Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 421: CHƯƠNG 420: THẲNG THẮN

Sau khi Tô Mị rời đi, một mình Đường Ninh ngồi trong thư phòng, sắp xếp lại suy nghĩ của mình.

Rõ ràng rằng dù là sư phụ của Tô Mị hay nữ tử trung niên mà hắn bắt được ở Sở quốc kia đều có âm mưu lớn nào đó.

Từ việc bà ta vứt bỏ Nhị vương tử để một mình chạy trốn, mục đích Công Tôn Ảnh làm việc cho thảo nguyên cũng không đơn thuần, mà Thiên Nhiên Cư ở kinh thành nhiều năm, có liên hệ mật thiết với rất nhiều đại nhân vật trong kinh, năng lực trong bóng tối càng vượt quá tưởng tượng, dù thế nào thì mục tiêu của các nàng cũng không phải là muốn biến Thiên Nhiên Cư thành cửa hàng đệ nhất Trần quốc.

Rốt cuộc các nàng muốn làm gì, đây là vấn đề mà Đường Ninh nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Nếu đã không nghĩ ra thì tạm thời sẽ không nghĩ nữa, nếu như là đã bắt được bà ta, thì không thể dễ dàng thả bà ta như vậy, làm như thế có thể sẽ bị người khác bắt được nhược điểm, trực tiếp giao bà ta cho triều đình, bọn hắn muốn xử trí như thế nào thì xử trí vây.

Hắn lại nhấc bút lên, không phải viết bản thảo mà là bắt đầu viết sổ con.

Vừa rồi người trong cung đã tới, dặn hắn tấu tất cả những chuyện trong chuyến đi này lên, chuyến đi này xảy ra không ít chuyện, công chúa không gả được ra ngoài, quận chúa không cưới về được, người thảo nguyên gây chuyện không ngừng, Sở quốc vốn làm tiểu đệ lại xoay người làm đại ca. . . , xảy ra nhiều chuyện lớn như vậy, mặc dù đây không phải là lỗi của sứ đoàn, nhưng cũng nên có cách ăn nói thì mới được.

Viết xong sổ con, hắn ra khỏi thư phòng, thấy trong sân viện có chút náo nhiệt.

Tiểu Tiểu đang luyện công, có lão khất cái chỉ điểm, nàng thăng cấp rất nhanh, lần này Đường Ninh trở về, phát hiện nàng đã sáng sủa hơn lúc trước rất nhiều, trong này có công lao rất lớn của Phương Tân Nguyệt.

Nữ nhi Niếp Niếp của Lão Trịnh đứng bên cạnh Tiểu Tiểu, cũng học theo từng động tác.

Năm nay Niếp Niếp đã 5 tuổi, trong thời gian lão Trịnh cùng hắn đi Sở quốc này, bé được Tiểu Như và Tiểu Ý chăm sóc, trong khoảng thời gian này, Tiểu Ý dạy bé học chữ, nữ nhân trong nhà trang điểm cho bé thật xinh đẹp, nửa năm không gặp, bé cũng không phải là tiểu cô nàng nước mũi chảy ròng ròng đi sau lưng Phương Tân Nguyệt đi dạo.

Nữ nhi của đồ tể cũng có một chút dáng vẻ của tiểu gia khuê tú.

Lão khất cái ngồi trên ghế, hài lòng nhìn Tiểu Tiểu luyện công, lại nhìn nhìn tiểu cô nương bên cạnh, quay đầu hỏi Trịnh đồ tể: "Mổ heo này, đây là con gái của ngươi sao, ngươi cẩu thả thế này mà có thể sinh ra cô nương duyên dáng như thế?"

Lão Trịnh ngồi xổm trên mặt đất, cầm bàu rượu của lão khất cái rót vào miệng, nói ra: "Mẹ của Niếp Niếp xinh đẹp, bé giống mẹ."

