Đường Ninh từ ngoài viện nhanh chân đi vào, nơi này là Binh Bộ ti, hắn là Binh bộ lang trung, mặc dù chỉ là tạm thời, nhưng nếu để cho đám người kia đánh nhau ở trong này, người bị mất mạt cũng là hắn.
Đột nhiên xuất hiện tiếng quát lớn này khiến tiếng cãi lộn của đám người thoáng dừng một chút, Đường Ninh đi tới, đỡ Ngô lang trung dậy, hỏi: "Không sao chứ?"
Ngô lang trung che mũi, trong mắt hiện lên một tia cảm động, nói ra: "Ta không sao, Đường đại nhân nhanh đi mời Nhiếp thị lang tới, chỉ có Nhiếp thị lang mới có thể ép được bọn hắn. . ."
"Nhiếp Khiêm?" Có người bĩu môi, khinh thường nói: " Hiện tại Nhiếp Khiêm cũng chỉ có thể nghịch cán bút, còn muốn trấn áp ai?"
Đường Ninh buông Ngô lang trung ra, quay người nhìn những người này, mở miệng nói: "Nơi này là Binh Bộ ti, ta mặc kệ các ngươi có thân phận gì, ở chỗ này, đều thành thật một chút cho ta!"
Hán tử thô kệch vừa rồi suýt nữa gây ra chiến hỏa kia nhìn về phía hắn, hỏi: "Ngươi là ai?"
Ngô lang trung lập tức giới thiệu nói: "Vị này là Đường lang trung mới tới."
Hán tử thô kệch kia nhìn Đường Ninh một chút, cười ha ha, nói ra: "Binh bộ thật sự không có ai à, lông trong đũng quần của tiểu tử ngươi có đủ dài chưa thế, dám học người ta làm Binh bộ lang trung. . ."
"Ngươi không phục?" Đường Ninh nhìn hắn một chút, hỏi: "Không phục thì so tài một chút?"
Ngô lang trung sửng sốt một chút, lập tức nói: "Đường đại nhân, đừng xúc động, đừng xúc động. . ."
"So tài một chút, ngươi muốn so tài gì cùng ta?" Hán tử kia khẽ giật mình, sau đó quay sang nhìn mọi người chung quanh, cười to nói: "Đã nghe thấy chưa, hắn muốn so tài cùng ta một chút?"
Đường Ninh nhìn hắn, thản nhiên nói: "Thế nào, không dám?"
"Lão tử nhường ngươi ba quyền!" Hán tử kia đập đập vào lồng ngực của mình, nói ra: "Đến đây, đánh chỗ này đi, nếu lão tử hừ một tiếng, thì coi như ta thua!"
Thân thể của hắn cường tráng không gì sánh được, đứng ở nơi đó đã có thể cảm nhận được thân thể cường tráng dưới khôi giáp.
Khách quan mà nói, Đường Ninh chỉ có thể xem như tay gầy chân gầy.
Đây hiển nhiên là trần trụi nhục nhã, trên mặt đám quan chức ở Binh Bộ ti lộ ra vẻ khuất nhục, đám giáo úy của Thập Lục Vệ đang hứng thú nhìn một màn này, hiển nhiên là đang chờ để chế giễu.
"Ba quyền thì ba quyền." Đường Ninh cười cười, nói ra: "Đứng ngay ngắn nhé."
"Nhanh lên một chút." Hán tử kia phất phất tay, nói ra: "Lằng nhà lằng nhằng, không giống nam nhân. . ."
"Gấp cái gì?" Đường Ninh liếc hắn một chút, tay phải nắm lại, tùy ý đánh vào ngực hán tử kia.
Phanh.
Nhìn thì giống như một kích tùy ý, lại phát ra một tiếng vang trầm nặng, thân thể hán tử kia trực tiếp bay ra ngoài, rồi trượt ngã trên đất, cả người choáng váng, vùng vẫy hai lần mới miễn cưỡng đứng lên.
Đây là trong tình huống Đường Ninh đã lưu thủ, hắn luyện công phu nội gia, nếu thật sự dốc toàn lực đánh vào ngực người kia, thì chỉ một đấm đó cũng đủ để lấy mệnh của hắn.
Ngô lang trung và tất cả quan viên Binh bộ cứ thế đứng ngay tại chỗ, bọn hắn chưa từng thấy một quyền nhẹ nhàng mà có thể đánh bay người khác ra ngoài như vậy, những người còn lại đều là kinh ngạc nhìn hán tử nằm dưới đất, trên mặt viết đầy vẻ khó có thể tin.
"Còn có hai quyền." Đường Ninh đi qua, từ trên cao nhìn xuống hán tử kia, hỏi: "Lại đến chứ?"
Hán tử kia che ngực, mặt lộ vẻ sợ hãi, hắn tự nhiên có thể cảm nhận được mới vừa rồi Đường Ninh không dùng toàn lực, dù vậy, hắn cũng không chống đỡ được, lại đến một quyền thì hắn sợ là ngay cả bò cũng không bò dậy nổi, lập tức nói: "Không tới, không tới. . ."
Có người nhìn hán tử kia, nhịn không được nói: "Ngụy Đại Đầu, ngươi được hay không thế, một tiểu tử đến cọng lông còn chưa dài đủ đã khiến ngươi sợ đến mức đấy à?"
Hán tử kia vuốt vuốt ngực, lớn tiếng nói: "Ngươi ngậm miệng lại, có bản lĩnh chính ngươi đến!"
Đường Ninh đứng trước nha môn, vươn tay với bọn hắn, nói ra: "Nếu không, các ngươi cùng lên?"
Phách lối!
Đám giáo úy của Thập Lục Vệ chỉ thấy được trên mặt của hắn khắc hai chữ phách lối này.
