Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 413: CHƯƠNG 412: CÔNG TÔN ẢNH

Thần chi chính là son môi ở hậu thế, sau khi được Chu Vương nhắc nhở, Đường Ninh mới dùng khăn tay Lý Thiên Lan tặng để lau thần chi, rồi đưa mắt một đoàn người biến mất trên quan đạo.

Đến khi phía trước không còn nhìn thấy bóng dáng nào nữa, hắn mới chậm rãi thu tầm mắt lại.

Thời gian ba năm, nói ngắn cũng không ngắn, nói dài cũng không tính là quá dài.

Trong tình huống không có thân phận địa vị, muốn quang minh chính đại cưới một vị công chúa làm lão ẩu nói nghe thì dễ, chớ nói chi là cưới hai người.

Dù sao hắn cũng không phải hoàng đế, muốn cưới người nào thì cưới người đó, muốn giải quyết vấn đề này gần như chỉ có một con đường tắt là tạo phản.

Nhưng chuyện tạo phản ấy à, tuy nói liên quan tới chuyện tạo phản này, trong lòng của hắn có lý luận kinh nghiệm phong phú, nhưng thứ nhất là danh bất chính, ngôn bất thuận, thứ hai. . . , vô luận là tạo phản với người nào trong hai vị cha vợ thì sau này quan hệ vợ chồng cũng khó mà hài hòa, không phải con đường thích hợp.

Trong lúc nhất thời Đường Ninh lâm vào tình cảnh lưỡng nan, hắn thấy hơi đau đầu.

Dù sao chuyện này trong thời gian ngắn cũng không nghĩ ra, hắn lắc đầu không nghĩ thêm về chuyện này nữa, vẫn nên về Thương Châu trước, Triệu Mạn còn đang ở dịch trạm chờ đấy.

Nữ tử trung niên kia bị hắn kéo tới ném lên lưng ngựa, tâm địa nữ nhân này rất ác độc, Đường Ninh cũng không coi bà ta làm nữ nhân, để bà ta nằm sấp trên lưng ngựa, một lần nữa quay đầu nhìn một cái rồi vung roi ngựa, chạy về phía Thương Châu thành.

Thương Châu, dịch trạm.

Triệu Mạn đi đi lại lại trong sân, khi thì nhìn Đường Thủy, hỏi: "Biểu tỷ, hắn làm sao mãi vẫn chưa trở lại?"

Đường Thủy nhìn nàng, nói ra: "Công chúa gọi ta là Đường Thủy là được."

Triệu Mạn chạy tới, lôi kéo tay của nàng, nói ra: "Nơi này lại không có ngoại nhân, ngươi là hắn biểu tỷ, cũng chính là biểu tỷ của ta."

Đường Thủy nhìn nàng một chút, ở trong lòng thở dài.

Trước đó nàng đã gặp Bình Dương công chúa không ít lần, nhưng nàng chưa từng khách khí với mình như vậy?

Biểu đệ của nàng này, cái gì cũng tốt, tốt nhất chính là duyên phận với nữ nhân, công chúa mà bệ hạ sủng ái nhất hiển nhiên đã cảm mến hắn, tình cảm của vị công chúa Sở quốc kia đối với hắn, thì dù có là người mù cũng nhìn ra được, đây còn không phải toàn bộ, ngay cả Tô Mị có danh xưng đệ nhất mỹ nhân kinh sư dường như cũng có tâm tư khác thường với hắn.

Triệu Mạn giống như là nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên khẩn trương hỏi: "Biểu tỷ, hắn có thể không trở lại hay không?"

Đường Thủy bất đắc dĩ an ủi: "Không biết, chờ một chút đi."

Triệu Mạn nhàm chán chơi roi trong sân, một lúc sau, Đường Ninh từ ngoài cửa đi tới, hô một câu: "Ta đã trở về."

Triệu Mạn lập tức vứt roi xuống chạy tới, nhìn chung quanh một chút, thấy chỉ có một mình Đường Ninh đi về, hai mắt nàng lập tức cong lên.

