Trần Hoàng mở tấu chương trong tay ra cẩn thận đọc, sau đó mới nói: "Nửa đường bị tập kích, lại gặp lúc Sở quốc chính biến, còn có thể bình an hộ tống công chúa hồi kinh, các ngươi đều có công lao."
Hà Thụy khom người chắp tay, lên tiếng: "Hồi bệ hạ, người thảo nguyên có ý đồ gây bất lợi cho công chúa, phá hư quan hệ thông gia lần này, may mà có Đường đại nhân đoan trước được tình hình, đã sớm bố trí nên chúng ta mới không bị tổn thất, khi Sở quốc gặp chính biến, cũng may mà có Đường đại nhân xem xét thời thế, mới khiến sứ đoàn không bị thái tử Sở quốc liên luỵ, sứ đoàn có thể bình an trở về, tất cả đều là công lao của Đường đại nhân."
Trần Hoàng nhìn Hà Thụy, nói ra: "Trẫm nghe nói khi người thảo nguyên hành thích công chúa, Hà ái khanh lại chịu đặt mình vào nguy hiểm, làm con tin để giải vây giúp sứ đoàn, còn có việc này?"
Quỷ mới chịu làm con tin, nếu không phải khi đó Đường Ninh thiết kế muốn loại trừ hắn, làm sao hắn có thể chịu làm con tin trong tay đám người thảo nguyên?
Nghĩ đến khoảng thời gian làm con tin kia, trong lòng Hà Thụy lại đau đớn không thôi, hôm nay có thể hoàn hảo không chút tổn hại đứng ở đây, không biết là may mắn tích từ bao nhiêu đời mới có được.
Sau một lần chớp mắt, hắn lại ôm quyền nói: "Hồi bệ hạ, thần làm phó sứ, vì an nguy của công chúa cùng các tướng sĩ, tính mệnh của thần thực sự không tính là cái gì."
Trần Hoàng nhẹ gật đầu, nói ra: "Hồng Lư tự thừa Hà Thụy, không màng sống chết, hộ vệ có công, thưởng trăm cuốn lụa, ban thưởng một chiếc đai lưng ngọc."
Hà Thụy giật mình, rồi lập tức quỳ gối cao giọng hô: "Thần tạ ơn long ân của bệ hạ."
Hắn là Hồng Lư tự thừa, làm quan đã nhiều năm như vậy, còn chưa từng được hoàng đế ban thưởng, mặc dù giá trị trăm cuộn lụa không lớn, nhưng đai lưng ngọc kia có dùng tiền cũng không mua được, toàn bộ Hồng Lư tự, cũng chỉ có Hồng Lư tự khanh từng có vinh hạnh đặc biệt này.
Giờ phút này, hắn lại nghĩ đến khoảng thời gian thê thảm kia, hắn có cảm giác như khổ tận cam lai, chẳng lẽ đây chính là nhân họa đắc phúc mà người ta thường nói?
Trần Hoàng lại nhìn về phía Lục Đằng, nói ra: "Lục Đằng, ngươi phụ trách chuyện bảo vệ sứ đoàn lần này, tận chức tận trách, công lao quá lớn, trẫm đề bạt ngươi là Vũ Lâm tả đô úy, coi đây là khen thưởng."
Lục Đằng quỳ một chân trên đất, mở miệng nói: "Tạ ơn bệ hạ!"
Sau khi luận công hành thưởng, chờ tất cả mọi người lui xuống, trên mặt Trần Hoàng lại xuất hiện một tia nghi ngờ, lẩm bẩm nói: "Đám người Hà Thụy từ trước đến nay luôn nghe lời Đường gia như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, lần này lại thay Đường Ninh nói chuyện, trẫm còn tưởng rằng bọn hắn sẽ buộc tội Đường Ninh chứ."
Ngụy Gian đứng sau lưng ông ta, cười ha ha nói ra: "Lần này trên đường đi, nguy hiểm trùng điệp, nếu không phải có Đường đại nhân, sợ là sứ đoàn không thể bình an đến được Sở quốc, trong khi Sở quốc gặp loạn như thế còn có thể hộ tống công chúa bình an trở về, công lao của Đường đại nhân là lớn nhất, có lẽ bọn hắn cũng biết phân tấc."
