Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 419: CHƯƠNG 418: NỔI GIẬN

Tô Mị chưa từng nghe tới cái tên Công Tôn Ảnh, nhưng hiển nhiên là có nghe về cái tên Bạch Cẩm, Đường Ninh giải thích nói: "Lần này trên đường đi Sở quốc, gặp một nữ nhân, cũng hiểu cổ thuật, lại nhiều lần gây phiền phức với chúng ta, về sau bị ta bắt trở lại, bà ta nói bà ta tên là Công Tôn Ảnh, còn hỏi ta có biết Bạch Cẩm hay không. . ."

"Bạch Cẩm là sư phụ ta." Tô Mị buông thìa xuống, đứng lên nói: "Ta đi hỏi bà ấy một chút."

"Gấp cái gì. . ." Đường Ninh đè lại vai của nàng, nói ra: "Ăn xong bát này rồi đi hỏi cũng không muộn."

Tô Mị nhìn hắn một chút, ngồi xuống tiếp tục uống canh tuyết lê mà Đường Ninh nấu cho nàng.

Đường Ninh hỏi: "Sư phụ ngươi chính là vị lão ẩu bà thường xuyên xuất hiện ở đây?"

"Là bà ấy." Tô Mị nhẹ gật đầu, vừa ăn canh vừa nói ra: "Ta khi còn bé lạc khỏi cha mẹ, là sư phụ mang ta về, dạy ta võ công, rồi nuôi ta lớn."

Khi nàng nói mơ kia, Đường Ninh đang ngồi bên cạnh nàng, biết nàng không phải lạc mất phụ mẫu, mà là bị vứt bỏ, cho tới bây giờ mà nàng đều thường xuyên mơ tới những chuyện này, đủ thấy tổn thương mà chuyện này gây ra cho nàng lớn bao nhiêu, Đường Ninh đương nhiên sẽ không chạm vào vết sẹo của nàng, nhẹ gật đầu, rồi cũng không tiếp tục hỏi nữa.

Tô Mị uống xong canh tuyết lê mới ra khỏi phòng, chỉ một lát sau, Đường Ninh lại thấy lão ẩu bà kia cũng nhanh chân chạy đến, nhìn Đường Ninh hỏi: "Ngươi nói ngươi gặp qua Công Tôn Ảnh, nàng ta bây giờ ở đâu?"

"Ở Bình An huyện nha." Đường Ninh đã sớm đoán được nữ tử trung niên kia có quan hệ cùng Tô Mị, bởi vậy không để Lục Đằng mang bà ta đi, mà là trực tiếp nhốt bà ta vào đại lao huyện nha.

Lão ẩu kia tiến lên một bước, nói ra: "Dẫn ta đi gặp nàng ấy!"

Tiểu Đào nói lão ẩu từng phạt Tô Mị quỳ ba ngày ba đêm, Đường Ninh nghĩ đến trong lòng lại tức giận, lắc đầu, nói ra: "Ngươi cho rằng huyện nha là nơi nào, muốn vào là có thể vào?"

Lão ẩu kia lộ ra sắc mặt giận dữ, lớn tiếng quát: "Ngươi. . ."

Tô Mị đi tới, giật giật tay áo của hắn, nói ra: "Ngươi nhất định có biện pháp, ngươi nghĩ biện pháp để cho chúng ta đi vào đi."

Biện pháp vào đại lao tự nhiên có rất nhiều, lấy cớ thăm tù là có thể dẫn người đi vào, Đường Ninh chính là không quen nhìn lão ẩu tử lúc nào cũng xụ mặt này, nhưng nếu Tô Mị đã mở miệng, hắn cũng không tiện lại cự tuyệt, đành đứng lên, nói ra: "Đi theo ta."

. . .

Cửa ra vào đại lao, hai tên ngục tốt thấy hắn tới, lập tức khom người nói: "Đường đại nhân."

Triệu huyện thừa mặc dù thường xuyên đấu võ mồm cùng nhạc phụ đại nhân, nhưng trên thực tế lại luôn đồng lòng, hai người hợp lực đã sớm biến cả huyện nha thành thùng sắt rồi.

Đường Ninh thường xuyên đến huyện nha, đều quen thuộc với nha dịch nơi này.

Hắn phất phất tay, nói ra: "Dẫn các nàng đi gặp nữ nhân hôm qua bị nhốt vào."

"Vâng." Ngục tốt kia nhẹ gật đầu, đưa tay nói: "Mời hai vị."

Lão ẩu kia nhìn Tô Mị, nói ra: "Ngươi chờ ở bên ngoài, ta đi một người là được rồi."

Sắc mặt Đường Ninh trầm xuống, nhìn bà ta một cái, nói ra: "Có lời gì thì nói nhanh lên, ngươi chỉ có thời gian một khắc đồng hồ."

Sau khi lão ẩu kia đi vào, Tô Mị mới nhìn sắc mặt Đường Ninh không tốt lắm, hỏi: "Sư phụ ta đắc tội với ngươi à?"

