Lý Thiên Lan và Chu Vương đã xuất phát từ Thương Châu được mấy ngày, có lẽ bây giờ đã đến kinh đô, mà đoàn người Đường Ninh vẫn còn dừng lại ở Thương Châu.
Hai ngày trước đó, hắn đã định lên đường nhưng lại bị Triệu Mạn ngăn cản.
Hai ngày này nàng trắng trợn mua sắm trong thành, những vật mua được đã đựng đầy mấy xe.
Khi nàng lại muốn lôi kéo cánh tay Đường Ninh đi dạo phố, Đường Ninh vội vàng kéo lấy nàng, nói ra: "Những vật này đã đã đủ rồi, không cần thiết mua nữa."
Triệu Mạn nói: "Thật vất vả mới đi ra ngoài được một lần, mua nhiều một chút, trở về tặng cho Tiểu Như tỷ tỷ và Tiểu Ý tỷ tỷ, ngươi nói các nàng có thích không?"
"Ngươi đã mua rất nhiều rồi." Đường Ninh nhìn nàng, nói với vẻ bất đắc dĩ: "Các nàng nhận được nhất định sẽ vui mừng."
Triệu Mạn ngẩng đầu, nói ra: "Thế nhưng ta còn muốn mua thêm một chút cho các tỷ ấy."
Nếu nàng còn mua nữa nữa sợ là sẽ tại tốn thêm mấy chiếc xe nữa, Đường Ninh vội vàng nói: "Được rồi, người một nhà không cần khách khí như vậy."
Triệu Mạn đỏ mặt, nói ra: "Người một nhà mới cần tốt với các tỷ ấy. . ."
Thật vất vả mới khuyên được nàng, Lục Đằng đã đi tới hỏi hắn khi nào lên đường.
Tháng ba xuất phát, hiện tại đã là trung tuần tháng tám, non nửa năm đã sắp trôi qua, còn trì hoãn thời gian nữa là không được.
Đường Ninh phân phó hắn : "Để mọi người dọn dẹp một chút, sáng sớm ngày mai lên đường!"
Kinh đô.
Từ khi đại quân triều đình xuất chinh, tất cả mới chỉ qua mười ngày mà công chúa điện hạ đã về tới kinh đô.
Chu Vương và tướng lĩnh năm châu cũng đi theo công chúa hồi kinh thỉnh tội.
Lúc trước dân chúng cứ nghĩ rằng công chúa điện hạ lãnh binh xuất chinh, mọi việc đều thuận lợi, dùng thời gian ngắn đã thu phục phản quân, đến tận khi chiếu thư được dán trên tường thành, thì mọi người mới hiểu được từ đầu đến cuối câu chuyện .
Hóa ra lần này Chu Vương tạo phản đúng là do người thảo nguyên mượn danh Chu Vương, muốn lợi dụng cơ hội khiến Sở quốc rối loạn.
Bị người thảo nguyên thiết kế, khiến quốc gia mình rối loạn, đây quả thực là hung hăng vả một bàn tay vào trên mặt bách tính Sở quốc.
Nghĩ tới lúc trước bọn hắn giả ý nghị hòa, kì thực là cấu kết thái tử để gây bất lợi cho Tín Vương lúc ấy còn chưa đăng vị, đám người thảo nguyên lòng lang dạ thú đã rõ rành rành.
Trong lúc nhất thời, bách tính trong kinh đều oán giận, họ muốn cùng ký một lá thư, thỉnh cầu triều đình phát binh đánh tới thảo nguyên.
Cũng may trong chiếu thư đã viết rõ, bao gồm cả chuyện Nhị vương tử thảo nguyên và tất cả tặc nhân đều đã bị công chúa dẫn quân Thương Châu tru sát, oán khí của dân chúng mới lắng lại.
Trong chuyện lần này, cho dù Chu Vương không có ý mưu phản, nhưng cũng suýt nữa tạo thành sai lầm lớn, nếu không xử trí thì không thể an ủi được dân chúng, pháp lý không dung, tình lý không tha.
