Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 418: CHƯƠNG 417: TÔ MỊ

Từ biểu hiện của Công Tôn đại nương bị hắn tạm thời giam giữ trong huyện nha đại lao kia, Băng Tằm Cổ có địa vị không thấp trong những cổ trùng, có xưng hào là Vạn Cổ Chi Vương, trên đường đi, Đường Ninh lợi dụng nó để giải quyết không ít nan đề, cũng hóa giải được rất nhiều khốn cảnh.

Nhưng hắn không ngờ được rằng Băng Tằm Cổ cũng không phải là của Tô Mị, nàng ấy vì mình mà lấy trộm từ lão ẩu kia, thế nên nàng phải chịu trừng phạt không nhẹ.

Tiểu Đào nhếch miệng, nói ra: "Ngươi cũng không biết tiểu thư nhà ta tốt với ngươi bao nhiêu. . ."

Đường Ninh nhìn xem nàng hỏi: "Tiểu thư nhà các ngươi đi đâu rôi, lúc nào mới trở về?"

Tiểu Đào hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi không nói lời nào.

Đường Ninh nhìn nàng một chút, đi ra cửa bên ngoài, nói với mấy tên hạ nhân: "Chuyển những vật kia vào đây đi."

Lần này tới Thiên Nhiên Cư, hắn mang theo cả một xe quà tặng, trong đó có một nửa là cho Tô Mị.

Hắn chọn lấy mấy cái hộp quà đưa cho Tiểu Đào, nói ra: "Đây là quà cho ngươi."

Tiểu Đào nhếch miệng, nói ra: "Đừng tưởng rằng dùng mấy món đồ này là có thể thu mua ta ------ đây là vật gì?"

Đường Ninh nhìn một chút, nói ra: "Cũng không có gì, chính là son phấn của Điểm Trang các, túi thơm phường Phức Úc. . ."

"A!" Tiểu Đào hô lên một tiếng, hai mắt tỏa sáng, nói ra: "Điểm Trang các ở kinh đô Sở quốc, nơi này của chúng ta căn bản không bán, một hộp son phấn ở kinh sư có thể bán với giá trên trời, còn có tiền mà không mua được, túi thơm của Phức Úc phường cũng có tiếng tăm lừng lẫy, kinh sư căn bản không có mấy người có, ngươi làm sao có thể. . . A, ngươi chính là từ Sở quốc trở về!"

Đường Ninh tiếc nuối thu hộp quà lại, nói ra: "Ta sai rồi, không nên nghĩ đến dùng những vật này thu mua ngươi. . ."

Khi hắn muốn lấy hộp quà về, Tiểu Đào đã lập tức vọt tới trước mặt hắn, ôm chặt lấy hộp quà rồi nói ra: "Tiểu thư ra ngoài làm việc, lát nữa sẽ trở lại, ngươi đi vào phòng của tiểu thu chờ đi!"

Đường Ninh đi vào gian phòng của Tô Mị, đẩy cửa vào, đạp vào mắt hắn chính là căn phòng bừa bồn và giường lộn xộn.

Nếu như vô số nam nhân ở kinh sư biết phòng của nữ thần trong lòng bọn họ có cảnh tượng này, không biết trong lòng sẽ có cảm tưởng thế nào.

Tiểu Đào cũng là kiểu khác người trong đám nha hoàn, suốt ngày chỉ thích chơi rắn, ngay cả gian phòng cũng không biết quét dọn, kiểu chủ tớ thế này, Đường Ninh cũng chỉ gặp được một đôi này.

Hắn đi đến trước bàn, sắp xếp lại đống hồ sơ trên bàn, lại dọn sạch giấy lộn trên đất, đổ vào trong thùng rác ở góc sân viện.

Cuối cùng chính là giường của nàng, hắn cầm quần áo gấp lại rồi đặt ở đầu giường, chăn mền chồng một nửa, nghĩ một chút lại trải rộng ra, dù sao láy nữa vẫn phải trải rộng ra, cũng không cần vẽ vời cho thêm chuyện ra.

"Sớm như vậy?" Hắn vừa mới dọn xong giường chiếu tốt, ở cửa ra vào đã truyền đến giọng nói quen thuộc.

Tô Mị che miệng ho khan vài tiếng, đi tới nhìn hắn nói ra: "Tiểu biệt thắng tân hôn, ta còn tưởng rằng hôm nay ngươi sẽ không xuống giường chứ."