Trần Hoàng gật gật đầu, nói ra: " Trẫm tin tưởng năng lực của hắn, thế cục Sở quốc thay đổi, không tội chính là có công, đổi lại là người khác, sợ là khó mà bảo toàn."
Lúc này, một tên hoạn quan đi lên trước, nói ra: "Bệ hạ, Đường đại nhân đến."
Trần Hoàng nói: "Tuyên hắn tiến vào."
Đường Ninh đi vào đại điện, khom người nói: "Thần tham kiến bệ hạ."
Nếu như sớm biết hắn vừa mới về nhà đã lại bị tuyên triệu, còn không bằng ở lại Hàn Lâm viện thêm một lúc, đỡ bị hành hạ như thế.
Trần Hoàng nhìn hắn, nói ra: " Trẫm đã xem sổ con mà ngươi trình lên, chuyến đi này liên tiếp xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngươi có thể ổn thảo mọi chuyện đúng là không dễ đàng, cả đường vất vả."
"Thần sợ hãi." Đường Ninh ôm quyền nói: "Thần không tống hôn thành công, cầu thân cũng thất bại, đã phụ sự phó thác của bệ hạ."
Trần Hoàng khoát tay nói: "Tthế cục Sở quốc thay đổi bất ngờ, trẫm đã nói chuyện này chẳng trách ngươi."
Ông ta nói xong lại nhìn Đường Ninh một chút, hỏi: "Trẫm còn nghe nói, quan hệ giữa ngươi và Trường Ninh công chúa của Sở quốc không tệ?"
Đường Ninh chắp tay nói: "Hồi bệ hạ, thần phụng mệnh của bệ hạ, cầu hôn Trường Ninh công chúa, vì thế đã nhiều lần cầu kiến Tín Vương, may mắn là trò chuyện khá ăn ý với Trường Ninh công chúa, vốn tưởng rằng sẽ trợ lực cho việc cầu thân, chỉ tiếc cuối cùng vẫn cô phụ kỳ vọng của bệ hạ, thần có tội."
"Ngươi có thể đấu với đám người thảo nguyên, không để cho bọn hắn thông gia cùng Sở quốc, đây đã là công lao rồi." Sở Hoàng nhìn hắn, nói ra: "Huống chi, trên đường đi, ngươi luôn quan tâm chăm sóc công chúa, bình an hộ tống công chúa trở về, làm sao lại có tội?"
Đường Ninh ngẩng đầu, nói ra: "Thần phụng mệnh của bệ hạ, thân có trách nhiệm tống hôn sứ, chiếu cố công chúa là chức trách của thần."
Trần Hoàng nhìn hắn, hỏi: "Trẫm nghe nói, ngươi còn bắt được một thích khách trên thảo nguyên?"
Đường Ninh gật đầu nói: "Hồi bệ hạ, trên người nữ nhân kia mang kỳ thuật, đã từng khiến không ít tướng sĩ gặp nạn, thần đã giao cho Hình bộ chờ xử lý."
Trần Hoàng nhíu mày, hỏi: "Ngươi nói trong sổ con là cổ thuật, đúng là thật?"
Đường Ninh nói: "Hoàn toàn chính xác."
Trần Hoàng có vẻ cảm thấy rất hứng thú với cổ thuật, hỏi thêm Đường Ninh vài câu, một lúc sau mới thả hắn trở về.
Lần này tiến cung, cũng coi như có chút thu hoạch, mặc dù Trần Hoàng không thăng quan cho mình, nhưng lại thưởng không ít thứ.
Chính là những vấn đề mà ông ta vừa hỏi kia, hình như trong lời nói còn có hàm ý gì đó.
Trong ngự thư phòng, Trần Hoàng đứng lên, nói ra: "Lại có người hoài nghi hắn có tư tình với Mạn nhi, sao mà hoang đường, làm sao không nghi ngờ hắn có tư tình cùng Trường Ninh công chúa của Sở quốc?"
Ngụy Gian cười nói: "Đường đại nhân khéo léo, công chúa vốn cũng không nguyện gả tới Sở quốc, trên đường đi vì an ủi công chúa, sợ là Đường đại nhân đã tốn không ít công phu miệng lưỡi, thường xuyên đi tới chỗ công chúa cũng là chuyện đương nhiên."
Trần Hoàng khua tay nói: "Những gián điệp bí mật này, thật sự là một đời không bằng một đời."
