Quen biết lão khất cái lâu như vậy, Đường Ninh sớm đã hiểu được lúc trước vì sao lão không được chào đón ở Linh Châu, thường xuyên bị người đánh.
Bán bí tịch võ công không trọn vẹn, chào hàng tiểu hoàng thư, lừa gạt kẹo que của trẻ nhỏ, khai quang cho phụ nhân trượt chân. . .
Kiểu người như thế này, ngay cả lão Trịnh trầm ổn cũng bị lão làm cho tức giận, nếu như không phải đánh không lại lão, thì lão sớm đã bị chặt thành tám khối.
Cái gì mà "Già không biết xấu hổ" "Già mà không kính", câu nói chính là dùng cho loại người này, không có một chút dáng vẻ của tuyệt đỉnh cao thủ nào cũng thôi đi, ngay cả người bình thường cũng không bằng, càng sống càng không đứng đắn, chỉ có ở trước mặt Tiểu Tiểu mới có thể cố gắng giả bộ ra vẻ "Từ sư".
Lão Trịnh hẳn là không muốn nhìn thấy lão khất cái, cũng có thể là lo lắng có một ngày không khống chế nổi sẽ xông lên rút đao chém lão, rồi lại tự rước lấy nhục, nên chủ động đảm nhiệm trách nhiệm hộ vệ bên người Đường Ninh.
Tháng 11 đã sắp đến rồi, Đường Ninh định đi Binh bộ báo cáo trước thời hạn hai ngày.
Binh bộ thời nay tương đương với Bộ quốc phòng ở hậu thế, quản lý tuyển dụn, thăng chức cho quan võ và binh tịch, binh giới, quân lệnh, bản thân không liên quan đến quân quyền, thậm chí ngay cả Binh bộ Thượng thư Lục Đỉnh cũng là quan văn trăm phần trăm.
Dù vậy, vị trí Binh bộ Thượng thư này cũng không phải tùy tiện chọn một quan văn là có thể đảm nhiệm, Lục gia là thế gia võ tướng, võ tướng không chỉ phải có dũng, còn cần có mưu, tướng môn có nội tình thâm hậu ở kinh sư này, không có nhà ai là mãng phu toàn cơ bắp chỉ biết là xông pha chiến đấu.
Khi Lục Đỉnh còn trẻ đã là danh tướng Trần quốc, từng nhận chức Đại tướng quân Thập Lục Vệ, bây giờ đảm nhiệm chức vụ Binh bộ Thượng thư, Lục Đằng tuổi còn trẻ có thể ngồi vào vị trí Tả Vũ đô úy, tiền đồ vô lượng, trong tất cả tướng môn ở kinh sư, Lục gia cũng coi như đứng đầu.
Tiêu gia đã từng huy hoàng, nhưng bây giờ chỉ còn Tiêu Giác là độc đinh, đã không thể sánh bằng Lục gia.
Hắn đi vào nha môn Binh bộ, nói rõ lý do khi đến, chưởng cố ở cửa ra vào vội vàng chạy vào bẩm báo.
Mặc dù Binh bộ cũng coi là một nha môn văn chức, nhưng bao gồm cả Binh bộ Thượng thư, ở Binh bộ có rất nhiều quan viên đều xuất thân từ võ chức, bố trí trong nha môn Binh bộ, cũng khác các nha môn khác.
Đi vào tiền viện, đã nhìn thấy trong viện có để tạ đá, cối đá để luyện tập.
Đường Ninh liếc nhìn một chút, bên tai đã truyền đến tiếng bước chân, vị chưởng cố kia dẫn theo một nam tử từ trong một nha phòng đi tới.
Nam tử kia chắp tay với hắn, nói ra: "Đường đại nhân, để ngài đợi lâu."
Nam tử này đại khái khoảng ba mươi tuổi, giọng nói trầm ổn, bước chân hữu lực, khí thế trên người lăng lệ không giống bình thường, tạo cho người ta cảm giác hắn rất khác quan viên ở Hộ bộ Lễ bộ Hình bộ.
Đường Ninh ôm quyền đáp lễ hỏi: "Không biết vị đại nhân này là?"
Vị chưởng cố kia đi lên trước, giới thiệu nói: "Vị này là Nhiếp thị lang."