Trong chiếu thư cũng viết rõ kết quả xử trí Chu vương, mặc dù tước vị thân vương của ông ta vẫn được giữ lại, nhưng nửa đời sau chỉ có thể ở lại kinh sư, xem như là biến tướng cầm tù, cũng chỉ có chức vị vương gia suông.
Ngoài ra, những phản tướng liên quan tới cũng có lỗi kia, cứ theo luật lệ, tạo phản là tội lớn phải tru cửu tộc, nhưng nể tình bọn hắn thân bất do kỷ, miễn được cái chết, nhưng bị cách chức thôi vị, tất cả đều bị sung quân đến cùng biên cảnh giáp giới thảo nguyên, để bọn hắn chiến đấu lập công chuộc tội.
Ở dưới thành cung, dân chúng vây quanh chật như nêm.
"Những tên mọi rợ thảo nguyên kia thật đáng chết, công chúa uy vũ!"
"Nếu sớm biết công chúa điện hạ có thể giải quyết những mọi rợ kia, cũng không cần huy động nhân lực, xuất động nhiều đại quân như vậy!"
"Những mọi rợ kia vậy mà dám phách lối như thế, điện hạ nên bắt bọn hắn trở lại, lăng trì xử tử từng tên một!"
. . .
Trường Ninh công chúa trong lòng người dân Sở quốc có danh vọng cực cao, tuy nàng là nữ tử, nhưng thành tựu của nàng khiến toàn nam nhân Sở quốc phải xấu hổ.
Ba năm trước, nàng giả nam trang tham gia khoa khảo, một lần đã trở thành tam nguyên trạng nguyên đầu tiên từ trước tới nay của Sở quốc, cũng là trạng nguyên trẻ tuổi nhất.
Trước lúc này, thậm chí nàng đã tự mình mang binh tới đánh đám mọi rợ thảo nguyên dám tới Sở quốc cướp, rồi đuổi bọn hắn về quê quán.
Công tích của Trường Ninh công chúa không chỉ có như vậy, nàng giỏi văn cũng giỏi võ, thông hiểu triều chính, 15 tuổi đã có thể đưa ra cách nhìn riêng của mình đối với triều sự, châm biếm thói xấu thời thế, ngay cả bệ hạ cũng tán dương nàng nhiều lần.
Một năm trước, nàng đi sứ tới Trần quốc, sau khi trở về lại đề ra không ít cải cách mới, trong đó có một điều quan trọng nhất chính là vận dụng nhiều phương pháp cải thiện lũ lụt, đã giúp triều đình hàng năm tiết kiệm được một khoản lớn dành cho trị thủy.
Trường Ninh công chúa ở Sở quốc là một truyền kỳ, lần này dẫn quân bình định phản loạn lại thêm vào một trang nổi bật trên con đường truyền kỳ của nàng.
Trong quán đầu đường, lão ẩu bà bán mì bê một bát mỳ nóng hổi tới cho nàng, cười nói: " Lần này công chúa lại làm được một việc lớn, bên ngoài đã bàn luận đến phát điên rồi. . ."
Lý Thiên Lan nhìn về phía bà lão, nói ra: "Bà bà, ta có một chuyện muốn nói cho bà."
Lão ẩu bà ngồi xuống chiếc ghế đối diện với nàng, cười ha hả nói ra: "Công chua nói đi, bà bà nghe đây."
Một lát sau, nghe Lý Thiên Lan nói xong, bà lão đột nhiên đứng lên, cả kinh nói: "Công chúa, người thật. . ."
Lý Thiên Lan đỏ mặt hiếm thấy, khẽ gật đầu.
Lão ẩu bà khiếp sợ nhìn nàng, một lúc lâu mới thở dài, lẩm bẩm nói: " Nếu năm đó lão ẩu tử ta cũng dũng cảm giống như công chúa thì hiện tại cũng không đến mức ở chỗ này bán mì. . ."