Đường Ninh đã sớm quen với kiểu nàng động một tí là lái xe rồi, nghe giọng nàng có chút kỳ quái, ngẩng đầu hỏi: "Giọng nói của ngươi sao thế?"

"Bị mắc phong hàn ấy mà, không có gì đáng ngại." Tô Mị nhìn gian phòng một chút, nói ra: "Nơi này đều là ngươi thu dọn à?"

Đường Ninh nhìn chung quanh một chút, rất hài lòng với thành quả dọn dẹp của mình, nhìn nàng nói ra: "Ngươi phải nói Tiểu Đào đi, đừng để nàng luôn luôn lười biếng."

Tiểu Đào từ bên ngoài chạy vào, trừng Đường Ninh một chút, cũng không để ý hắn, lắc lắc đồ vật trên hai cánh tay trước mắt Tô Mị, khoe khoang: "Tiểu thư nhìn này, đây là son phấn ở Điểm Trang các và túi thơm của Phức Úc phường. . ."

Tô Mị nhìn nàng một chút, nói ra: "Được rồi, ngươi thích thì cầm lấy đi, ra ngoài đi, nhớ kỹ khép cửa lại."

Tiểu Đào đi ra ngoài rồi đóng cửa lại, Đường Ninh lắc đầu nói: "Ngươi cũng quá nuông chiều nàng."

"Ai bảo ta chỉ có nàng là người thân đâu." Tô Mị đi tới, ngồi bên giường, cởi áo ngoài rồi nói: "Ta nhìn nàng ấy lớn lên."

Đường Ninh nhìn nàng một cái, nói ra: "Ngươi còn có ta, còn có mẹ nữa, em kết nghĩa không phải là đệ đệ à?"

"Không cẩn thận nói sai. . ." Tô Mị nói một câu rồi tự mình lăn vào trong chăn, nói ra: "Đệ đệ ngoan, ngươi ngồi ở chỗ này, chờ ta tỉnh lại."

Đường Ninh thoáng hâm mộ nàng nói ngủ là ngủ, càng đau lòng vì nàng phải chịu căn bệnh mất ngủ thường xuyên.

Từ khi biết nàng, khí sắc của nàng luôn không mấy tốt đẹp, mới đầu Đường Ninh cho rằng nàng mất ngủ là bởi vì tinh thần quá mức mệt nhọc, về sau mới dần dần ý thức được cũng không phải như vậy.

Vị mỹ nhân đệ nhất kinh sư này, chỉ cần khẽ động động tay là có thể khiến nam nhân toàn kinh sư xoay quanh trong lòng bàn tay, kỳ thật nội tâm nàng lại không có cảm giác an toàn, chuỵen này cũng có liên quan tới những gì nàng tự thân trải qua, chỉ là trước kia nàng đã trải qua chuyện gì thì Đường Ninh lại không rõ ràng.

Hắn đã từng thử dùng An Thần Hương, thuốc ngủ, thậm chí cả huyệt ngủ cũng dùng tới, nhưng đối với nàng lại không có tác dụng quá lớn.

An Thần Hương không có tác dụng gì, trước kia nàng ăn quá nhiều thuốc ngủ, hiện tại thân thể đã sinh ra kháng dược, về phần điểm huyệt ngủ, bản thân phương pháp này sẽ khiến thân thể bị tổn thương, không thể sử dụng nhiều lần, huống chi, nàng không biết luyện công phu cổ quái gì, điểm huyệt đối với nàng căn bản cũng vô dụng. . .

Đường Ninh ngồi bên giường, vừa thất thần trong chốc lát đến khi cúi đầu nhìn thấy nàng đã ngủ thiếp đi, nhịp thở nhẹ nhàng vang lên.

Hắn giơ cánh tay lên ngửi ngửi, cũng không có ngửi được hương vị đặc thù gì trên người hắn, lại cúi đầu nhìn Tô Mị một chút, nàng chỉ cần ở bên cạnh hắn là có thể ngủ rất nhanh này, một nửa là bởi nguyên nhân tâm lý.

Nghĩ đến giọng nói khi nãy của nàng có chút kỳ quái, hình như còn ho khan, Đường Ninh đứng lên, chuẩn bị nhân lúc nhàn rỗi thì đi tìm quả tuyết lê thêm chút mật ong rồi nấu lên.

Hắn vừa mới đứng lên, đã bị Tô Mị cầm chặt lấy tay.

Mặc dù nàng vẫn còn chìm trong giấc ngủ nhưng lông mày chợt nhíu lại, lẩm bẩm nói: "Đừng bỏ lại ta. . ."