Tới đón hắn là Binh bộ tả thị lang Nhiếp Khiêm, trước khi Đường Ninh rời kinh đi Sở quốc, Trần Hoàng đã thăng cấp cho hắn là Lễ bộ lang trung, đây là chức quan tòng ngũ phẩm, bây giờ hắn rời khỏi Lễ bộ, tới Binh bộ nhậm chức, theo nguyên tắc thì phẩm cấp quan giai cũng sẽ không thấp hơn tòng ngũ phẩm.
Nhiếp thị lang đón hắn vào trong một trị phòng, nói ra: "Thượng thư đại nhân đã được bệ hạ tuyên triệu tiến cung, nhưng vài ngày trước đại nhân đã thông báo rồi, nếu Đường đại nhân tới thì để cho ngươi tạm thời đảm nhiệm chức vụ Binh bộ lang trung, Binh bộ vốn có hai vị lang trung, tháng trước Hồ lang trung đã phụng chỉ xuất kinh, tuần phòng quân doanh ở các châu, vị này là Ngô lang trung. . ."
Hắn chỉ vào một người trong trị phòng rồi giới thiệu với Đường Ninh, trên người vị Ngô lang trung này không có khí thế của người đi từ quân doanh ra, hiển nhiên người này xuất thân là quan văn.
Hắn chắp tay chào hỏi với Đường Ninh, trong mắt lại mang theo vẻ đề phòng, nói : "Kính ngưỡng đại danh của Đường đại nhân đã lâu. . ."
Lần đầu tiên gặp mặt, vị Ngô lang trung này giống như có vẻ sợ hắn, Đường Ninh cũng không có thể hiện ra vẻ quá mức sốt ruột, chỉ chắp tay đáp lễ lại.
Sắp xếp xong mọi việc cho hắn xong, Nhiếp thị lang nhìn hắn, nói ra: "Ta còn có mấy việc cần làm nên ta đi trước, Đường đại nhân có chuyện gì đều có thể tới tìm ta."
Đường Ninh đã từng nghe Tiêu Giác nói qua, gần đây Binh bộ hình như phải lo chuyện Thập Lục Vệ thi đấu bốn năm một lần, nên rất bận rộn, hắn nhẹ gật đầu, nói ra: "Nhiếp thị lang đi làm việc đi."
Nhiếp Khiêm đi ra Binh bộ nha, nhìn thấy một người đứng ở trong viện, đang nhìn tạ đá ở nơi hẻo lánh đến xuất thần.
Từ lúc bắt đầu, hắn đã chú ý đến người này, trên người của đối phương có một loại khí chất mà hắn rất quen thuộc, mặc dù lúc này người kia chỉ tùy ý đứng ở đó, nhưng lại tạo cho người ta cảm giác giống như một thanh đao sắc bén. . .
Loại khí chất này, hắn chỉ gặp qua ở trong quân.
Càng khiến hắn kinh ngạc chính là, áp lực vô hình người đối diện tạo cho hắn còn cao hơn cả Đại tướng quân Thập Lục Vệ.
Nhiếp Khiêm chần chừ một lát mới tiến lên hỏi: "Không biết vị huynh đệ này trước kia ở dưới trướng của Đại tướng quân nào?"
Hắn có thể xác định, người này nhất định xuất thân từ quân trận, có khí thế bén nhọn như thế, vô cùng có khả năng là đến từ một vị bách chiến bách thắng.
Lão Trịnh quay đầu nhìn hắn một chút, lắc đầu nói: "Nhận lầm người rồi, ta chỉ là người mổ heo. . ."
Ánh mắt của Nhiếp Khiêm dừng trên người lão Trịnh hồi lâu, một lúc lâu sau mới lắc đầu, thầm nghĩ có lẽ là ảo giác của hắn, khi nhấc chân muốn bước xuống thang, bước chân đột nhiên ngừng lại, hắn cúi đầu nhìn xuống mặt đất, sau đó mới chậm rãi hạ chân xuống, nhẹ nhàng đi xuống bậc thang. . .
. . .
Ngày đầu tiên ở Binh bộ đặc biệt nhàn nhã, không có chuyện gì giao cho hắn làm, Đường Ninh tới đây từ giữa trưa, ngồi chưa tới một canh giờ đã tới lúc thả nha.
Tiếng chiêng thả nha vang lên, Đường Ninh bước ra khỏi Binh bộ, phát hiện chỉ có một mình hắn đi ra.
Hắn đứng ở cửa ra vào đợi một hồi, chờ lão Trịnh mua thịt trở về, Binh bộ cũng không có một người thả nha.
