Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 429: CHƯƠNG 428: KHÓ LÒN PHÒNG BỊ

Lưu Tiến đứng trước nha môn Lễ bộ, không biết nên tiến hay nên lui.

Đường Ninh là sao chổi, khắc chết Hộ bộ Thị lang, ép Hình bộ Thị lang tiến vào thiên lao, sớm đã truyền khắp kinh sư, nhưng chuyện này thật sự có một chút khuếch đại, Hộ bộ Thị lang và Hình bộ Thị lang đều bị tra ra vấn đề, đáng chết thì chết, nên bắt thì bắt, gieo gió gặt bão, chẳng trách người khác.

Nhưng Lễ bộ lại khác.

Đường Ninh vừa vào Lễ bộ, Lễ bộ lang trung vướng vào vụ án gian lận, chủ khách lang trung đột nhiên bệnh nặng, nếu như đến bây giờ Lưu Tiến còn không biết là hắn động tay chân để chính hắn đạt được vị trí tống hôn sứ, thì không bằng hắn ta trực tiếp từ quan hồi hương đi, để tránh bị nuốt không còn sót lại một chút cặn ở trong quan trường này.

Lễ bộ là địa bàn của Đường gia, Đường Ninh và Đường thượng thư có thù không đội trời chung, hắn đấu không lại Đường thượng thư, đành phải trút những người râu ria như bón hắn, chỉ sợ đây mới là sự thật ------ Lưu Tiến không sợ truyền thuyết sao chổi, hắn sợ chính là thủ đoạn của Đường Ninh.

Vô số ví dụ đủ để chứng minh, người bị hắn để mắt tới đều không có kết cục tốt.

Khi Đường Ninh từ Sở quốc trở về, lang trung ba bộ đều xin nghỉ dài hạn giống như hắn ta, hiện tại chỉ có một mình hắn ta, vậy nếu như Đường Ninh còn muốn tiếp tục khuấy gió nổi mưa ở Lễ bộ, thì chẳng phải hắn ta sẽ là người đứng mũi chịu sào sao?

Hắn ta lộ vẻ mặt lo lắng, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn nhanh chân rời khỏi Từ Bộ ti, đi tới nha phòng của Lễ bộ Thị lang Lưu Phong.

Khi đi đến bậc thang trước hành lang, cảm nhận được khối gạch xanh nào đó trên bậc thang dưới chân hơi bập bênh, Lưu Tiến nghĩ nghĩ, dưới chân hơi dùng sức, đẩy khối gạch xanh kia ra bên ngoài.

Hắn mới vừa đến Lễ bộ, nếu lại muốn xin phép nghỉ, chỉ sợ thị lang đại nhân sẽ không phê chuẩn, hay là chuẩn bị đầy đủ trước, nếu khi hắn bước xuống bậc thang bị đau chân, chỉ có thể nằm trong nhà tĩnh dưỡng, có lẽ thị lang đại nhân cũng sẽ không đến mức không hiểu nhân tình đâu nhỉ.

Hắn ta gõ cửa đi vào nha phòng, Lễ bộ lang trung Lưu Phong nhìn hắn ta một chút, hỏi: "Lưu lang trung khỏi bệnh rồi? Ngươi trở về rất đúng lúc, mấy người các ngươi đều xin nghỉ, chuyện ở Lễ bộ chồng chất như núi, nếu ngươi không về nữa, bản quan sẽ phải tới nhà thăm ngươi."

Lưu Tiến bước đến, lúng túng nói: "Thị lang đại nhân, hạ quan, lần này hạ quan tới, nhưng thật ra là lại muốn xin nghỉ ngơi một tháng. . ."

"Cái gì?" Lưu Phong nhìn hắn ta, cau mày nói: "Mấy người các ngươi rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, mới vừa xin nghỉ lâu như vậy, bây giờ lại phải xin tiếp, bản quan nhìn tinh thần ngươi rất tốt, không giống bệnh nặng quấn thân đâu, hôm nay nếu ngươi nói không rõ lý do thì bản quan là sẽ không đồng ý."

Thị lang đại nhân cũng coi là người một nhà, Lưu Tiến vẻ mặt đau khổ nói ra: "Thị lang đại nhân, ngài hẳn cũng biết, Đường Ninh kia lại về Lễ bộ, hạ quan thật sự lo lắng nếu cứ ở đây không biết đến lúc nào sẽ gặp phải độc thủ của hắn, cho nên muốn về nhà để tránh đầu gió trước, chờ hắn rời khỏi Lễ bộ rồi trở lại. . ."

