"Đó là tự nhiên." Đường Ninh vừa vẽ lông mày cho Tiểu Như, vừa giải thích nói: "Đây đều là học được của Tú Nhi, trên đường đi Sở quốc, công chúa kêu chán muốn đi ra ngoài, ta sẽ dùng nàng luyện tay một chút, mang nàng lén đi ra ngoài, thời gian lâu dài, tay nghề tự nhiên sẽ tiến triển, ở trên người nàng luyện nhiều một chút, đến khi giúp các nàng vẽ cũng sẽ không sai lầm. . ."
Chuyện này khẳng định phải nói cho các nàng biết, nhưng không phải hiện tại, hôm nay ban ngày còn có một số chuyện, ban đêm lại thẳng thắn cùng các nàng.
Chung Ý nhẹ nhàng thở ra, nói ra: "May mắn lần này chỉ hữu kinh vô hiểm, tướng công và công chúa có thể bình yên trở về, thật sự là quá tốt."
"Có ta ở đó thì sao có thể có nguy hiểm chứ." Đường Ninh cười cười, nói ra: "Lần này công chúa trở về, còn mua thật nhiều lễ vật cho các nàng. . ."
Giúp các nàng vẽ lông mày xong, trong khi chờ hài nàng thay quần áo chỉnh tề thì Đường Ninh đã mặc quần áo tử tế rồi ra khỏi phòng.
Chung Ý ngồi bên giường, nhẹ nhàng thở dài.
Tô Như ngẩng đầu nhìn nàng, kinh ngạc nói: "Tỷ tỷ, thế nào?"
Chung Ý nhìn nàng, hỏi: "Muội muội ngốc, nếu như là muội, muôi có nguyện ý để nam tử ngoại trừ tướng công ra vẽ lông mày cho mình sao?"
"Đương nhiên không nguyện ý." Tô Như lắc đầu, nói ra: "Ngoại trừ Tiểu Ninh ca, ai cũng không thể."
Nàng nói xong mới giống như ý thức được điều gì, ngẩng đầu, hỏi: "Tỷ tỷ có ý là công chúa thích Tiểu Ninh ca?"
Chung Ý nhẹ gật đầu, nói ra: " Trước khi công chúa rời kinh, ta đã nhìn ra."
Tô Như giật mình, mới hỏi: "Vậy, vậy chúng ta phải làm gì?"
"Ta muốn xem đến lúc nào tướng công mới có thể thẳng thắn, nếu hắn tiếp tục giấu diếm chúng ta, thì để chàng ngủ thư phòng một tháng. . ." Chung Ý hừ nhẹ một tiếng, lại nhìn tiểu Ý, nói ra: "Ta biết muội luôn luôn ủng hộ tướng công, nhưng chuyện này muội không thể nói cho hắn biết, nữ tử thích tướng công nhiều như vậy, tỷ muội chúng ta cần một lòng, bằng không về sau trong nhà không sẽ có muội muội. . ."
Tô Như kéo cánh tay của nàng, nói ra: "Ta biết, tỷ tỷ yên tâm đi. . ."
. . .
Đường Ninh đi đến trong viện, đụng phải Tình Nhi bưng chậu gỗ đi tới, hắn nhìn nàng hỏi: "Tình Nhi, ngươi đi đâu đấy?"
Tình Nhi ngẩng đầu nói: "Lão gia và phu nhân đã chờ thật lâu rồi, ta giúp tiểu thư trang điểm. . ."
Đường Ninh phất phất tay, nói ra: "Không cần, các nàng thay xong quần áo sẽ đi ra."
"Ồ." Tình Nhi ngây ngô nhẹ gật đầu, nói ra: "Vậy ta đổ nước đi."
"Chờ một chút." Đường Ninh nghĩ đến một việc, gọi lại nàng, hỏi: "Đường Yêu Yêu đâu, hôm qua làm sao không thấy nàng ấy, nàng không ở lại kinh sư sao?"
"Nàng có mà." Tình Nhi lắc đầu, nói ra: "Sáng sớm hôm qua trước khi cô gia trở về, nàng còn đến đây mà."
