Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 416: CHƯƠNG 415: VỀ TỚI KINH SƯ

Trịnh đồ tể rút lấy đá mài đao dưới chân bà ta, rồi đứng thẳng dậy, không thèm liếc nhìn bà ta một cái, lập tức quay người rời đi.

Sắc mặt nữ tử trung niên trắng bệch, run giọng nói: "Rốt cuộc ngươi là ai, tại sao ngươi lại biết Vạn Cổ giáo, ngươi là Đại Lương. . ."

Trịnh đồ tể phất phất tay, nói ra: "Đều là chuyện từ quá khứ. . ."

Hắn đi ra ngoài, đóng lại cửa kho củi, đến khi đi vào trong viện thì không nghe thấy giọng nói bên trong nữa.

Đường Ninh nhìn hắn một chút, hỏi: "Nữ nhân kia đang kêu cái gì thế?"

Trịnh đồ tể nói: "Có lẽ là do dây thừng trói quá chặt, để cho người trói nhẹ một chút đi, chừa chút bà ấy chút tôn nghiêm cao thủ."

Lão Trịnh đã mở miệng cầu tình, giống như cây vạn tuế ra hoa vậy, rất khó gặp, Đường Ninh gọi Trần Chu tới, nói ra: "Đi thả lỏng dây ra một chút, thay kiểu trói đi."

Khi hắn đi đến sân viện của Triệu Mạn, nàng và Đường Thủy đang đứng ở trong sân, chạy tới nói ra: "Biểu tỷ vừa dạy ta một chiêu, ngươi có muốn nhìn xem hay không. . ."

Từ khi Hoàn Nhan Yên tặng roi cho Triệu Mạn, nàng đã hoàn toàn bước lên một lối rẽ, Đường Ninh không hy vọng nàng có thể quay trở về chính đạo, chỉ hy vọng nàng có thể vững bước tiến tới, luyện tập tiên pháp thật tốt, tuyệt đối không nên lại đi lên một con đường khác.

Kinh đô, thời gian đã tới tháng mười.

Con người đều dễ quên, mỗi ngày kinh đô đều có chuyện mới xảy ra, hiện tại đã tới gần cuối năm, có rất ít người còn nhớ được những chuyện xảy ra từ đầu năm.

Khi Bình Dương công chúa xuất giá có thể nói là oanh động kinh thành, nhưng ơn nửa năm trôi qua, nếu không phải có người nhắc tới thì bách tính đã sớm không nhớ rõ thịnh hội đầu tháng ba khi công chúa rời kinh.

Quan viên Lễ bộ đương nhiên sẽ không quên, bởi vì hôm nay chính là ngày công chúa hồi kinh.

Sở Hoàng đời trước đột nhiên băng hà, trước khi lâm chung còn phế đi thái tử, chuyện thông gia giữa hai nước cũng mất hiệu lực, hơn hai tháng trước sứ đoàn xuất phát từ kinh đô Sở quốc, hôm nay đã về đến nơi.

Từ Bộ ti, Thiện Bộ ti, Chủ Khách ti, lang trung tam ti tự mình ra thành nghênh đón, sắc mặt ba người đứng ở cửa thành khá u ám.

Từ bộ lang trung thở dài, nói ra: "Hắn lại trở về."

Sắc mặt Thiện bộ lang trung đầy vẻ sầu lo, thở dài: "Vậy phải làm sao mới tốt bây giờ. . ."

"Nếu không. . ." Chủ khách lang trung nghĩ một chút nói ra: "Chúng ta xin nghỉ một tháng nhỉ?"

Thiện bộ lang trung do dự nói: "Ba người chúng ta đồng thời xin nghỉ, sợ là sẽ bị người ta chỉ trích, như thế không được đâu?"

"Để người ta chỉ trích quan trọng hay tiền đồ và mạng nhỏ quan trọng?" Từ bộ lang trung lắc đầu, nói ra: "Nửa năm trước, hắn lên làm tống hôn sứ như thế nào, chẳng lẽ các ngươi quên sao? Lễ bộ lang trung đời trước hạ tràng thế nào các ngươi cũng quên sao?"

