Dưa hái xanh không ngọt, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, Đường Ninh cũng không khuyên giải Tiêu Giác nữa.
Hắn nhìn về phía Tiêu Giác, nói sang chuyện khác: "Vì sao tỷ tỷ của Lục Đằng lại đánh ngươi?"
"Khi còn bé ta đánh nhau với Lục Đằng, Lục Nhã ra mặt cho đệ đệ, gặp ta một lần đánh ta một lần." Nói lên chuyện này, vẻ mặt Tiêu Giác vô cùng phẫn hận cùng tiếc nuối, nói ra: "Đáng tiếc tỷ tỷ của ta chết sớm, nếu không nữ nhân điên kia cũng không dám làm càn như vậy. . ."
Trên thế giới không có vô duyên vô cớ yêu, cũng không có vô duyên vô cớ hận, Tiêu Giác không quen nhìn Lục Đằng, khắp nơi đối nghịch cùng hắn, hóa ra là có nguyên nhân lịch sử.
Mà tỷ tỷ của hắn là hoàng hậu đã qua đời, nếu bà ấy còn tại thế, Tiêu Giác hoàn toàn đúng là có thể đi ngang kinh sư.
"Tỷ tỷ của Lục Đằng gặp ngươi một lần đánh ngươi một lần?" Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Ngay cả một nữ nhân nà người cũng đánh không lại?"
"A, ta là nam nhân, nam nhân có thể đánh nữ nhân sao?" Tiêu Giác khinh thường cười cười, nhìn Đường Ninh nói: "Ngươi cho rằng ta là ngươi, không phải là không thể hoàn thủ, mà là căn bản đánh không lại. . ."
Đường Ninh nhìn về phía sau lưng của hắn, gật đầu kêu: "Quận chúa. . ."
Tiêu Giác run một cái, nhảy dựng lên tại chỗ, khi nhìn thấy sau lưng không có ai, khi đang muốn tức giận kêu gào lại đột nhiên, nghe được ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, hắn lại ba chân bốn cẳng chạy tới nhảy vào trong vạc.
An Dương quận chúa nhanh chân đi đến, nhìn Đường Ninh nói: "Ta hỏi qua gác cổng của Đường phủ, bọn hắn nói Tiêu Giác đã tới đây."
Đường Ninh nghiêng đầu nhìn thoáng qua góc tường một chút, lắc đầu nói: "Ta cũng vừa mới từ nha môn trở về, có lẽ là hắn tới sớm. . ."
An Dương quận chúa nhìn hắn một chút, lại nhìn góc tường một chút, cất bước đi qua.
"A. . . Đau!"
Chỉ một lát sau, Tiêu Giác bị nàng kéo lỗ tai từ trong vạc đi ra ngoài, thật vất vả mới tránh thoát, hắn xoa xoa lỗ tai, tức giận nói: "Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi có thể đừng luôn luôn động thủ động cước hay không. . ."
An Dương quận chúa nhìn hắn nói: "Ta thật vất vả mới hẹn được Lục Nhã đi ra, ngươi nhanh cùng ta đi, đừng để nàng đợi."
"Muốn đi thì tự ngươi đi." Vẻ mặt Tiêu Giác kiên định, nói ra: "Dù sao ta không đi, nữ nhân kia cả đời đều không gả ra được. . ."
An Dương quận chúa nhìn hắn một chút, nói ra: "Không phải chỉ là khi còn bé nàng đánh ngươi sao, đây đều là chuyện quá khứ rồi, hai người các ngươi đều không còn nhỏ nữa, nàng đã đồng ý gặp ngươi, ngươi là một đại nam nhân, còn nhăn nhăn nhó nhó làm gì?"
"Ta không đi!" Thái độ Tiêu Giác vô cùng kiên quyết.
"Ta nói cho nàng là ngươi hẹn nàng đi ra." An Dương quận chúa nhìn hắn nói: "Nếu ngươi không đi, có lẽ nàng sẽ cho là ngươi lừa nàng, ngày mai đuổi tới trong cung tìm ngươi tính sổ."