Ngay cả Ngụy lão nhị vừa rồi tuyên bố nhường hắn ba quyền cũng không phách lối như vậy.
Thân là tướng lĩnh cấm quân, thế mà bị một người trẻ tuổi lông còn chưa mọc đủ ở Binh bộ coi thường, đây là vũ nhục lớn nhất đối với bọn hắn.
Nhưng vừa rồi một quyền kia của hắn, cũng khiến bọn hắn khắc sâu nhận thức, vị Binh bộ lang trung nhìn yếu đuối này, hình như không có yếu như vậy.
Lúc này, Đường Ninh trong mắt đám người ở Binh bộ, nhất là Ngô lang trung hoàn toàn không phải đang khoa trương.
Bá khí!
Binh bộ hàng năm đều phải đánh vô số lần với những người Thập Lục Vệ này, đã sớm không quen nhìn cách bọn hắn làm, lần này Đường lang trung đã thay bọn hắn hung hăng xả được cơn giận này.
Mặc dù Đường Ninh phách lối, nhưng mười mấy người này cũng không có xông lên, có một người đi tới, nói ra: "Ta lãnh giáo ngươi trước một chút."
Hắn vừa dứt lời đã nắm chặt hai tay vọt lên.
Chỉ là khi hắn nhấc cánh tay lên đánh tới mới phát hiện phía trước đã không có bóng người.
"Cẩn thận!"
Sau lưng truyền đến nhắc nhở, khiến tóc gáy cả người hắn dựng đứng, chỉ là cũng không chờ hắn làm ra cử động gì, hắn đã cảm giác cần cổ đau xót, trước mắt đã biến thành màu đen, ngã xuống đất.
Đường Ninh đánh ra một thủ đao làm vị giáo úy này bất tỉnh, trong lòng không có một chút cảm giác thành tựu nào.
Thường xuyên đấu với Đường Yêu Yêu Tô Mị Lý Thiên Lan, bên người còn có cao thủ như lão Trịnh và loại biến thái như lão khất cái kia, cho dù tiến bộ của hắn có lớn hơn thì vẫn đánh không lại bọn họ, so tài cùng Đường Yêu Yêu mấy lần, hắn càng nhớ tới tiểu man nữu đã trở lại thảo nguyên kia.
Nhưng ở bên ngoài thì không giống với lúc trước, nếu như ngay cả mấy tên to con này cũng không giải quyết được thì sao hắn có thể đối mặt với những ngược đãi phải chịu cùng lòng tự tin nhận đả kích trong hai năm qua?
Người không thể xem bề ngoài, vừa lên đã có hai người đã mất đi sức chiến đấu, vị Binh bộ lang trung này hiển nhiên có thân thủ không tầm thường, vượt qua bọn hắn, việc này quan hệ đến tôn nghiêm của cấm quân, người cầm đầu nhìn một chút hắn, trầm giọng nói: "Cùng tiến lên!"
Đám người xúm lại cùng xông về phía Đường Ninh, quan lại Binh Bộ ti lập tức hô lên.
"Mười người đánh một người, cấm quân các ngươi đều không biết xấu hổ như vậy sao?"
"Đường đại nhân, cẩn thận!"
"Đường đại nhân, phía sau có người muốn đánh lén. . ."
Đám người không ngừng mở miệng, là nhắc nhở Đường Ninh, nhưng lời nhắc nhở này rất nhanh đã biến thành reo hò.
"Đường đại nhân —— đánh bọn hắn, hung hăng đánh bọn hắn!"
"Đường đại nhân uy vũ!"
. . .
Đánh 14 người, thật ra Đường Ninh thấy rất có áp lực, nếu như bọn hắn không phải tay không tấc sắt mà đều cầm binh khí trong tay —— nếu như là thế thì vừa nhất định rồi hắn sẽ không kiêu ngạo như vậy.
Huấn luyện trong quân phần lớn là rèn luyện thân thể, một mình hắn đối đầu với mười tinh binh được huấn luyện nghiêm chỉnh, chỉ có con đường trốn, nhưng những người này chỉ có một thân man lực, căn bản không biết phối hợp với nhau nên hắn đối phó rất thành thạo điêu luyện.
Rất nhanh, hơn mười người đều nằm ở trên mặt đất, không phải là không thể đứng lên, mà là không dám đứng lên, đối phương ra tay cực nặng, trúng một quyền của hắn cũng không nhẹ .
Đường Ninh hoạt động gân cốt một chút, hỏi: "Còn có người không phục sao?"
Không có người nào lên tiếng, những giáo úy cấm quân này đều giống như quả cà sương đánh, cúi đầu, mặt mũi đỏ bừng xấu hổ.
Mười mấy người đánh một người, còn bị người diệt toàn quân, chuyện này nếu là truyền đi, mặt mũi Thập Lục Vệ sẽ mất hết, về sau ở Binh bộ càng không ngẩng đầu được lên.
"Nếu không có người không phục. . ." Đường Ninh đi lên trước, nói ra: "Hiện tại có thể ngồi xuống nói chuyện sao?"
Hắn vừa dứt lời, đã có một bóng người nhanh chân từ ngoài cửa đi tới.
Binh bộ tả thị lang Nhiếp Khiêm nghe nói Thập Lục Vệ cùng Ngô lang trung bởi vì chuyện rút thăm mà cãi lộn, lập tức liền chạy tới.
Bước vào sân nhỏ, nhìn trong sân Binh Bộ ti bừa bộn, rồi nhìn giáo úy cấm quân nằm dưới đất, Nhiếp Khiêm giật mình, giận dữ nói: "Dám ẩu đấu trong Binh bộ, các ngươi coi Binh bộ ta là địa phương nào!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com