tuổi, đừng tưởng rằng ình rất hiểu nữ nhân. . ."

Bên ngoài dịch trạm.

Chu Vương nhìn Lý Thiên Lan, hỏi: "Cứ đi như thế?"

Lý Thiên Lan dừng bước chân lại, nắm đấm trong tay áo đã nắm chặt.

Chu Vương chắp tay sau lưng, nói ra: "Dù sao về sau cũng không có khả năng gặp lại, muốn làm cái gì thì làm đi, thà rằng hiện tại hối hận, không cần để về sau mới hối hận. . ."

Sau lưng mãi vẫn không có tiếng đáp lại, Chu Vương quay đầu lại, kinh ngạc nói: "Người đâu!"

Trong phòng, Đường Ninh rót chén trà, chuẩn bị nhấp một ngụm, đột nhiên hắn ngẩng đầu thấy Lý Thiên Lan từ cửa nhanh chân bước vào.

Hắn nhìn nàng một chút, hỏi: "Còn có cái gì. . ."

Hắn chỉ nói được mấy chữ đã bị nàng trực tiếp chặn miệng.

Nàng dùng miệng của mình chặn miệng của Đường Ninh, Đường Ninh theo bản năng giãy dụa, lại bị nàng duỗi ngón tay điểm lên đầu vai, thân thể cũng không thể động.

Không giống với hai ngày trước ngẫu nhiên xung đột, đây mới thực sự là hôn, cưỡng hôn.

Đường Ninh chưa từng nghĩ tới mình lại có một ngày lại bị người khác cưỡng hôn, bị Lý Thiên Lan mà hắn cho rằng là người tỉnh táo nhất lý trí nhất không có khả năng xúc động nhất cưỡng hôn.

Động tác của nàng không lưu loát, cũng rất cuồng dã, thân thể Đường Ninh không thể động, ngây ngốc đứng im tại chỗ, trong lòng ngoại trừ chấn kinh và ngoài ý muốn, còn có. . . Một chút xíu khuất nhục.

Giữa ban ngày ban mặt, thế mà hắn lại bị một nữ nhân dùng sức mạnh.

Kỳ quái là, cảm giác quen thuộc kia lại một lần nữa hiện ra trong đầu, hắn luôn cảm thấy tình cảnh này hình như đã từng xảy ra ở nơi nào rồi vậy.

Triệu Mạn đứng ở cửa phòng, kinh ngạc nhìn một màn này, thân thể run rẩy, sắc mặt tái nhợt.

"Im miệng!" Nàng từ bên ngoài xông tới, giọng nói nghẹn ngào, ủy khuất nói: "Ta còn chưa hôn đâu. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!