Đường Ninh đành phải ngồi xuống một lần nữa, thấy thần sắc nàng khẩn trương, trên trán thấm ra mồ hôi, hấp tấp nói: "Cha, mẹ, đừng bỏ lại con, đừng bỏ lại Mị nhi. . ."

"Đừng bỏ lại ta, ta sẽ nghe lời, ta không ăn lương thực, đều cho đệ đệ. . ."

. . .

Nàng hình như đang gặp ác mộng, thân thể co quắp lại cùng một chỗ, không ngừng tự lẩm bẩm, nhỏ giọng nức nở.

Bình thường lúc nàng ngủ cũng thường xuyên không thành thật, thỉnh thoảng sẽ nói chuyện, phần lớn là hàm hàm hồ hồ, không nghe rõ ràng như lần này.

Đường Ninh nắm tay của nàng, lấy khăn tay ra giúp nàng lau mồ hôi trên trán, nói khẽ: "Không có người nào bỏ lại ngươi. . ."

An ủi vài câu xong, thân thể của nàng mới từ từ bình tĩnh trở lại, lông mày cũng chậm rãi giãn ra.

Đường Ninh để kệ nàng nắm tay, chỉ im lặng ngồi tại trước giường.

. . .

Tô Mị vừa mở mắt, đã nhìn thấy Đường Ninh ngồi bên giường nhìn xem nàng.

Ngủ một giấc xong cực kỳ dễ chịu, lúc này tinh thần nàng sung mãn, nàng nhìn Đường Ninh hỏi: "Ta ngủ bao lâu rồi?"

Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Đại khái một canh giờ rồi."

Tô Mị kinh ngạc nói: "Lâu như vậy à?"

Đường Ninh nói: "Ngươi rửa mặt trước đi, ta đi giúp ngươi nấu chút canh."

Tô Mị lắc đầu nói: "Để Tiểu Đào phân phó phòng bếp làm là được rồi."

Đường Ninh nói: "Ta đi nấu một bát đường phèn tuyết lê, làm mát giọng cho ngươi, bọn hắn dùng hỏa hầu không tốt."

Trong mắt Tô Mị lóe lên một tia nhu gật đầu đồng ý "Vậy ngươi đi đi."

Đường Ninh cúi đầu nhìn nàng một chút, nói ra: "Ngươi cần thả tay ta ra trước đã."

Lúc này Tô Mị mới phát hiện nàng còn nắm tay của hắn, mười ngón cầm chặt, khó trách sau khi nàng tỉnh lại cứ có cảm giác an tâm, có chút không muốn buông tay, nói ra: "Ngươi đi đi."

Trong Thiên Nhiên Cư có đầy đủ nguyên liệu nấu ăn, Đường Ninh làm xong đường phèn tuyết lê, đến khi trở lại gian phòng của Tô Mị thì nàng đã rửa mặt xong.

Hắn đặt bát đặt lên bàn, nói ra: "Nhân lúc còn nóng ăn đi."

Tô Mị uống một ngụm canh trước, mới nói: "Lần này các ngươi đi Sở quốc tạo ra động tĩnh không nhỏ đâu."

Đường Ninh ngồi xuống đối diện với nàng, nói ra: "Kỳ thật chúng ta cũng không có làm gì, đều là vận khí mà thôi."

Tô Mị cắn một miếng tuyết lê, hỏi: "Dọc theo đường đi này, tiểu công chúa kia đã bị ngươi bắt lấy tâm rồi?"

Ở trước mặt Triệu Mạn, hắn đều là bị động, khi bị Lý Thiên Lan điểm huyệt đạo, không động được lại bị nàng cầm xuống.

Đường Ninh không trả lời Tô Mị chỉ chỉ một cái hộp trên bàn, nói ra: "Băng Tằm Cổ và Điên Cổ ta đều đặt ở bên trong."

Nghĩ đến chuyện nữ tử trung niên kia, hắn lại nhìn Tô Mị rồi hỏi: "Ngươi có biết một nữ nhân tên là Công Tôn Ảnh hay không?"

Tô Mị lắc đầu, nói ra: "Chưa nghe nói qua."

Đường Ninh nghĩ nghĩ, lại hỏi: "Vậy Bạch Cẩm đâu?"

Tô Mị thả chiếc thìa trong tay xuống, nhìn xem hắn, kinh ngạc hỏi: "Làm sao ngươi biết cái tên này?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!