Lão khất cái nhìn hắn, vẻ mặt không biết là kinh ngạc hay hâm mộ, nhếch miệng, nói ra: " Cô nương xinh đẹp như vậy mà có thể để ý tới ngươi?"

Tính tình Lão Trịnh lạnh nhạt, lắc đầu không trả lời.

Đường Ninh đi tới, nhìn lão Trịnh hỏi: "Về sau có tính toán gì, mang theo Niếp Niếp về Linh Châu sao?"

"Niếp Niếp đã 5 tuổi, về sau lớn lên cũng không thể cùng ta mổ heo bán thịt được." Lão Trịnh nhìn tới chôc Tiểu Tiểu đang luyện công, lau lau rượu dính trên râu, nói ra: "Ta định ở lại kinh sư, cho bé đọc sách, nữ hài tử nên đọc nhiều sách, có tri thức hiểu lễ nghĩa, giống Chung cô nương vậy, về sau mới có thể gả cho một người trong sạch."

Hắn đứng lên, nhìn Đường Ninh, nói ra: "Nếu ngươi cảm thấy có thể, ta sẽ ở lại nơi này, ngày bình thường sẽ làm mấy chuyện như mổ heo làm thịt dê, tiền công ngươi nhìn rồi trả là được."

Để cao thủ như lão Trịnh đi mổ heo làm thịt dê, đúng là đại tài tiểu dụng, Đường Ninh khoát khoát tay, nói ra: "Nếu ngươi nguyện ý thì cứ ở lại chỗ này, ở bao lâu đều được, không cần làm việc gì. . ."

"Như thế thì không được." Lão Trịnh lắc đầu, nói ra: "Không kiếm sống, cứ ở lại nơi này ăn chùa của ngươi, làm thế không phải là quá không biết xấu hổ sao?"

Lão khất cái cười nhạo một tiếng, nói ra: "Ngươi còn biết xấu hổ?"

Nói xong lão giật mình, sau đó nhảy dựng lên, níu lấy cổ áo của lão Trịnh hỏi: "Mổ heo kia, ngươi có ý gì!"

Lão khất cái bắt đầu đánh với lão Trịnh, Đường Ninh đi đến bên cạnh Tiểu Như và Tiểu Ý ở trong đình, vừa mới ngồi xuống không bao lâu đã thấy Phương Tân Nguyệt từ bên ngoài đi tới.

Phía sau lưng nàng còn có Triệu Viên đi theo, bên cạnh Triệu Viên có có thêm một tiểu cô nương.

Đường Ninh đã từng gặp tiểu cô nương này một lần, hình như là tôn nữ trong nhà Vương thừa tướng, cũng là Vương gia muội muội trong miệng Triệu Viên.

Triệu Viên chạy tới, hỏi: "Tiên sinh, ta nhờ người mua son phấn, có mua được không?"

Đường Ninh để Tình Nhi đi lấy hộp gỗ kia tới, rồi đưa cho Triệu Viên, hắn mở ra nhìn một chút, lập tức nở nụ cười.

Hắn đếm son phấn trong hộp gỗ, lẩm bẩm nói: "Hộp này cho mẫu phi, hộp này cho Vương gia muội muội. . ."

Tiểu cô nương họ Vương đứng bên cạnh hắn nở nụ cười.

"Hộp này cho Trương gia tỷ tỷ, hộp này cho Bạch gia muội muội, hộp này. . ." Triệu Viên còn đang tự lẩm bẩm, hoàn toàn không nhìn thấy sắc mặt của tiểu cô nương bên cạnh.

Hắn đếm xong rồi lấy từ đó ra một hộp đưa cho tiểu cô nương, tiểu cô nương khoanh hai tay trước ngực, nghiêng đầu đi, nói ra: "Ta không muốn."

"Vì sao?" Triệu Viên giật mình, hỏi: "Không phải trước đây muội luôn muốn có sao?"