"Hoang đường!" Lưu Phong đứng lên, hỏi: "Chẳng lẽ ngươi cũng tin tưởng lời đồn sao chổi giả dối không có thật kia?"

Lưu Tiến nói: "Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất."

Lưu Phong đi ra khỏi nha phòng, nói ra: "Ngươi yên tâm, sau ngày hôm nay, hắn sẽ không đến Lễ bộ nữa."

Lưu Tiến giật mình, hỏi: "Hắn muốn đi rồi?"

Lưu Phong gật đầu nói: "Mặc dù hắn đến Lễ bộ nha môn không lâu, nhưng lần này đi sứ, cũng là lấy thân phận Lễ bộ lang trung, đi ước chừng nửa năm, không cần ở lại Lễ bộ, hôm nay hắn tới để thu dọn đồ đạc."

"Vậy là tốt rồi." Lưu Tiến nhẹ nhàng thở ra, nói ra: "Vậy hạ quan không xin nghỉ nữa."

" Chuyện hoang đường như thế mà ngươi cũng tin?" Lưu Phong đi ra nha phòng, liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Ngoại nhân còn đồn rằng hắn chuyên khắc thị lang, hắn ở Lễ bộ lâu như vậy, làm sao bản quan không có chuyện gì?"

Lưu Tiến vội vàng xu nịnh nói: "Thị lang đại nhân có thần tiên phù hộ, hắn chỉ là một sao chổi, sao có thể là đối thủ của đại nhân?"

Lưu Phong phất phất tay, nói ra: "Ngươi trở về mau đi, bản quan tìm Thượng thư đại nhân có chút việc."

Hắn đi xuống bậc thang, giẫm lên một khối gạch xanh trên bậc thang.

Khối gạch xanh kia có gần một nửa lơ lửng ở bên ngoài, đúng lúc bị hắn dẫm lên, trực tiếp dốc xuống.

Lưu Phong chỉ cảm thấy dưới chân không ổn, sau đó cả người khẽ lảo đảo, thân thể bất ổn ngã quỵ về phía trước.

Dưới hiên có một vườn hoa nho nhỏ, dùng gạch đá vây lại, Lưu Phong từ trên hành lang cắm xuống, đâm đầu vào vườn hoa, trong nháy mắt máu tươi lập tức chảy ra.

Đường Ninh từ Chủ Khách ti đi tới, trong ngực ôm một đống tiểu thuyết đặt ở trong nha phòng để giết thời gian khi hắn đến Lễ bộ, lúc này hắn chuẩn bị tới tạm biệt Lưu thị lang, thấy Lưu Phong đạp hụt rồi ngã sấp xuống, nằm trên mặt đất ôm đầu kêu rên, hắn ngạc nhiên tới mức cứ thế đứng nguyên tại chỗ.

Lưu Tiến từ trong nha phòng chạy đến, nhìn một màn trước mắt, giật mình rồi lập tức lớn tiếng nói: "Lưu thị lang bị thương, người đâu, mau tới đây!"

Đại phu nghe gọi chạy đến thật vất vả mới giúp Lưu Phong cầm máu, Lưu Tiến nhìn hắn, hỏi: "Vết thương của Thị lang đại nhân thế nào?"

Đại phu kia nhìn hắn ta một chút, nói ra: "Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đầu thị lang đại nhân trùng hợp đụng vào góc một khối gạch xanh, xem như khỏi thì về sau sợ là cũng để lại sẹo. . ."

Nhớ tới khối gạch xanh kia, trong lòng Lưu Tiến khẽ chột dạ, nói ra: "Không có đại sự thì tốt, không có đại sự thì tốt. . ."

Lưu Tiến từ trong phòng đi ra, nhìn thấy không ít người đứng ở trong viện nhìn quanh, khe khẽ bàn luận.

"Người kia thật sự là khắc tinh của thị lang, may mắn mạng Lưu thị lang lớn, nếu hắn lại chuyển sang bên cạnh một tấc, đâm vào chỗ nhọn của miếng gạch xanh kia, sợ là hiện tại đã mất mạng!"

"Hắn, hắn đâu phải là sao chổi, rõ ràng là Diêm Vương. . ."

"Thật đáng sợ, căn bản khó lòng phòng bị a!"