Hôm qua ngay cả Phương Tiểu Nguyệt còn cúp học chạy tới đón hắn, thế mà đến bây giờ Đường yêu tinh vẫn không lộ diện, Đường Ninh đứng ở trong sân, nhỏ giọng nói: "Ngay cả mặt cũng không lộ, có còn là bằng hữu hay không, thật sự không tưởng nổi. . ."
Đường Yêu Yêu từ ngoài tường bay tới, cả giận nói: "Nói người nào đấy!"
Đường Ninh nhìn nàng, kinh ngạc nói: "Ngươi rình ở chân tường à?"
"Cái gì mà rình ở chân tường, ta trùng hợp nghe được ngươi nói xấu ta!" Đường Yêu Yêu trừng mắt liếc hắn một cái, hỏi: "Quà của ta đâu?"
Đường Ninh khua tay nói: "Đều trong xe, lát nữa ngươi tùy ý chọn."
Đường Yêu Yêu liếc hắn, nói ra: "Tính ngươi còn có chút lương tâm, không uổng công nửa năm qua ta thay ngươi trông coi cửa hàng."
Câu nói này thì không đúng rồi, Đường Ninh nhìn nàng, nói ra: "Đây không chỉ có là cửa hàng của ta, cũng là cửa hàng của ngươi, những cửa hàng này giống như là đứa con của chúng ta. . ."
Đường Yêu Yêu đỏ bừng mặt, xấu hổ nói: "Phi, ai cùng ngươi có hài tử!"
"Ta chính là ví dụ."
"Ví dụ cũng không được!"
. . .
Đường Ninh ví dụ lung tung, Đường Yêu Yêu bất mãn liếc hắn, nói ra: "Trong khoảng thời gian này, mọi chuyện đều do một mình ta lo, ngay cả một câu vất vả mà ngươi cũng không nói."
"Được rồi. . ." Đường Ninh không so đo với nàng, nói ra: "Hơn nửa năm nay ngươi vất vả rồi. . ."
Đường Yêu Yêu vỗ một bàn tay xuống bàn đá, càng thêm tức giận: "Ngươi cho rằng nói một câu "Vất vả" là xong rồi sao?"
Đường Ninh giật mình, lại nói: "Vậy từ giờ trở đi, mọi chuyện nặng cứ để ta tới làm, ngươi cứ nghỉ ngơi một đoạn thời gian, thế nào?"
Đường Yêu Yêu liếc mắt nhìn hắn, hỏi: "Ta thật vất vả mới quản lý tốt nhiều cửa hàng như vậy, ngươi vừa trở về đã muốn đoạt quyền?"
Đường Ninh sửng sốt một chút đành đỡ trán, nói ra: "Vậy ngươi nói làm thế nào chứ. . ."
Đường Yêu Yêu lại không tiếp tục tiếp tục làm khó hắn, liếc hắn, hỏi: "Lần này ngươi đi Sở quốc, có gặp Lý Thiên Lan chứ, đã hơn một năm không gặp nàng ta, vẫn rất nhớ nàng ta."
"Kỳ thật cũng không quá nhớ nhung." Đường Ninh nhìn nàng, an ủi: "Về sau có rất nhiều cơ hội gặp."
Đường Yêu Yêu nhíu mày, hỏi: "Cái gì?"
"Ta nói là. . . Đương nhiên là có gặp nàng ấy." Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Nàng ấy hiện tại đã là công chúa, được bách tính kính yêu, đúng rồi, chúng ta có một lần còn nói tới ngươi."
Vẻ mặt Đường Yêu Yêu khẽ động, hỏi: "Nàng nói ta cái gì?"
Đường Ninh nói: "Nàng nói ngươi chủ động, cường thế, còn nói ngươi rất có mị lực."
Đường Yêu Yêu nhếch miệng, một mặt không tin, "Nàng ta sẽ nói ta như vậy?"
Đường Ninh vươn tay, nói ra: "Ta thề, ta nói thật."
Cũng không biết Đường Yêu Yêu có tin không, nhưng sau đó nàng chỉ ngạo kiều liếc hắn một cái, nói ra: "Ta muốn đi xem quà của ta."
Trước khi Đường Ninh rời kinh đô đã mua quà cho tất cả mọi người, trên đường về,Triệu Mạn lại mua thêm xếp đầy mấy xe, hiện tại trước cửa nhà có mười mấy cỗ xe ngựa, ngay cả nha hoàn hạ nhân cũng có phần.