Tiểu cô nương bĩu môi nói: "Tại sao ngươi phải cho Trương tỷ tỷ cùng Bạch muội muội. . ."

Triệu Viên sờ đầu nói: "Bởi vì ta đã đồng ý với các nàng a. . ."

"Hừ!" Tiểu cô nương nhìn hắn, nói ra: "Ngươi chỉ có thể chọn một trong chúng ta!"

"Thế này. . ." Trên mặt Triệu Viên lộ ra vẻ do dự.

Tiểu cô nương nhìn hắn, sau đó dậm dậm chân rồi nhanh chóng chạy ra.

"Ai, Vương gia muội muội, ngươi đừng chạy mà , chờ ta một chút, cẩn thận té. . ." Triệu Viên ôm hộp son, vội vàng đuổi theo.

Chung Ý nhìn theo hắn chạy đi, lắc đầu nói: "Nhuận Vương còn nhỏ như vậy mà đã biết dỗ dành nữ hài tử vui vẻ."

Tô Như cũng thoáng buồn cười nói ra: "Tiểu cô nương Vương gia tức giận, nhìn xem hắn làm thế nào. . ."

Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Hắn chính là quá nhỏ, tiểu hài tử mới làm lựa chọn, đại nhân. . ."

Chung Ý nhìn xem hắn, hỏi: "Đại nhân thì sao?"

Tô Như cũng nháy mắt nhìn hắn.

"Đại nhân. . ." Đường Ninh dời ánh mắt, lắc đầu nói ra: "Đại nhân sẽ không hỏi như giống tiểu cô nương Vương gia."

Đại nhân mặc dù sẽ không hỏi như thế, nhưng tiểu hài tử gặp phải vấn đề, đại nhân cũng sẽ gặp được.

Buổi chiều lúc ăn cơm Đường Ninh không ăn được mấy miếng, hắn đang suy nghĩ nên thông báo chuyện về Triệu Mạn cùng Lý Thiên Lan cho các nàng biết như thế nào.

Đến buổi tối, hắn ở trong thư phòng viết bản thảo, Tiểu Ý sẽ cùng hắn ở trong phòng đọc sách, Tiểu Như đứng ở một bên giúp hắn mài mực, hoặc là hạch toán sổ sách ở cửa hàng.

Hôm nay Đường Ninh không viết bản thảo, không có tâm trạng viết, hắn suy nghĩ hồi lâu mới nhìn các nàng, lên tiếng: "Ta. . . , có một chuyện muốn nói cho các nàng biết."

Chung Ý cùng Tô Như đồng thời ngẩng đầu nhìn hắn.

Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Kỳ thật. . ."

Chung Ý nhìn xem hắn hỏi: "Kỳ thật công chúa thích tướng công?"

". . ." Đường Ninh giật mình, nhìn các nàng, lẩm bẩm nói: "Các nàng. . ."

"Chúng ta đã sớm biết." Chung Ý nhìn hắn, nói ra: "Bởi vì công chúa thích tướng công, cho nên tướng công mới muốn đi Sở quốc, đưa nàng về bình an."

Nàng lại nhìn qua Đường Ninh, hỏi: "Chẳng lẽ trên đường hai người. . ."

"Không có không có. . ." Đường Ninh vội vàng khoát tay, nói ra: "Chúng ta không có làm gì."

Hắn và Triệu Mạn thật sự rất trong sạch, mặc dù đã từng bị nàng cưỡng hôn, nhưng lần đó ngay cả đầu lưỡi đều không vươn ra, không đáng kể chút nào. . .

Chung Ý nhìn hắn nói ra: "Cho nên tướng công đã đồng ý công chúa."

