Khi Triệu Mạn chạy vào, Lý Thiên Lan buông Đường Ninh ra, nhìn thẳng vào mắt hắn rồi nói: "Nụ hôn này, ta muốn ngươi vĩnh viễn nhớ kỹ."
Sau đó nàng nhìn Đường Ninh một chút rồi dứt khoát xoay người, bước nhanh rời đi.
Triệu Mạn chạy tới, trong mắt đầy hơi nước, nói ra: "Nàng dựa vào cái gì mà hôn ngươi, còn hôn dùng sức như vậy, môi của ngươi đều rách. . ."
Đường Ninh đứng nguyên tại chỗ, chỉ có hai mắt và đầu lưỡi là có thể động.
Triệu Mạn nắm lấy cánh tay của hắn lắc lắc, hỏi: "Ngươi làm sao lại bất động thế, ngươi sao vậy?"
Đường Ninh liếc ngoài cửa một chút, nói ra: "Ta bị nàng điểm huyệt không động được, ngươi đi ra bên ngoài gọi lão Trịnh tiến đến."
Triệu Mạn lấy khăn tay ra, giúp hắn lau đi tơ máu nơi khóe miệng, vội vàng nói: "Ta lập tức đi!"
Nàng vừa bước một chân tới bậc cửa, nhưng dường như nàng đột nhiên nghĩ tới điều gì, quay đầu nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi bây giờ không thể động sao?"
"Nàng điểm huyệt đạo của ta, ta đương nhiên. . ." Đường Ninh giải thích một câu, vừa mới nói được nửa câu, nhìn thấy Triệu Mạn chậm rãi đi tới, hắn cảnh giác nói: "Ngươi muốn làm gì?"
Triệu Mạn tìm tìm trong phòng rồi chuyển đến một chiếc ghế đẩu, đặt ở bên chân Đường Ninh, chính nàng đạp lên thế là đã cao ngang Đường Ninh rồi.
Mí mắt Đường Ninh giật một cái, vội vàng nói: "Ngươi muốn làm gì, ngươi đừng làm loạn. . ."
Hai má Triệu Mạn đỏ bừng, hai tay nắm chặt, nàng hít sâu mấy hơi giống như là cố lấy dũng khí.
Nàng nhắm mắt lại, bờ môi khẽ chu lên, chạm khẽ vào môi Đường Ninh như chuồn chuồn lướt nước, mở to mắt, nói ra: "Ngươi cũng nhớ kỹ nụ hôn này, ta hôn ngươi, sau này sẽ là người của ngươi."
Nàng nói xong mới nhảy xuống, chuyển ghế đẩu đi mới chạy đến bên ngoài, chỉ một lát sau đã lôi kéo Trịnh đồ tể tiến đến.
Đường Ninh không để ý đến Triệu Mạn, nhìn Trịnh đồ tể, nói ra: "Lão Trịnh, nhanh giúp ta giải huyệt."
Lão Trịnh đi đến trước người hắn, điểm một cái ở hai huyệt vị trên người hắn.
Đường Ninh ngoại trừ đau nhức ra thì không có cảm giác nào khác, thân thể vẫn không thể động như cũ.
"Không được?" Trịnh đồ tể nhìn hắn một chút, lại đổi mấy huyệt vị, hỏi: "Giải sao?"
Đường Ninh không nhúc nhích đứng tại chỗ, nhìn hắn, hỏi: "Thế này giống như đã giải sao?"
"Vậy ta không có biện pháp." Lão Trịnh khoát tay áo, nói ra: "Nàng khẳng định đã dùng độc môn bí pháp, chỉ có chính nàng mới có thể giải, ngươi cứ chờ đi, nhiều nhất là ba canh giờ, huyệt đạo sẽ tự giải."
Các nàng sẽ lập tức lên đường hồi kinh, ba canh giờ chính là sáu giờ , chờ đến khi huyệt đạo tự giải, món ăn cũng đã lạnh.
Lý Thiên Lan à Lý Thiên Lan, đột nhiên điểm huyệt đạo của hắn rồi còn cưỡng hôn, nói xong mấy lời khó hiểu lại lập tức xoay người rời đi, coi Đường Ninh hắn là ai thế?
Đường Ninh cắn răng nói: "Không được, sau ba canh giờ sẽ không đuổi kịp các nàng."