Tiêu Giác nghĩ tới hắn có 100 thủ hạ, lại tưởng tượng ra cảnh mình ở trước mắt bao người bị nữ nhân kia đánh đập, thế là hắn vỗ vỗ bụi đất trên vạt áo, nói ra: "Đi đi đi, nhưng mà phải nói trước nhé, lần này ta đi là vì nể mặt ngươi. . ."
Một nam nhân thường xuyên chịu để một nữ nhân đánh, hoặc là đánh không lại, hoặc là thích nàng, hoặc là đã đánh không lại còn thích nàng, không tồn tại lý do phong độ thân sĩ nên không đánh nữ nhân, đây chẳng qua là Tiêu Giác đàn tự lừa mình mà thôi.
Đường Yêu Yêu từ ngoài tường thò đầu ra, hỏi: "Đã lâu rồi không so tài, muốn đấu một trận không, ta nhường ngươi một tay."
"Ta cần ngươi nhường một tay sao?" Đường Ninh đứng lên, khinh thường nói: "Để một tay thì có gì tài ba, có bản lĩnh để hai tay luôn. . ."
. . .
Cái gọi là làm hòa thượng một ngày gõ mõ một ngày, Đường Ninh đã đến Binh bộ, nhìn người khác bận bịu mà chính mình lại không có việc gì làm, trong lòng luôn có chút không thoải mái.
Hắn nhìn Ngô lang trung đang bận rộn, chủ động đi qua hỏi: "Ngô lang trung, ngươi có việc gì cần ta hỗ trợ sao?"
Ngô lang trung ngẩng đầu, vội vàng lắc đầu, nói ra: "Không cần không cần, nếu Thượng thư đại nhân không nói Đường đại nhân cần làm gì, Đường đại nhân không ngại đọc sách một chút, hoặc là dạo chơi trong nha môn?"
Đường Ninh nhìn hắn ta một chút, vị Ngô lang trung này có vẻ rất sợ hắn, lúc nói chuyện đều bày ra tư thế phòng bị, hắn khẽ gật đầu rồi cũng không nhiều lời với hắn ta nữa, dứt khoát đi ra khỏi trị phòng, tản bộ quanh bốn phía.
Nha môn Binh bộ cũng không lớn, nếu tính ra còn không bằng lớn một nửa Đường phủ, Đường Ninh dạo quanh một vòng, đến khi trở lại Binh bộ tư, vừa mới bước vào sân nhỏ, đã nghe thấy phía trước truyền đến tiếng cãi lộn.
"Mấy vị giáo úy, bao năm qua đều là dùng biện pháp này để so sánh, các ngươi đã rút thăm, còn có gì bất mãn?"
Giọng nói yếu ớt không có chút lực lượng này, nghe một chút đã nhận ra chính là Ngô lang trung.
Lúc này, trong viện Binh bộ tư, Ngô lang trung bị 16 tên đại hán kẹp ở giữa, sắc mặt trắng bệch, run lẩy bẩy.
Một hán tử khoác áo giáp cau mày nói: "Tả Hữu Vũ Lâm vệ bị rút đến trận đầu, đây là cái gì?"
Hắn vừa dứt lời, đã có một người tiếp lời nói: " Vũ Lâm vệ chúng ta chính là mạnh nhất trong Thập Lục Vệ, trận đầu này nếu đấu với nhau, chẳng phải là sẽ tiện nghi những phế vật kia?"
Tính khí của người này rõ ràng là hơi nóng này, giọng nói như chuông lớn, Đường Ninh đứng ở cửa ra vào đã nghe rất rõ ràng.
Nhưng một câu nói kia giống như đã chọc phải tổ ong vò vẽ vậy, đám người lập tức bùng nổ.
" Vũ Lâm vệ mạnh nhất cái rắm ấy, ngươi đã hỏi qua Ngân Kỳ vệ chúng ta chưa?"