Đường Ninh đang muốn mở miệng, Chung Ý tiếp tục nói ra: "Trước khi tướng công rời đi, thiếp thân đã biết là công chúa thích tướng công, thân phận nàng tôn quý, lại thích tướng công như vậy, còn cực khổ hơn so với thiếp. . . , nếu tướng công đã đồng ý với công chúa, chứng tỏ trong lòng đã có chủ ý, nếu thiếp phản đối, chính là đố phụ."

Liên quan tới chuyện này, ban ngày nàng và Tô Như đã thương lượng với nhau, giờ phút này hai người vẫn vô cùng bình tĩnh.

Phản ứng của Tiểu Như và Tiểu Ý đối với chuyện này hoàn toán khác với tưởng tượng của Đường Ninh, hắn vốn cho là ít nhất hắn phải ngủ ở thư phòng một tháng, không ngờ các nàng lại bình tĩnh như vậy.

Hắn ho nhẹ một tiếng, nhìn các nàng, nói ra: "Kỳ thật, còn có một việc. . ."

Chung Ý nhìn hắn, kinh ngạc hỏi: "Còn có chuyện gì?"

Đường Ninh nhìn xem nàng, hỏi: "Các nàng còn nhớ rõ Lý cô nương sao?"

. . .

Bóng đêm lạnh lẽo.

Đường Ninh một mình ngồi ở trong sân, vừa lạnh vừa đói.

Sự thật chứng minh, con người khi đã tiến được một tấc, tuyệt đối không nên nghĩ đến lại muốn tiến thêm một thước, hậu quả đã được một tấc lại muốn một thước chính là hơn nửa đêm một mình hắn ngồi ở chỗ này chịu rét chịu đói.

Ánh trăng sáng tỏ, bóng một người từ ngoài tường bay tới, nhìn hắn, hỏi: "Ngươi ngồi ở đây làm gì?"

"Ngươi đừng quan tâm chuyện này." Đường Ninh nhìn Đường Yêu Yêu, hỏi: "Ngươi có thứ gì ăn được không?"

Đường Yêu Yêu nhìn hắn một cái, nói ra: "Chờ ở đây."

Nàng vượt qua tường viện, chỉ một lát sau đã bay trở về, đưa một hộp bánh ngọt cho hắn, hỏi: "Đêm hôm khuya khoắt ngươi không ngủ mà ngồi ở trong này làm gì?"

Đường Ninh ăn một miếng bánh ngọt rồi hỏi: "Không phải ngươi cũng không ngủ sao?"

"Lúc đầu ta đã muốn ngủ rồi, nghe bên này có động tĩnh nên tới xem một chút." Đường Yêu Yêu ngồi đối diện hắn, nói ra: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Chúng ta là bằng hữu tốt nhất, ta có thể tin tưởng ngươi chứ?"

Đường Yêu Yêu phất phất tay, nói ra: "Đừng nói nhảm, nói nhanh một chút."

Đường Ninh nuốt xuống một khối bánh ngọt, nói ra: "Chuyện này nói rất dài dòng."

Đường Yêu Yêu không nhịn được nói: "Vậy thì nói ngắn gọn!"

"Lần này đi Sở quốc, xảy ra một số chuyện. . ." Đường Ninh nhìn nàng, đơn giản kể lại mọi chuyện một lần, cuối cùng nói ra: "Chính là như vậy."

"Công chúa?"

"Còn có Lý Thiên Lan?"

Đường Yêu Yêu ngồi đối diện với Đường Ninh, đưa lưng về phía ánh trăng, Đường Ninh không nhìn rõ nét mặt của nàng, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của nàng thoáng run rẩy.

Một lát sau, hắn đột nhiên cảm giác được bánh ngọt trên tay không còn nữa, bị người đoạt đi.

Đường Ninh đứng lên nói: "Ta còn chưa ăn no đâu. . ."

Bên tai truyền đến một tiếng âm xé gió, Đường Yêu Yêu đứng trên tường viện, quay đầu nhìn xem hắn, cắn răng nói ra: "Làm sao ngươi không đói chết đi!"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!