"Không có."

Tô Mị nghi ngờ nói: "Vậy vì sao thái độ của ngươi đối với bà ấy lại kém như vậy?"

"Ai bảo bà ta phạt ngươi quỳ lâu như vậy?"

". . ."

"Là Tiểu Đào nói cho ngươi?" Tô Mị giật mình, mở miệng nói: "Nha đầu chết tiệt này, sớm muộn cũng phải vá miệng của nàng lại."

Mặc dù dáng vẻ nàng rất hung ác, nhưng khi nói câu nói này, khóe miệng của nàng lại không tự chủ được mà nhếch lên.

Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Ngươi cũng muốn nên nghĩ cho chính mình đi."

Tô Mị nhìn hắn, hỏi: "Còn nhớ rõ lời khi đó ngươi nói sao?"

Đường Ninh kinh ngạc nói: "Lời gì?"

Tô Mị nhìn thẳng vào mắt của hắn, nói ra: "Ngươi nói nếu như đổi lại là ta, ngươi cũng sẽ đối với ta giống như Bình Dương công chúa. . . , những lời này là thật sao?"

Làm người phải hiểu được có ơn tất báo, tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo.

Đường Ninh biết rõ ai đối tốt với hắn, hắn nhìn Tô Mị, đưa tay chạm vào ngực của mình, nói ra: "Ta thề, nếu như câu nói này có nửa điểm hư giả, thì để ta. . ."

Sóng mắt Tô Mị lưu chuyển, duỗi ra đầu ngón tay đè lại môi của hắn, nói ra: "Có câu nói này là đủ rồi, về phần ta muốn vì ngươi làm cái gì, đó là ta thích, không mượn ngươi xen vào. . ."

Nàng nguyện ý bởi vì một lời hứa mà trả giá gấp mười lần gấp trăm lần, nàng phải trải qua những chuyện gì mới có thể khiến nàng có tính cách này, Đường Ninh nghĩ đi nghĩ lại, bỗng nhiên cảm thấy hơi khổ sở, nói sang chuyện khác: " Công Tôn Ảnh kia là ai thế, sư phụ ngươi giống như rất quan tâm tới bà ta."

"Không biết." Tô Mị lắc đầu, nói ra: "Bà ấy chưa từng nhắc qua với ta."

Đường Ninh nghĩ một chút rồi nhìn xem nàng, thần bí nói ra: "Đi theo ta."

Hắn đi vào đại lao, nhưng không đi về phía trước, mà là đi về một căn phòng phía bên trái.

Tô Mị đi theo hắn vào trong, nhìn thấy trên vách tường rộng lớn, treo đầy một loại vật hình ống, đi đến bên tường, kinh ngạc nói: "Đây là cái gì?"

Gian phòng này thật ra là do Đường Ninh cố ý thiết kế để nghe trộm.

Những phạm nhân kia trên công đường không nguyện ý thừa nhận tội lỗi, có khả năng trong tình huống không phòng bị sẽ vô tình hay cố ý nói ra.

Những vật hình ống làm bằng đồng này, dưới đáy nối liền với ống đồng, kéo dài đến mỗi một phong giam, ở gian phòng này có thể nghe lén được tất cả mọi động tĩnh ở các phòng khác.

Đường Ninh nhìn về phía tên sai dịch bên trong căn phòng, hỏi: "Hôm qua nhốt nữ nhân kia vào phòng số mấy?"

Nha dịch kia nói: "Số 6."

Mỗi một phòng đều có hai ống nghe, Đường Ninh tự đi đến bên tường, đưa lỗ tai đi qua, ra hiệu Tô Mị tới một cái khác.

Tô Mị học bộ dáng của hắn, ghé lỗ tai tới gần ống đồng, Đường Ninh mới phát giác, khoảng cách hai ống tai nghe quá gần, hai người đều dán đi lên tướng, khoảng cách giữa hai chóp mũi chỉ hơn một tấc.

Lần thứ nhất Tô Mị nhìn thấy thứ này, lỗ tai dán trên ống, vô cùng hứng thú nhìn hắn, đỏ mặt nhìn Đường Ninh, dứt khoát nhắm mắt lại, cẩn thận nghe động tĩnh trong ống tai.

Tiếng nói chuyện thông qua ống đồng truyền vào, đã hơi giảm đi, nhưng cũng may cũng có thể nghe rõ.

Trong phòng giam nào đó, một ngục tốt mở cửa nhà lao ra, đối với lão ẩu kia: "Đi vào đi, nhớ kỹ ngươi chỉ có thời gian một khắc đồng hồ."

Lão ẩu kia đi vào, đợi ngục tốt kia rời đi, nữ tử trung niên ngồi ở trên giường mới ngẩng đầu, nhìn lão ẩu mới đi vào, trên mặt lộ ra một tia nụ cười như có như không, nói ra: "Sư tỷ, hơn mười năm không gặp, ngươi già đi rất nhiều."