Ông ta đi vài bước, trên mặt hiện ra vẻ hứng thú, lẩm bẩm nói: "Cổ thuật, cũng là kỳ lạ. . ."
. . .
Khi Đường Ninh về đến nhà, đã có người khuân đồ vào phủ công chúa ở sát vách, trong hai ngày này hẳn là Triệu Mạn sẽ chuyển tới.
Công chúa cả ngày tới sẽ khiến người có tâm chú ý, ở trên đường trở về nàng đã thương lượng với Đường Ninh qua, muốn vụng trộm đào một đường hâm từ phủ công chúa tới Đường phủ, về vấn đề này thì Đường Ninh đã đạt thành nhất trí với nàng.
Chủ yếu là để che giấu tai mắt người đời, chính là sẽ có cảm giác lén lút, ngẫm lại vẫn rất kích thích.
Nhưng hắn tạm thời còn không cảm giác được kích thích khi vụng trộm gặp mặt, mặc dù Tiểu Như và Tiểu Ý nhìn vẫn giống như ngày thường, nhưng sau khi trời tối, cả hai lại đồng thời trở về phòng, đóng cửa phòng, ngụ ý hết sức rõ ràng.
Sau khi ăn cơm xong, Đường Ninh cũng tự mình trở về thư phòng, lại có cơ hội trải nghiệm cảm giác hạnh phúc khi ngủ một mình.
Trong phòng Tô Như, Chung Ý gõ cửa một cái rồi đi vào, nhìn nàng, nói ra: "Chúng ta đã nói rồi đấy, buổi tối hôm nay không được đi tìm tướng công."
Tô Như nhẹ gật đầu, nói ra: "Tỷ yên tâm."
"Vậy ta về phòng trước." Chung Ý đứng người lên, nói ra: "Ngủ ngon."
Tô Như tiễn nàng đến cửa phòng, nói ra: "Ngủ ngon."
. . .
Trong lòng còn có một chuyện quan trọng không giải quyết được, ban đêm Đường Ninh cũng không có bao nhiêu tâm tư để đọc sách, vừa trở lại thư phòng không lâu liền ngủ.
Nằm ở trên giường không được một lát, hắn đột nhiên mở to mắt.
Cửa thư phòng vang lên tiếng đập cửa, tiếng động tuy nhỏ, nhưng cũng có thể nghe rõ ràng.
Hắn đi xuống giường, mở cửa, nhìn thấy Tiểu Như đứng ở trước cửa.
"Nàng. . ."
"Xuỵt. . ." Tô Như ra dấu im lặng với hắn, nhỏ giọng nói: "Ta đến với Tiểu Ninh ca, tuyệt đối không nên nói cho tỷ tỷ. . ."
Ngoan nhất vẫn là Tiểu Như, Đường Ninh đóng cửa lại, ôm ngang nàng lên, vừa mới đi đến bên giường, ngoài cửa đã lại truyền đến tiếng đập cửa.
Tô Như cuống quít tiến vào trong chăn, Đường Ninh đi tới cửa, mở cửa, Chung Ý rón rén đi tới, đóng cửa lại, nhỏ giọng nói: "Ta vụng trộm tới, ngày mai đừng nói cho Tiểu Như. . ."
Nàng vừa đi tới bên giường, vừa nhỏ giọng nói ra: "Chuyện công chúa cùng Lý cô nương này sẽ không so đo cùng tướng công nữa, lần sau nếu chàng lại lừa gạt chúng ta, đột nhiên thêm một muội muội nữa thì tướng công chuẩn bị ngủ thư phòng một tháng đi."
Khi nàng nhìn về phía trên giường, mượn ánh trăng từ ngoài cửa sổ xuyên thấu vào, thấy được trong chăn khẽ động.
Nàng vén chăn lên, đối mặt với Tô Như ở dưới ánh trăng, hai người vừa chúc nhau ngủ ngon xong, lúc này lại gặp nhau trong thư phòng của Đường Ninh, bầu không khí dần dần trở nên xấu hổ.
Mặt Tô Như đã đỏ bừng lên, nàng che mặt nhảy xuống giường, nói ra: "Ta, ta trở về phòng. . ."
Đường Ninh lại ôm ngang nàng lên, nói ra: "Hai người các nàng nghĩ chỗ này là nơi nào, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com