Một Lễ bộ chủ sự tạm thời, tự nhiên không thể làm tống hôn sứ, nhưng hắn quả thực đã giẫm lên thân thể mấy người bọn họ, ngồi xuống vị trí kia, trước khi đi, hắn đã được bệ hạ bổ nhiệm làm Lễ bộ lang trung, lần này hắn trở về, ba người bọn hắn chẳng phải sẽ lại giẫm lên vết xe đổ?

Từ bộ lang trung phất phất tay, nói ra: "Bản quan mặc kệ có chỉ trích hay không, lát nữa trở về sẽ lập tức xin nghỉ, lúc nào hắn rời Lễ bộ thì lúc đó ta lại trở về!"

Thiện bộ lang trung nghĩ một chút rồi cắn răng nói: "Ta cũng vậy!"

Chủ khách lang trung do dự một chút, cuối cùng mở miệng nói: "Ta trở về tìm Lưu thị lang."

Ba người lại nhỏ giọng nói chuyện với nhau một trận, đám người đứng phía sau đột nhiên truyền đến tiếng huyên náo.

Bọn hắn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một vệt đen xuất hiện ở cuối tầm mắt.

Trong đám người đứng ở cửa thành, có người cao giọng hô: "Công chúa hồi kinh!"

. . .

Đường Ninh đứng ở cửa thành, tính nhẩm một chút, hơn nửa năm trước sứ đoàn xuất phát từ kinh sư, đến kinh đô Sở quốc tốn hơn ba tháng, trở về lại chỉ dùng hai tháng rưỡi.

Đây là bởi vì trên đường về, bọn hắn có gặp thành cũng không ngừng, gần như là nghỉ mấy ngày đã lên đường, nếu như không phải ở Sở quốc xuất hiện chuyện phản khiến hành trình chậm trễ mấy ngày thì còn trở về sớm hơn.

Tính toán ra, bọn hắn đi sứ phần lớn thời gian đều tốn trên đường.

Sau khi trở lại kinh sư, cửa thành sớm đã có quan viên Lễ bộ tới nghênh đón, sau đó sẽ trực tiếp tiến cung, để báo cáo với hoàng đế.

Bọn hắn tới kinh đã là giữa trưa, tảo triều sớm đã kết thúc, nơi Trần Hoàng tiếp kiến bọn hắn là Ngự Thư phòng.

Đường Ninh cùng Lục Đằng Hà Thụy đi vào, cả ba đồng thời khom người nói: "Thần tham kiến bệ hạ!"

Trần Hoàng nhìn bọn hắn, gật đầu nói: "Miễn lễ."

Đường Ninh không đứng dậy, chỉ ôm quyền nói: "Thần đã cô phụ sự phó thác của bệ hạ, cô phụ tín nhiệm triều đình, mong bệ hạ giáng tội!"

Lục Đằng cùng Hà Thụy cũng đồng thời khom người, nói ra: "Mong bệ hạ giáng tội!"

Trần Hoàng phất phất tay, nói ra: "Ngay cả trẫm cũng không nghĩ đến, trong nửa năm này mà Sở quốc lại sinh ra biến cố lớn như vậy, chuyện này không trách các ngươi, miễn lễ đi."

"Tạ ơn bệ hạ." Đường Ninh chắp tay, đứng thẳng người, từ trong tay áo lấy ra một vật, đưa lên, nói ra: "Bệ hạ, đây là Sở Hoàng đương nhiệm gửi quốc thư, mời bệ hạ xem qua."

Lập tức có một hoạn quan đi lên trước, tiếp nhận quốc thư từ trong tay hắn rồi trình đi lên.

Mặc dù quốc thư là thứ rất trang trọng, cần hắn hồi kinh rồi đệ trình ở trước mặt, nhưng nội dung quốc thư kỳ thật trước khi bọn hắn đi tới kinh đã được dâng tới trước.

Trần Hoàng nhìn lướt qua, sau khi buông xuống, sắc mặt phức tạp nói: " Sở quốc bây giờ đã không phải thần tử của Trần quốc năm đó. . ."

Bầu không khí trong điện có chút ngột ngạt, đến tận khi có một bóng người từ ngoài điện chạy vào.

"Phụ hoàng, phụ hoàng. . ." Triệu Mạn chạy đến bên người Trần Hoàng, ủy khuất nói: "Con còn tưởng rằng về sau sẽ không được gặp phụ hoàng nữa!"