"Cũng không nhất định là ba canh giờ, nhìn xem nàng muốn ngươi đứng bao lâu. . ." Trịnh đồ tể liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Nhưng nàng điểm huyệt đạo của ngươi chính là không muốn để ngươi đuổi theo, cho dù ngươi đuổi theo thì có ích lợi gì?"
Thân là một người nam nhân, đánh không lại nàng ấy đã rất mất mặt rồi, nếu như ngay cả chuyện này đều bị nàng dùng sức mạnh, vậy thì thật sự là một chút tôn nghiêm cũng không còn lại.
Trước khi nàng đi, hắn muốn đi đòi lại tôn nghiêm nam nhân.
Nhưng lúc này hắn chỉ có thể nằm ở trên giường , chờ đến khi huyệt đạo tự giải.
Triệu Mạn cho đám hạ nhân lui xuống, nàng ngồi bên giường, nhìn môi của hắn, tức giận nói: "Tại sao nàng ấy lại như vậy, sao có thể cắn người chứ!"
Đường Ninh liếm môi một cái, đại khái đã hiểu ra được cảm giác quen thuộc kia đến từ nơi nào.
Không ngờ rằng hai năm trước, khi ở Linh Châu, nụ hôn đầu của hắn đã hiến cho nàng.
Triệu Mạn ngồi ở bên giường, thấy hắn không để ý đến mình, nàng ôm cánh tay của hắn, nhíu mày, nói ra: "Ta mặc kệ, dù sao ngươi đã hôn ta, hiện tại ta sống là người của ngươi, chết là quỷ của ngươi. . ."
Đường Ninh kinh ngạc nhìn nàng, trước kia mặc dù nàng cũng thường nói mấy lời chọc người, nhưng chưa bao giờ ngay thẳng cùng bức thiết như hôm nay, giống như không kịp biểu thị công khai chủ quyền vậy. . .
Cùng là công chúa, Triệu Mạn và Lý Thiên Lan là hai kiểu người hoàn toàn khác biệt.
Cho tới tận bây giờ Đường Ninh cũng không biết Lý Thiên Lan đang suy nghĩ gì, nhưng Triệu Mạn sẽ không che giấu gì mà biểu lộ tình cảm của mình, có đôi khi nhìn nàng có chút ngốc, nhưng lại rất ngây thơ, không có bất kỳ che dấu gì.
Đường Ninh nhìn nàng, mặc dù ngữ khí nàng rất kiên định, nhưng hai tay lại nắm thật chặt lại, sau trong đáy mắt có bối rối cùng lo lắng.
Nàng đã thể hiện ra tất cả nhiệt tình của chính mình, không một chút giả dối, cũng không đề phòng gì.
Giờ khắc này, Đường Ninh có thể hoàn toàn cảm nhận được tâm ý của nàng, cũng có thể cảm nhận được nàng đã hoàn toàn rộng mở nội tâm.
Bởi vì ánh sáng trong mắt nàng mà hắn thất thần một hồi, sau đó lại nắm chặt tay của nàng, nhìn nàng, gật đầu nói: "Tốt, từ giờ trở đi, ngươi chính là người của ta."
Trong mắt Triệu Mạn giống như có ánh sáng lóe lên, run giọng nói ra: "Ngươi, ngươi nói chuyện phải giữ lời. . ."
Đường Ninh dùng hai tay nắm tay của nàng, nói ra: "Giữ lời."
Triệu Mạn giống như là ý thức được cái gì, cúi đầu nhìn hắn, nói ra: "Ngươi, ngươi có thể động á!"
Huyệt đạo của Đường Ninh vừa rồi đã tự giải, xem ra Lý Thiên Lan cũng không tính để cho mình đứng ba canh giờ.
Triệu Mạn lau mắt, bỗng nhiên nói: "Ngươi, ngươi đuổi theo nàng đi, trễ nữa sẽ đuổi không kịp, mặc kệ có lời gì, đều nói rõ ràng. . ."
Đường Ninh nhẹ nhàng vỗ vỗ tay của nàng, đi tới cửa bên ngoài, rồi dặn Trần Chu nói: "Chuẩn bị một khoái mã!"