Nhớ tới chuyện xảy ra trong phòng khi nãy, nàng có chút thẹn thùng, thấp giọng nói một câu "Ngươi trở về rồi." sau đó lại lập tức chạy trở về phòng.

Đường Thủy nhìn hắn, hỏi: "Nàng ấy đi rồi sao?"

Đường Ninh gật đầu nói: "Đi rồi."

"Đi sứ tới Sở quốc một chuyến, bên người có thêm hai vị công chúa." Đường Thủy lấy khăn tay ra, đưa tay xoa xoa khóe miệng của hắn, nói ra: "Ta xem ngươi trở về sẽ ăn nói thế nào với Tiểu Như Tiểu Ý."

Nam tử hán đại trượng phu, dám làm dám chịu, làm nữ tử, Triệu Mạn cùng Lý Thiên Lan đều dũng cảm quả quyết, có tình có nghĩa như vậy, hắn cũng không thể sợ đầu sợ đuôi mà làm rùa đen rút đầu.

Về phần nên ăn nói như thế nào với các nàng, cùng lắm thì trở về ngủ thư phòng một mình. . .

Hai tên cấm vệ giải nữ tử trung niên kia đi vào, Trần Chu đi lên trước, nói ra: "Đại nhân, người đã mang đến rồi."

Đường Ninh nhìn bà ta một chút, lại nhìn Trần Chu, nói ra: "Về sau tùy tiện trói trói là được rồi, không cần nghiêm túc như vậy."

Trần Chu chắp tay nói: "Thuộc hạ đã biết."

Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Trước tiên mang bà ta vào."

Thấy Trần Chu giải nữ tử trung niên này đi vào, Đường Thủy nhìn hắn, hỏi: "Nàng là ai?"

Đường Ninh giải thích nói: "Nữ tử bên người Nhị vương tử chạy mất kia, ta có một số việc muốn hỏi bà ta."

Đường Ninh đi vào gian phòng, nhìn Trần Chu, phân phó: "Tìm cái ghế dựa để bà ta ngồi đi."

Mặc dù võ công của bà ta không thấp, nhưng toàn thân không có sức lực gì, cả đoạn đường lại chịu xóc nảy, bây giờ có thể đứng lên đã rất tốt.

Đường Ninh chuyển cái ghế dựa tới ngồi tại đối diện với bà ta, hỏi: "Tên của ngươi?"

Nữ tử trung niên mở mắt ra, hờ hững nhìn hắn một chút, hai mắt lại nhắm lại.

Hiện tại Đường Ninh rốt cuộc đã hiểu được, vì cái gì xưa nay Hoàn Nhan Yên không coi mình làm con tin, có kỳ sư tất có danh đồ, hóa ra sư phụ của nàng so với nàng còn phách lối hơn.

Hắn vươn tay, trên lòng bàn tay nắm một con giáp trùng nho nhỏ.

Hắn nhìn về phía nữ tử trung niên, hỏi: "Biết đây là cái gì không?"

Nữ tử trung niên mở mắt lần nữa, thản nhiên nói: "Trên đời này biết luyện chế Điên Cổ, chỉ có ta cùng họ Bạch kia, ngươi là đồ đệ của nàng, chẳng lẽ nàng chưa nói với ngươi tên của ta?"

"Ta không biết họ Bạch mà ngươi nói." Đường Ninh nhìn bà ta, nói ra: "Ngươi tốt nhất là thành thật một chút, ta không phải Nhị vương tử, sẽ không khách khí với ngươi, ngươi biết Điên Cổ, cũng biết bị nó cắn sẽ như thế nào a?"

"Ngươi có được Điên Cổ, lại có Băng Tằm Cổ, ngươi không có khả năng không biết nàng." Nữ tử trung niên nhìn hắn, nói ra: "Điên Cổ và Băng Tằm Cổ của ngươi lấy được từ nơi nào tới?"

Đường Ninh vỗ bàn, nói ra: "Là ngươi đang hỏi ta hay ta đang hỏi ngươi?"