"Ta nhìn tiểu tử kia cũng thật sự ưa thích công chua. . ." Bà lão nghĩ một chút lại nói: "Nhưng tiểu tử kia nhìn là biết hắn chính là biết dỗ dành các cô nương, khẳng định có rất nhiều nữ tử thích hắn, về sau công chúa đi theo hắn, cần phải giám sát hắn chặt chẽ một chút, nếu hắn dám đến chỗ hái hoa ngắt cỏ, thì người phải ác độc mà trừng trị hắn. . . , bên người tiểu tử kia ngược lại cũng có người lợi hại, đến đây, bà bà sẽ dạy công chúa mấy chiêu!"
Hoàng cung.
Trong ngự thư phòng, người đã từng là Tín Vương, bây giờ là hoàng đế Sở quốc, ngồi trước bàn cờhai ngón tay kép lấy một quân cờ, sau khi suy nghĩ một chút, mới nhìn tới phía đối diện, nói ra: "Nhiều năm không gặp, tài đánh cờ của đệ cũng vẫn không giảm, ta vẫn không đánh lạ được đệ."
Chu Vương lắc đầu, nói ra: "Những năm này thần đệ nhàn rỗi nhàm chán, chỉ toàn đánh cờ, hoàng huynh phải phí sức vào quốc gia đại sự, kỳ nghệ thế này cũng là bình thường. . ."
Lý Thuấn là tân hoàng rốt cục cũng đặt được quân cờ xuống , thuận miệng hỏi: "Ta giữ đệ tại kinh đô, đệ có oán hận không?"
Chu Vương chậm rãi cầm lên một quân cờ, nói ra: "Thần đệ ước gì được lưu tại kinh đô hưởng phúc, hoàng huynh không biết đâu, thế giới bên ngoài nguy hiểm cỡ nào, nữ nhân kia đưa vào trong thân thể thần đệ một côn trùng khoảng chừng ba tấc, nếu không phải có Đường huynh đệ, hôm nay thần đệ đã không gặp được hoàng huynh."
Lý Thuấn nhìn về phía Chu Vương, hỏi: "Đường huynh đệ?"
Chu Vương giải thích nói: "Chính là Đường Ninh - tống hôn sứ của Trần quốc."
Lý Thuấn nhếch miệng, nói ra: "Tiểu tử kia đúng là hiểu mấy thứ bàng môn tà đạo."
Chu Vương giật mình, "Tiểu tử?"
Lý Thuấn phất phất tay, nói ra: "Không nói hắn, đánh cờ."
Chu Vương nhìn về phía Sở hoàng, bỗng nhiên nói: "Nói đến hắn, có một việc không biết hoàng huynh có biết không."
Lý Thuấn nhặt lên một quân cờ, thuận miệng hỏi: "Chuyện gì?"
Chu Vương nghĩ nghĩ, nói ra: "Theo thần đệ quan sát, Đường Ninh và Tiểu Lan. . ."
Động tác trên tay Lý Thuấn khẽ dừng, ngẩng đầu hỏi: "Hắn và Lan Lan thế nào?"
"Nếu như thần đệ không đoán sai. . ." Chu Vương suy nghĩ một lát, mới nói: "Tiểu Lan vầ hắn, đã tư định chung thân."
"Đệ nói cái gì!" Lý Thuấn đột nhiên đứng lên, trực tiếp đẩy ngã bàn cờ, lớn tiếng nói: "Cái gì mà tư định chung thân?"
Chu Vương nhìn quân cờ lăn lóc đầy đất, sửng sốt một chút, hỏi: "Hoàng huynh không biết sao?"
"Ta biết cái gì!" Vẻ mặt Lý Thuấn vô cùng giận dữ, lẩm bẩm nói: "Khó trách, khó trách từ khi sau khi nó trở về vẫn là lạ, khó trách nó muốn tự mình đi bình định. . ."
Hắn giận đùng đùng đi ra ngoài điện, Chu Vương đứng lên, hỏi: "Hoàng huynh đi nơi nào, lát nữa không đi câu cá?"
Lý Thuấn nổi giận đùng đùng phất phất tay, "Lan Lan đã bị người câu đi, còn câu cá cái rắm ấy!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com