. . .

"Khục!" Lưu Tiến ho một tiếng, đám người lập tức ngừng nghị luận.

Sắc mặt Lưu Tiến bình tĩnh chỉ chỉ nơi Lễ bộ Thị lang ngã sấp xuống, nói ra: "Để người ta sửa lại bậc thang đi, để tránh lại có người ngã sấp xuống, mặt khác, ném miếng gạch làm hại Lưu thị lang thụ thương kia ra xa một chút. . ."

. . .

Tạm biệt mọi người trong Lễ bộ, trước khi tới Binh bộ báo cáo, Đường Ninh còn có thể chờ ở trong nhà mấy ngày.

Trong nhà và phủ công chúa đều đang sửa sang, Triệu Mạn tuyên bố muốn làm một khu vườn ở hậu viện, cứ như vậy, dù phía sau náo ra động tĩnh rất lớn, cũng sẽ không có người hoài nghi.

An Dương quận chúa hôm nay mang theo các nàng ra ngoài đi dạo, ngay cả Đường Yêu Yêu đều chạy tới tham gia náo nhiệt, giống như thật sự là do hắn trời xui đất khiến tặng vòng tay kia có tác dụng, từ ngày đó về sau, nàng không còn đề cập tới chuyện Lý Thiên Lan cùng Triệu Mạn nữa.

Có hai lần Đường Ninh đi tìm nàng, phát hiện nàng đang đọc « Tây Sương Ký » cùng « Mẫu Đơn Đình », thế mà còn vừa đọc vừa ghi chép, Đường Ninh muốn nhìn xem nàng ghi chép chuyện gì nhưng lại bị nàng vô tình đuổi ra ngoài.

Một mình hắn ở nhà không có chuyện gì, an vị bên người Tiểu Tiểu nhìn nàng đọc sách.

Mỗi ngày ngoại trừ luyện công, Tiểu Tiểu sẽ rút ra ít nhất một canh giờ đến đọc sách, nàng khác với Phương Tân Nguyệt ham chơi, tính tình phi thường trầm ổn, làm việc kỹ lưỡng, mà lại có thể kiên trì thật lâu, nhưng theo Đường Ninh, sách đương nhiên phải đọc, nhưng nên chơi cũng không thể không chơi, nàng vốn không có một tuổi thơ vui vẻ, bây giờ có thể bồi thường bao nhiêu thì bồi thường, nàng và Phương Tân Nguyệt một tĩnh một động, vừa vặn bổ sung.

Đường Ninh cùng Tiểu Tiểu ngồi ở trong đình, lão Trịnh ngồi ở trong sân, dạy Niếp Niếp học chữ, ánh mắt ngẫu nhiên hướng nhìn tới bên này một chút.

Không biết qua bao lâu, lão khất cái từ trong góc đi tới, nhìn lão Trịnh, hỏi: "Mổ heo, sao ngươi cứ nhìn đồ đệ của ta thế?"

Lão Trịnh quay đầu lại, nhìn lão hỏi: "Có sao?"

Lão khất cái nói: "Ngươi đừng phủ nhận, lão phu nhìn chằm chằm ngươi rất lâu."

Lão Trịnh lại nhìn qua, nói ra: "Tiểu Tiểu cô nương có cốt cách kinh kỳ, thiên tư thông minh, thật sự là khó gặp hạt giống luyện võ tốt."

"Ngươi quả nhiên muốn cướp đồ đệ bảo bối của lão phu!" Lão khất cái nheo mắt lại, uy hiếp nói: "Ta cảnh cáo ngươi, Tiểu Tiểu là đồ đệ của lão phu, ngươi muốn truyền thừa đao pháp mổ heo của ngươi thì tự đi tìm đồ đệ, đừng có động vào đồ đệ của bảo bối, bằng không, đừng trách lão phu không khách khí. . ."

Lão Trịnh lắc đầu, nói ra: "Ngươi hiểu lầm, ta không muốn thu Tiểu Tiểu cô nương làm đồ đệ."

Lão khất cái nghe vậy, lông mày càng nhăn, nói ra: "Ngươi nói những lời này là có ý tứ gì, đồ đệ của ta thiên tư thông minh, trăm năm vừa gặp, ngươi thế mà không muốn thu nàng làm đồ đệ?"

Lão Trịnh trầm mặc một lát, nhìn xem hắn, hỏi: "Ngươi có phải có bệnh hay không?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!