Trong nháy mắt khi thấy được nàng, vẻ mặt Trần Hoàng có một chút tiếc nuối, lại có một tia may mắn và vui mừng, cuối cùng hóa thành một nụ cười, nói ra: "Dọc theo đường này, Mạn nhi vất vả. . ."

Triệu Mạn kéo tay áo của ông ta, nói ra: "Mạn nhi không muốn đi tới nơi xa như vậy, Mạn nhi muốn cả đời lưu tại kinh đô ở bên phụ hoàng. . ."

"Được." Trần Hoàng gật đầu cười, nói ra: "Trẫm để cho người dọn dẹp lại Trường Ninh cung một chút. . ."

Triệu Mạn lắc đầu, nói ra: "Phụ hoàng, Mạn nhi đã lớn lên, ở trong cung mãĩ cũng không hợp lễ chế, con nên ở phủ công chúa ngoài cung đi, con vẫn sẽ thường xuyên tiến cung đến bồi phụ hoàng. . ."

"Như vậy cũng tốt." Trần Hoàng nhìn xuống phía dưới, nói ra: "Trẫm cùng Mạn nhi trò chuyện, các ngươi lui xuống trước đi."

Tâm hồn của Đường Ninh đã sớm bay trở về nhà, chỉ chờ Trần hoàng nói câu này, nghe vậy lập tức chắp tay nói: "Thần cáo lui."

Khi hắn chuẩn bị rời đi, nhìn thấy Triệu Mạn đưa lưng về phía Trần Hoàng, nháy nháy mắt với hắn, dùng khẩu hình nói: "Chờ ta. . ."

Xe ngựa sớm đã chờ ở cửa cung, một đường đi tới Đường phủ, Đường Ninh xuống xe ngựa, đã thấy được một đoàn người chờ ở cửa ra vào.

Hắn đi lên trước, nhìn hai nữ tử đứng ở đầu tiên, giang hai cánh tay, nói khẽ: "Ta trở về."

Hai tiểu cô nương Tiểu Tiểu và Phương Tân Nguyệt đứng sau lưng các nàng, trên mặt là nụ cười tươi, Trịnh đồ tể ôm nữ nhi đứng ở một bên, đưa tay che lấy mắt của bé, nói nhỏ: "Niếp Niếp đừng nhìn."

. . .

Buổi sáng nằm ở trên giường, hai cánh tay ôm Tiểu Ý và Tiểu Như, Đường Ninh lại một lần nữa khắc sâu cảm nhận rằng dù là làm quan lớn hơn nữa, làm được đại sự gì cũng không hạnh phúc giống như được ôm hai vị nương tử.

Chung Ý từ trên giường giùng giằng, đỏ mặt nói: "Tướng công, đã sắp tới giữa trưa rồi, chúng ta phải nhanh rời giường, nếu không sẽ bị người khác sẽ châm biếm."

Tô Như cũng muốn đứng lên, cánh tay Đường Ninh lại ôm chặt các nàng thêm một chút, nói ra: "Nơi này là Đường phủ, ai dám cười chứ?"

Chung Ý cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Đêm qua cha mẹ nói, buổi sáng muốn đi qua. . ."

Từ ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào có thể thấy hiện tại đã là giữa trưa, nói cách khác là nhạc phụ nhạc mẫu đã đợi một buổi sáng, dù Đường Ninh có da mặt dày cũng cảm thấy không hay.

Hiện tại mặt trời đã lên cao, bọn họ mặc quần áo xong cũng không tiện ra ngoài gọi nha hoàn tiến đến, sau khi tắm sơ, ngồi ở trước bàn trang điểm của mình chỉnh trang lại.

"Ta tới đi." Đường Ninh đi qua, từ trong tay Chung Ý nhận lấy bút kẻ mày, nhẹ nhàng giúp nàng vẽ lông mày.

Hơn nửa năm trước, ban đầu giúp nàng kẻ lông mày, nàng còn nhăn nhăn nhó nhó, về sau lại thả lỏng hơn, đây cũng là một loại khuê thú của bọn hắn.

Giúp nàng vẽ xong lại bắt đầu giúp Tiểu Như vẽ.

Chung Ý ngồi trước gương đồng, cẩn thận soigương, nhìn về phía Đường Ninh, nghi ngờ nói ra: "Tướng công ra ngoài mấy tháng này, kỹ nghệ kẻ lông mi giống như đã tiến triển rất nhiều. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!