Lão ẩu thở sâu một hơi, chậm rãi nói: "Quả nhiên là ngươi."

"Sư tỷ?" Trong một căn phòng khác, trên mặt Đường Ninh lộ ra vẻ kinh ngạc, không ngờ nữ tử trung niên này lại là sư muội của bà lão kia, cũng chính là sư thúc của Tô Mị?

Hắn nhìn về phía Tô Mị ở đối diện, thấy nàng cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, hiển nhiên là nàng cũng chưa từng nghe nói về vị sư thúc này.

Trong phòng giam, lão ẩu kia nhìn nữ tử trung niên, hỏi: "Những năm này ngươi đi nơi nào?"

"Ta không có bản lĩnh như sư tỷ." Nữ tử trung niên cười lạnh một tiếng, nói ra: "Thế mà đã đánh vào triều đình Trần quốc, ngay cả tống hôn sứ đều là đồ đệ của ngươi, dọc theo con đường này ta có nghe nói đồ đệ của ngươi rất được hoàng đế tín nhiệm, chờ đến khi hắn trưởng thành, đại sự đều có thể. . ."

"Có ý tứ gì?" Lão ẩu nhíu mày, hỏi: "Ngươi nói là tiểu tử họ Đường, hắn không phải đồ đệ của ta."

"Ngươi cho rằng ta sẽ tin?" Nữ tử trung niên không tin nhìn bà, hỏi: "Hắn không phải đồ đệ của ngươi, ngươi sẽ đem Băng Tằm Cổ cho hắn?"

"Có tin hay không là tùy ngươi." Lão ẩu nhìn nàng một cái, nói ra: "Băng Tằm Cổ là nghịch đồ của ta trộm đưa cho hắn, ta đã nghiêm trị nàng."

"Chỉ nghiêm trị?" Nữ tử trung niên nhìn lão ẩu kia, nói ra: "Băng Tàm hiếm thấy, Băng Tằm Cổ càng khó mà luyện chế, ngươi lại xem Băng Tằm Cổ kia như tính mệnh, thế mà không giết nàng?"

Lão ẩu thản nhiên nói: "Nàng là trời sinh mị cốt, có tác dụng đối với ta so với Băng Tằm Cổ còn quan trọng hơn."

"Trời sinh mị cốt?" Nữ tử trung niên cau mày, sau đó lại giãn ra, nói ra: "Người trời sinh mị cốt, đúng là thích hợp luyện công phu của ngươi, chỉ cần thi triển ra ba phần, là có thể đem mê hoặc nam nhân đến thần hồn điên đảo, là công cụ không tệ."

"Không nói nàng ấy nữa." Lão ẩu phất phất tay, nói ra: "Nói một chút về ngươi đi, làm sao ngươi lại rơi xuống tình cảnh như thế. . ."

Trong phòng khác, Đường Ninh trầm mặt rời đi vách tường, thuận tiện kéo Tô Mị nói ra: "Không nghe!"

Tô Mị lườm hắn một cái, hỏi: "Thế nào?"

Thái độ toát ra từ cuộc chuyện trò của hai người kia khiến hắn nghe mà nổi trận lôi đình, Đường Ninh nhìn về phía Tô Mị, hỏi: "Bà ta chỉ coi ngươi là công cụ, ngươi còn ở lại bên người bà ta làm gì?"

"Ngươi tức giạn bởi vì chuyện này à?" Tô Mị giật mình, ý cười giữa hai hàng lông mày càng tăng lên, nhẹ nhàng giật giật mặt của hắn, nói ra: "Nếu như không có bà ấy, ta đã sớm chết cóng chết đói ở bên ngoài, cho dù bị và ấy xem như công cụ cũng không sao a. . ."

Đường Ninh kéo tay nàng ra, Tô Mị lại đưa tay lắc lắc cánh tay của hắn, nói ra: "Ta cũng không tức giận, ngươi cũng đừng tức giận. . ."

Đường Ninh cả giận nói: "Nói nhảm, ngươi là tỷ ta!"

Tô Mị nhìn xem hắn, cười hỏi: "Nếu biết ta là tỷ ngươi, còn không nghe lời của tỷ tỷ?"

Đường Ninh nhắm mắt lại, thở sâu, một tên ngục tốt đi tới, nói ra: "Đại nhân, lão ẩu kia đã đi ra."

Đường Ninh đi ra ngoài, lão ẩu kia từ bên trong đi tới, đi đến bên cạnh hắn, nói ra: "Có thể nghĩ biện pháp thả người hay không?"

"Thả người ra?" Đường Ninh nhìn thấy một kẻ da mặt dày như thế lại tức giận, giận dữ nói: "Ngươi coi đại lao này là nhà ngươi mở à, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?"

Lão ẩu đưa tay lau lau nước bọt trên mặt, không biết vì sao mà hắn nổi giận như vậy, nhất thời đứng im tại chỗ.

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!