Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 422: CHƯƠNG 421: NGHI NGỜ

Ở thư phòng ngoại trừ ván giường hơi cứng một chút, sau khi tỉnh ngủ sẽ đau lưng ra thì mọi chuyện khác vẫn rất tốt, cứ luôn luôn ngủ hai người, ngẫu nhiên ngủ một mình còn có thể tăng cao cảm giác hạnh phúc.

Đêm qua Tiểu Như và Tiểu Ý ngủ, Đường Ninh một mình ngủ ở thư phòng, chỉ có thể dùng lý do này để an ủi chính mình.

Gần nửa năm đi đường xóc nảy, khiến lịch làm việc và nghỉ ngơi của hắn cũng ảnh hưởng theo, mặc dù hôm qua cũng không ngủ bao lâu, buổi sáng cũng dậy thật sớm, nhưng sau khi rửa mặt thì vẫn rất có tinh thần.

Hắn sửa lại sổ con hôm qua đã viết xong, chép lại một lần sau đó định tiến cung trình sổ con đưa lên.

Quyển sổ con này là do Trần Hoàng hạ khẩu dụ, không cần đi theo quá trình bình thường, hắn chỉ cần trình cho Hàn Lâm viện, rồi Hàn Lâm viện trình cho hoàng đế là xong.

Hắn tùy tiện ăn mấy miếng điểm tâm, sau đó lập tức rời nhà.

Lão Trịnh muốn ở lại Đường gia, chuyện mổ heo làm thịt dê không cần đến hắn, hắn lại chủ động nhận chức mã phu.

Sau khi Đường Ninh rời khỏi tiểu viện, cửa phòng trong viện mới chậm rãi mở ra, Tiểu Như từ bên trong đi tới, quay đầu nói ra: "Tướng công còn chưa ăn điểm tâm đâu. . ."

Mặc dù trên mặt Chung Ý cũng vó vẻ đau lòng, nhưng nàng vẫn nắm tay Tiểu Như, nói ra: "Những lúc như thế này, chúng ta càng không thể mềm lòng, muội cũng không muốn trong nhà càng ngày càng nhiều tỷ muội chứ?"

Tô Như nhỏ giọng nói: "Chỉ cần Tiểu Ninh ca thích, thì muội sẽ không phản đối. . ."

"Muội đấy, chính là quá nuông chiều tướng công." Chung Ý vỗ nhẹ trên mông nàng, nói ra: "Hồ mị tử ở kinh sư thích tướng công rất nhiều, nếu muội còn chiều hắn thế, về sau trong nhà muốn ở cũng không được."

"Tỷ tỷ yên tâm đi, Tiểu Ninh ca sẽ không như vậy." Tô Như lắc đầu nói: "Hắn từ trước đến nay đều luôn có chừng mực. . ."

Chung Ý nhìn nàng, khe khẽ thở dài, nói ra: "Tóm lại lần này, muội phải nghe ta, ban đêm không cho phép vụng trộm đi tìm hắn, không thể để cho hắn cảm thấy chúng ta dễ dàng tha thứ cho hắn."

"Vậy, vậy được rồi." Tô Như cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Muội nghe tỷ tỷ."

. . .

Khi Đường Ninh tiến cung, tảo triều đã bắt đầu, nhưng hắn không cần lên triều, trình sổ con đến Hàn Lâm viện xong là có thể về nhà.

Hắn vừa ra khỏi Hàn Lâm viện không bao lâu, bước chân đột nhiên dừng lại, đưa tay bắt lấy cánh tay vừa khoác lên bả vai hắn, một chiêu ném qua vai, muốn quẳng người đánh lén hắn từ phía sau xuống đất.

Tiêu Giác từ dưới đất bò dậy, vỗ vỗ đất trên người, sợ hãi than nói: "Nửa năm không gặp, thân thủ của ngươi lại tăng đấy!"

Đường Ninh nhìn hắn một chút, nói ra: "Ngươi cũng không tệ."

Ở trong cung rèn luyện lâu như vậy, cả người Tiêu Giác đều đã khác lúc trước rất nhiều, trên người có thêm một phần khí thế tinh anh bén nhọn, không hổ là có xuất thân tướng môn, thời gian nửa năm thôi mà dáng vẻ nhị thế tổ bất cần đời trước kia đã biến mất rồi.

Tiêu Giác nhìn hắn, vẻ mặt đột nhiên trở nên thần bí, nói ra: "Nói cho ngươi bí mật."