Trong bốn bộ nha môn hắn đã đi qua, Binh bộ tăng ca nghiêm trọng nhất, không ngờ ngày bình thường Lục thượng thư có vẻ ôn hòa, đối với cấp dưới lại không khách khí chút nào, thả nha một khắc đồng hồ rồi mà mọi người vẫn không dám từ bước ra khỏi trị phòng.
Lão Trịnh mua một cân thịt ba chỉ, định tối về sẽ băm nhỏ để làm nhân bánh làm sủi cảo, Đường Ninh vừa về trong nhà không bao lâu, đã nhìn thấy An Dương quận chúa từ bên ngoài đi tới.
"Quận chúa đến tìm đến công chúa sao?" Đường Ninh nhìn nàng một chút, nói ra: "Công chúa và Tiểu Ý đi ra ngoài rồi, có lẽ phải mất một lúc nữa mới trở về."
Hiện tại Triệu Mạn và Tiểu Như Tiểu Ý đã biến thành tỷ muội chân chính, thân mật vô cùng, như thế dù nàng thường xuyên chạy qua bên này, cũng sẽ không có người nói qua nói lại.
"Không phải, ta đến tìm Tiêu Giác." An Dương quận chúa nhìn chung quanh một chút, nói ra: "Hắn không ở nơi này sao?"
Đường Ninh lắc đầu nói: "Ta mới từ nha môn trở về, không thấy hắn."
An Dương quận chúa không tin chạy vào phòng tìm tìm, không thu hoạch được gì mới không cam lòng rời đi.
Đường Ninh đứng lên, nói ra: "Ra đi, nàng ấy đi rồi."
Tiêu Giác từ trong vạc ở góc tường leo ra, thở phào một hơi, có chút buồn bực nói ra: "Cuối cùng cũng đi rồi. . ."
Đường Ninh nhìn hắn một chút, hỏi: "Ngươi nợ tiền nàng ấy à?"
Tiêu Giác lắc đầu nói: "Nàng ấy muốn giới thiệu cô nương cho ta."
Đường Ninh nhìn về phía hắn, hỏi: "Như thế không tốt sao, ngươi không phải là luôn muốn cưới lão bà sao?"
"Ngươi không biết." Tiêu Giác phất phất tay, nói ra: "Nàng ấy giới thiệu chính là tỷ tỷ của Lục Đằng."
Đường Ninh nghĩ nghĩ, hỏi: " Tỷ tỷ của Lục Đằng. . . Dáng dấp rất xấu?"
Từ tướng mạo của Lục Đằng và Lục thượng thư có thể thấy được, gen Lục gia cũng không tệ lắm, tỷ tỷ của Lục Đằng không thể xấu được.
Tiêu Giác nói: "Tạm được, rất xinh đẹp."
Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Vậy ngươi còn không nguyện ý?"
Từ phản ứng vừa rồi của hắn, người không biết rõ tình hình còn tưởng rằng An Dương quận chúa muốn giới thiệu Lục Đằng cho hắn.
"Ngươi không biết." Tiêu Giác phất phất tay, nói ra: "Thân tỷ tỷ của Lục Đằng, so biểu tỷ của ngươi còn hung ác hơn, khi còn bé nàng ta còn thường xuyên đánh ta, ta cưới nàng không phải là tự tìm đường chết sao?"
"Ngươi cũng có thể nghĩ thế này này." Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Không phải là người không vừa mắt Lục Đằng sao, cưới tỷ tỷ của hắn, ngươi chính là tỷ phu của hắn, về sau đều có thể đè ép hắn."
"Thôi đi." Tiêu Giác lắc đầu, nói ra: "Vì chiếm tiện nghi một câu "Tỷ phu" của hắn, mà dùng cả hạnh phúc tuổi già của ta, ta mới không ngu như vậy, Tiêu Giác ta dù chết, cả đời không lập gia đình, cũng sẽ không cưới Lục Nhã!"
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói ra: "Ta cảm thấy, ngươi và An Dương quận chúa rất xứng, ngươi không suy nghĩ nàng ấy một chút?"
"Nàng?" Tiêu Giác không chút do dự, lập tức cự tuyệt nói: "Ta vẫn luôn coi nàng ấy làtỷ tỷ , ngươi sẽ lấy tỷ tỷ của ngươi sao?"
"Các ngươi lại không có quan hệ máu mủ."
"Vậy cũng không được." Tiêu Giác lắc đầu, nói ra: "Trong lòng ta coi nàng là tỷ tỷ, cưới nàng, chẳng phải ta sẽ thành cầm thú, không, ngay cả cầm thú cũng không bằng!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com