Nữ tử trung niên cau mày nói: "Ngươi không biết Bạch Cẩm?"

"Chưa từng nghe qua!" Đường Ninh nhìn bà ta, nói ra: "Ta hỏi lại một lần cuối cùng, ngươi tên là gì?"

Nữ tử trung niên nhìn chằm chằm hắn một lúc, cuối cùng nói: "Công Tôn Ảnh."

Đường Ninh nhấp một ngụm trà, lại hỏi: "Ngươi cùng Nhị vương tử đến Sở quốc có mục đích gì?"

Nữ tử trung niên lạnh nhạt nói: "Phá hư Trần Sở kết minh, ngăn cản Tín Vương thượng vị."

Mục đích của Hoàn Nhan bộ ngược lại là rất đơn giản, nghĩ mọi biện pháp suy yếu lực lượng hai nước, chỉ tiếc đội ngũ phái ra quá yếu, ngoại trừ bà ta cùng Hoàn Nhan Yên, ngay cả Nhị vương tử đều hi sinh.

Đường Ninh nhìn bà ta, hỏi: "Ngươi là người Hán, vì sao muốn thay bọn hắn làm việc?"

Nữ tử trung niên nhìn thẳng vào hắn, hỏi: "Ngươi là người Trần quốc, công chúa của các ngươi gả tới cho thái tử, vì sao muốn thay Tín Vương Sở quốc làm việc?"

Đường Ninh giải thích nói: "Bởi vì Tín Vương là nhạc phụ của ta."

Lý do này đã rất đầy đủ, một thái tử phế vật muốn đoạt nữ nhân của hắn, một người lại là nhạc phụ tương lai của hắn, giúp ai hay không giúp ai, là chuyện quá đơn giản tình.

Mặc dù vị nhạc phụ tiện nghi này luôn luôn không thuận mắt hắn, còn luôn đào hố để hắn nhảy, thậm chí còn muốn cho hắn và Lan Lan kết bái huynh muội, nhưng nói cho cùng, tiện nghi nhạc phụ cũng là nhạc phụ.

Nữ tử trung niên há to miệng, không phản bác được.

Đường Ninh nhìn xem nàng, nói ra: "Đến lượt ngươi trả lời."

Nữ tử trung niên nhắm mắt lại, nói ra: "Đều vì mình chủ."

Đường Ninh nhìn bà ta một chút, làm chủ tử của bà ta đúng là nghiệp chướng, kết quả là ngay cả thi thể vẹn toàn cũng không có lưu lại. Hắn luôn cảm thấy trên thân nữ nhân này có cái gì điểm đáng ngờ, nhưng lại không nói rõ được ở nơi nào, căn cứ vào lời bà ta nói để suy đoán thì hình như bà ta thật sự có quan hệ gì đó với Tô Mị.

Cụ thể là có quan hệ gì, chờ về đến nhà rồi đến hỏi qua nàng ấy.

Đường Ninh nhìn Trần Chu, nói ra: "Trước tiên dẫn bà ta xuống đi."

Trần Chu nhẹ gật đầu, khua tay nói: "Mang đi!"

Đi ra cửa, một tên cấm vệ nhìn về phía Trần Chu, nghĩ nghĩ, hỏi: "Đại nhân, có cần trói người này đưa đến trong phòng Đường đại nhân hay không?"

Trần Chu nhìn sắc mặt nữ tử trung niên vàng như nến kia một chút, đập một phát lên đầu tên cấm vệ kia, tức giận nói: "Ngươi mù a, đưa cái gì mà đưa, lại tìm sợi dây thừng buộc chặt, nhốt trong kho củi!"

Cấm vệ kia nhìn xem hắn, nói ra: "Trước kia con tin không phải đều trói lỏng ra . . ."

"Hiện tại cùng trước kia có thể giống nhau sao?" Trần Chu lại đánh bàn tay lên đầu của hắn, cả giận nói: "Ngươi có phải ngốc hay không, có phải ngốc hay không!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!