Đường Ninh chọn lấy một xe, tự mình tới Thiên Nhiên Cư.
Kỳ thật chuyến đi này, người hắn nên cảm tạ nhất chính là Tô Mị, những vật áp đáy hòm mà hắn dùng để bảo mệnh đều là nàng ấy tặng trước khi đi.
Hắn gõ gõ cửa viện của Tô Mị, bên trong không có tiếng gì truyền đến, nhưng cửa viện không đóng, Đường Ninh đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Tiểu Đào ngồi xổm ở trong viện chơi rắn.
Tiểu Đào ngẩng đầu nhìn hắn, đầu tiên là khẽ giật mình, sau đó nhếch miệng, xoay người, quay mông lại với hắn, rõ ràng chẳng thèm ngó tới với hắn.
Hắn rời nhà ra ngoài nửa năm, tự nhiên không hề đắc tội gì với Tiểu Đào, hắn hiếu kỳ đi qua hỏi: "Ngươi sao thế?"
Tiểu Đào hừ lạnh một tiếng, xoay một vòng, tiếp tục quay mông lại với hắn.
Đường Ninh không tiếp tục để ý nàng, hỏi: "Tiểu thư nhà các ngươi đâu?"
Tiểu Đào nhếch miệng, nói ra: "Đi ra ngoài rồi."
Đường Ninh lại nhìn thoáng qua Tiểu Đào, sau đó đi đến hậu viện, leo tường đi vào.
Trong tiểu viện, Đường Dư và Đường Thủy đang ngồi trong đình trò chuyện, Đường Thủy đang líu ríu nói gì đó với bà.
Đường Ninh đi qua, ngồi xuống, nói ra: "Mẹ, ta trở về."
"Trở về là tốt." Đường Dư cười cười, nhìn Đường Thủy một chút, lấy từ trong tay áo ra một chiếc vòng tay, đưa cho Đường Ninh, nói ra: "Ngươi thay mẹ đưa chiếc vòng tay này đưa cho công chúa, vị cô nương ở Sở quốc kia, chờ đến khi nàng ấy tới đây thì mẹ sẽ tự mình cho nàng."
Đường Ninh nhìn Đường Thủy một chút, không cần phải nói, nàng nhất định đã kể lại hết mọi chuyện rồi.
Hắn nhận lấy vòng tay nhìn một chút, vòng tay này có chất lượng rất tốt, cũng coi là tinh phẩm trong tinh phẩm, càng quan trọng hơn là, vòng tay này Tiểu Như có, Tiểu Ý có, Đường Thủy cũng có, hiện tại lại muốn đưa cho Triệu Mạn, nghe bà nói còn giống như sẽ cho Lý Thiên Lan một cái. . .
Ngay cả Đường Ninh cũng không biết, trong tay bà còn có bao nhiêu vòng tay như thế này.
Lúc này, Đường Dư vừa nhìn về phía hắn, nói ra: "Chừng nào thì con mang công chúa tới, để mẹ nhìn xem. . ."
Đường Ninh hơi lúng túng nhẹ gật đầu, nói ra: "Hai ngày nữa con sẽ mang nàng tới."
Hắn ở trong viện ngồi gần nửa canh giờ, mới quay trở về tiền viện, Tiểu Đào đã không chơi rắn nữa, nàng đang ngồi trên bàn đu dây đong đưa qua lại.
Đường Ninh đi qua, hỏi: "Tiểu thư của các ngươi vẫn chưa về?"
"Hừ!" Tiểu Đào trừng mắt liếc hắn một cái, quay đầu đi chỗ khác.
Đường Ninh khoanh hai tay trước ngực, nhìn nàng, kinh ngạc nói: "Ta có đắc tội với Tiểu Đào cô nương sao?"
"Ngươi không có đắc tội ta." Tiểu Đào từ trên bàn đu dây nhảy xuống, hai tay chống nạnh, thở phì phò nói ra: "Thế nhưng ngươi mang cổ trùng trân quý nhất đi, làm hại tiểu thư nhà chúng ta bị bà bà phạt quỳ ba ngày ba đêm. . ."
Đường Ninh đứng tại chỗ, kinh ngạc nói: "Ngươi nói cái gì?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com