" Kim Vũ vệ chúng ta còn chưa nói gì, Ngân Kỳ vệ các ngươi chen miệng gì?"
" Kim Vũ vệ các ngươi ngoại trừ tuần thành ra còn biết làm cái gì, có mặt mũi ở đây lớn giọng à?"
"Vũ Lâm vệ thì ngon à, nếu không bây giờ chúng ta so tài một chút?"
. . .
Đường Ninh xem như đã thấy rõ, vì sao Thập Lục Vệ cần hàng năm thi đấu một trận nhỏ, bốn năm thi đấu một trận lớn, đơn giản là không muốn để cho bọn hắn quá nhàn rỗi.
Cấm quân Thập Lục Vệ ngoại trừ chức trách thủ vệ kinh sư, thì không có quyền lực quản lý đại quân các châu phủ, bọn hắn cần làm chính là bảo vệ kinh sư, phòng ngừa có phản tặc đánh tới nơi này.
Nhưng Trần quốc đã thái bình rất nhiều năm, ngoại trừ biên cảnh không quá ổn định thì trong nữa cũng không có thế lực tạo phản, cho dù là có cũng bị trấn áp rất nhanh.
Cứ như vậy, Thập Lục Vệ sẽ rất nhàn, nếu không tìm một chút chuyện cho bọn hắn làm, sợ là ngay cả một chút cảm giác tồn tại cuối cùng cũng không có.
Nhưng để bọn hắn tỷ thí, trong Thập Lục Vệ cũng có không ít dị nghị, chủ yếu là nhằm vào chế độ thi đấu.
Mặc kệ là thi đấu nhỏ mỗi năm, hay là thi đấu lớn bốn năm một lần, đều là đấu vòng loại, rút thăm quyết định, mỗi trận đào thải một tổ, như vậy chỉ cần 15 trận đấu là có thể quyết ra đội thắng cuối cùng, nhiều nhất là thêm hai trận, người thứ hai và thứ ba cũng xuất hiện.
Như thế sẽ xuất hiện một vấn đề, Tả Hữu Vũ Lâm vệ chính là cận vệ Thiên Tử, có thực lực mạnh nhất trong Thập Lục Vệ, lại không hỗ trợ lẫn nau, nếu như hai đội đối mặt trong trận đầu thì sẽ có một đội bị đào thải, ngay cả tư cách tranh thứ hai tranh thứ ba cũng không có.
Cường đội đều không muốn đụng phải nhau ngay từ đầu, những người này thường ở trong quân, tính tình nóng nảy, cho nên mới có chuyện cãi lộn này.
Mắt thấy đám người cãi lộn càng lúc càng lớn, có mấy người đã động thủ, Ngô lang trung vội vàng khuyên nhủ: "Chư vị giáo úy, có chuyện gì có thể thương lượng, không nên vọng động, không nên vọng động. . ."
Ầm!
Trong loạn quyền, không biết là ai không cẩn thận đập một quyền vào khuôn Ngô lang trung mặt, Ngô lang trung lập tức "Ai u" một tiếng, té ngã trên đất, máu mũi chảy ngang.
Những quan viên của Binh bộ tư khác đứng ở đằng xa, nhìn thấy một màn này, mặt lộ vẻ khuất nhục, mặc dù Binh bộ cũng có một chữ "Binh", nhưng quan văn chiếm đa số, mỗi lần có chuyện với đám binh lính càn quấy này, bọn họ luôn luôn bị ăn một chút thua thiệt, oán hận trong lòng chất chứa đã lâu.
Đám người Thập Lục Vệ cũng mặc kệ Ngô lang trung ngã trên mặt đất, ngược lại càng đánh càng hăng.
"Tất cả dừng tay!"
Bầu không khí trong viện sắp nóng tới đỉnh điểm thì một tiếng quát ở cửa ra vào truyền đến.
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com