Đường Ninh hỏi: "Ngươi trở thành nam nhân thật sự rồi?"

Tiêu Giác giật mình nói: "Làm sao ngươi biết!"

Ẩn tật của Tiêu Giác là có từ nhỏ, muốn trị tận gốc cũng không dễ dàng, nhưng dùng thuốc lâu như vậy, còn có công pháp cường thận của lão khất cái, nếu hắn còn không được thì cả đời này của hắn cũng không cứu được.

Đường Ninh đánh giá hắn một phen, lại hỏi: "Ngươi đi thanh lâu rồi?"

"Không đâu." Tiêu Giác lắc đầu, nói ra: "Lần đầu tiên của nam nhân làm sao có thể qua loa như thế, ta cũng sẽ không dùng lần thứ nhất cho những nữ tử phong trần kia, ta phải chờ tới đêm đại hôn. . ."

Đường Ninh kinh ngạc nói: "Ở kinh sư có nữ tử nguyện ý gả cho ngươi?"

"Tiêu tiểu công gia tới thanh lâu" gần như đã trở thành"Bí mật" mà tất cả người kinh sư đều biết, nữ tử bình thường không thể đồng ý gả vào Tiêu gia được, gia đình môn đăng hộ đối với Tiêu phủ, có ai muốn hy sinh hạnh phúc cả đời của nữ nhi nhà mình chứ?

Cho nên, Tiêu Giác đã trở thành nam nhân lớn lớn tuổi ế vợ trong vòng quyền quý ở kinh sư.

"Không có." Tiêu Giác lắc đầu.

Đường Ninh dùng ánh mắt thương hại nhìn hắn, ẩn tật của hắn đã khỏi hay chưa mà cũng không có khác biệt gì về bản chất, đây mới là bi ai lớn nhất của nam nhân.

"Ta còn phải đi tuần tra." Tiêu Giác nhìn thấy một đội vệ sĩ đi tới, nói ra: "Hôm nào mời ngươi uống rượu."

Làm nam nhân, Đường Ninh rất đồng tình với chuyện mà Tiêu Giác gặp phải, hơn nữa còn cảm động lây.

Nếu như hắn có thể lập lại thành tích tới thanh lâu gọi mười cô nương thì có lẽ hắn sẽ có thể rửa sạch lời đồn đại cùng sỉ nhục trên người hắn, nếu như hắn cần, Đường Ninh có thể cung cấp cho hắn một loại bí dược, đủ để hắn chinh chiến cùng mười cô nương kia đến hừng đông, hậu quả là hắn nhất định phải ở nhà tĩnh dưỡng ròng rã một tháng, nghỉ ngơi dưỡng sức.

Đường Ninh tiếp tục đi ra ngoài cung, khi đi đến trên cầu nào đó, lại ngoài ý muốn nhìn thấy Triệu Viên ngồi trên bậc thang, đang ngẩn người nhìn về phía trước.

Nghe được tiếng động, Triệu Viên quay đầu nhìn một chút, lên tiếng chào: "Tiên sinh."

Đường Ninh nhìn hắn một chút, hỏi: "Đã dỗ dành được Vương gia muội muội chưa?"

"Không có." Triệu Viên rầu rĩ lắc đầu, hỏi: "Tiên sinh, có biện pháp gì có thể để các nàng không ăn giấm không?"

"Các nàng?"

"Vương gia muội muội không để ý tới ta, Trương gia tỷ tỷ không để ý tới ta, Bạch gia muội muội cũng không để ý tới ta. . ." Triệu Viên lộ ra vẻ mặt như bị đả kích nặng nề, nói ra: "Ta rõ ràng đã tăng lễ vật cho các nàng, tâm tư những tiểu nữ hài này thật sự khiến người ta đoán không ra, nếu như các nàng có thể thành thục thì tốt biết bao. . ."

Triệu Viên cũng được coi là trưởng thành sớm, nhưng dù sao hắn vẫn chỉ là một đứa bé, đoán không ra tâm tư của tiểu nữ hài, tâm tư của đại nữ hài cũng không đoán ra, tính chất đặc biệt của loại sinh vật mang danh nữ nhân này, sẽ không thay đổi theo tuổi tác, đạo lý này chờ hắn trưởng thành mới có thể hiểu được

Đường Ninh không có tâm trạng an ủi Triệu Viên đang rơi vào bế tắc, bởi vì không có người nào an ủi hắn, Tiểu Như Tiểu Ý mặc kệ hắn, ngay cả Đường Yêu Yêu cũng không để ý hắn. . .