Triệu Mạn ngồi trên giường, nhỏ giọng thầm thì nói: "Người làm vợ người, không thể đố kỵ. . ."
. . .
Ở ngoài Thương Châu, trên quan đạo đi về phía kinh sư.
Đại quân bình định của triều đình vừa tới Thương Châu, muốn ở chỗ này mấy ngày, chỉnh đốn lại năm châu một phen, mới có thể khải hoàn hồi triều.
Ngoại trừ Trương Đại Nguyên bị tướng sĩ tức giận tại chém thành tám khối thì Chu Vương và những phản tướng bị khống chế kia, đội ngũ một nhóm hơn mười người, vừa mới ra khỏi kinh sư, đang chuẩn bị lên kinh thỉnh tội.
Mặc dù mưu phản không phải bản ý của bọn hắn, nhưng gây ra động tĩnh lớn như vậy, triều đình không có khả năng không giáng tội, thậm chí có thể sẽ nghiêm trị, lấy lắng lại kêu ca.
Trong đội ngũ hơn mười người này, cảm xúc những tướng lĩnh cầm đầu kia đều là không cao.
"Không biết lần này triều đình sẽ giáng tội như thế nào." Một tướng lĩnh thở dài, nói ra: "Nửa đời sau ta cũng không có ước mong gì lớn, có thể giết thêm mấy tên mọi rợ thảo nguyên cũng xứng đáng với đồng đội đã chết đi."
Có người tiếp lời nói: "Cách quan giáng chức ta cũng được, cho dù là làm một tên lính quèn cũng không quan trọng, chỉ cần có thể đến tiền tuyến đi giết mọi rợ. . ."
"Chờ đến kinh đô, các ngươi ngậm miệng lại, mặc kệ triều đình giáng tội thế nào, chịu đựng là được." Chu Vương thò đầu ra từ trong xe ngựa, nhìn bọn họ một chút, nói ra: "Chúng ta bây giờ đều là tội thần, có thể giữ được tính mạng đã là may mắn, còn muốn bàn điều kiện gì với triều đình sao?"
"Rất nhiều đồng đội bởi vì chúng ta mà chết, triều đình muốn chém giết muốn róc thịt, tự nhiên muốn làm gì cũng được." Tướng quân trẻ tên là Từ Lăng ngẩng đầu, trên mặt hiện ra một tia vẻ may mắn, nói ra: "Nếu không phải công chúa điện hạ cùng Đường đại nhân kịp thời đuổi tới, sợ là sẽ tạo thành sai lầm lớn, kết quả bây giờ đã là vạn hạnh trong bất hạnh."
Chu Vương thở dài, nói ra: "May mắn mà có Đường huynh đệ có y thuật vô cùng kì diệu kia, bây giờ nghĩ đến mấy thứ trong người kia, bản vương vẫn cảm thấy hãi đến hoảng."
Không chỉ Chu Vương, tất cả mọi người nghĩ đến sâu bọ trong người thì đều buồn nôn, tất cả đều là không rét mà run.
Cảm giác sống không bằng chết kia, cho dù là có là hán tử huyết tính cũng căn bản không chịu nổi.
Đối với vị Đường đại nhân có ân cứu mạng bọn hắn kia, đám người cảm kích từ sâu trọng nội tâm, Từ Lăng nhìn ra phía sau, nói ra: " Ân tình của Đường đại nhân, đời này sợ là không thể báo đáp."
Hắn vừa dứt lời, chỉ thấy trên quan đạo bọn hắn đang đi, một người một ngựa chạy nhanh đến, khiến cả đường nổi đầy khói bụi.
Mặc dù chỉ có một người, mười mấy tên hộ vệ đi theo cũng lập tức khẩn trương lên, bày ra tư thế nghênh địch.
Chu Vương nhìn người cưỡi ngựa đến gần, kinh ngạc nói: "Là Đường huynh đệ. . ."
Thở dài!
Đường Ninh nắm chặt dây cương,dừng lại bên cạnh mọi người.
Chu Vương nhìn hắn, nghi ngờ nói: "Đường huynh đệ có chuyện gì quan trọng sao?"
Đường Ninh không có trả lời, nhìn chung quanh một chút, nhìn về phía một chiếc xe ngựa ở phía trước, giận dữ nói: "Lý Thiên Lan, ngươi đi ra cho ta!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com