Hắn đi đến cửa cung, thấy không ít quan viên đi ra, hẳn là vừa tảo triều.

"Đường đại nhân, dừng bước."

Hắn mới vừa bước ra tới cửa cung, sau lưng đã truyền đến một tiếng gọi.

Đường Ninh quay đầu lại, nhìn một người đang đi về phía bên này, hỏi: "Lục thượng thư có chuyện gì không?"

Người đến là Binh bộ Thượng thư Lục Đỉnh, trước đó Đường Ninh và ông ta chưa từng có chuyện gì liên quan đến nhau.

Trước đó mặc dù có chút khúc mắc với Lục gia, nhưng một chút xung đột này sớm đã tan thành mây khói theo thời gian.

Lục Đỉnh đi lên trước, chắp tay, nói ra: "Dọc theo con đường này, đa tạ Đường đại nhân chiếu cố tiểu con trai ta."

Con trai của Binh bộ Thượng thư Lục Đỉnh chính là Lục Đằng, Đường Ninh chắp tay đáp lễ, cười nói: "Lục đại nhân khách khí, trên đường làm nhiệm vụ lần này Lục thống lĩnh luôn tận chức tận trách, hộ vệ có công, là ta phải cám ơn hắn mới là."

Lục Đỉnh phất phất tay, nói ra: "Tiểu tử nhà ta kia có bao nhiêu cân lượng, ta hiểu hắn rất rõ, nếu như không có Đường đại nhân tại, hắn có thể còn sống trở về hay không còn chưa chắc, phần nhân tình này Lục mỗ nhớ kỹ."

Lục Đỉnh nói như vậy, Đường Ninh cũng không tiện nói thêm chuyện gì, mỉm cười, lấy đó đáp lại.

"Đúng rồi, còn có một chuyện." Lục Đỉnh nhìn hắn, lại nói: "Đường đại nhân dùng thân phận Lễ bộ lang trung, đi sứ Sở quốc, đã hơn nửa năm, theo ý của bệ hạ, lần tiếp theo này là để ngươi tới Binh bộ lịch luyện, bản quan biết ngươi mới vừa từ Sở quốc trở về, tàu xe mệt mỏi, nếu không thì trước tiên ngươi cứ ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày, tới tháng 11 lại đến đây Binh bộ nhập chức là được."

Không ngờ Trần Hoàng lại sắp xếp hắn đi Binh bộ, Đường Ninh nhìn Lục Đỉnh, cười cười, nói ra: "Sau này lại khiến Lục đại nhân thêm phiền rồi."

"Không phiền phức." Lục Đỉnh phất phất tay, nói ra: "Bản quan chỉ báo trước cho ngươi một tiếng, ý chỉ của bệ hạ sẽ đến sau, ta cũng chỉ có hai chuyện này, bản quan đi trước đây."

Xe ngựa dừng ở chỗ không xa, Đường Ninh lên xe ngựa, nói với lão Trịnh: "Về nhà."

Lão Trịnh lại không giơ roi, mà là quay đầu nhìn về phía một hướng khác.

Ở phía trước cách đó không xa, Lục Đỉnh dừng bước, ánh mắt cũng nhìn sang.

Ánh mắt hai người giao nhau, sau khi chăm chú nhìn đối phương một lát, lại lơ đãng dời đi, lão Trịnh quơ quơ roi, xe ngựa chậm rãi lái rời.

"Lục đại nhân, thế nào?" Có quan viên từ trong cung đi tới, nhìn thấy Lục Đỉnh đứng im tại chỗ một hồi lâu, hiếu kỳ hỏi.

Lục Đỉnh thu tầm mắt lại, xoa xoa mồ hôi trong lòng bàn tay, lắc đầu nói: "Không có gì."

Hoàng cung.

Sau khi tảo triều xong, Trần Hoàng trực tiếp đi thẳng tới Ngự Thư phòng.

Một tên hoạn quan đi lên trước, nói ra: "Bệ hạ, Hàn Lâm viện vừa mới đưa tới sổ con của Lễ bộ lang trung Đường đại nhân."

Trần Hoàng cầm lấy sổ con, cũng không sốt ruột mở ra, ánh mắt nhìn về phía phía dưới, nói ra: "Tuyên mấy người Lục Đằng và Hà Thụy tiến điện. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!