Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 433: CHƯƠNG 432: CHẾ ĐỘ THI ĐẤU MỚI

Trong nha phòng Binh Bộ ti, Binh Bộ Thị Lang Nhiếp Khiêm dùng ánh mắt tràn ngập kinh ngạc và khiếp sợ để nhìn Đường Ninh.

Không tận mắt nhìn thấy, hắn sẽ không tin, 16 giáo úy cấm quân cùng xông lên lại không phải đối thủ của Đường Ninh.

Vầng sáng trên người hắn thật sự có nhiều lắm, trạng nguyên tam nguyên, đi khắp lục bộ, khắc tinh thị lang. . . , nhưng bất kỳ lời đồn nào, đều không rời khỏi phạm vi người đọc sách, mà ấn tượng của người đọc sách tạo cho người khá, đơn giản chính là kiểu như Ngô lang trung, thư sinh tay trói gà không chặt, nhát gan khiếp nhược, gặp chuyện là muốn giảng đạo lý. . .

Người đọc sách dùng nắm đấm để nói đạo lý, đây là lần đầu tiên Nhiếp Khiêm gặp được.

Mà nhìn Đường Ninh mặc dù không yếu đuối, nhưng thấy thế nào cũng không phải loại hình dũng mãnh uy vũ.

Nhiếp Khiêm nhìn giáo úy Thập Lục Vệ ngoan ngoãn đứng ở một bên, thầm nghĩ muốn để những người này an tĩnh lại, dùng nắm đấm đúng là hữu dụng hơn một chút.

Đường Ninh ngồi ở ghế trước, nhấp một ngụm trà, nói ra: "Nhiếp thị lang, kỳ thật bọn hắn nói cũng không phải là không có lý, thi đấu Thập Lục Vệ bốn năm mới có một lần, bệ hạ và triều đình đều vô cùng quan tâm tới chuyện này, chế độ thi đấu như vậy đúng là có chút không công bằng, cũng có chút qua loa. . ."

Thập Lục Vệ thi đấu luôn là đấu vòng loại một lượt, rút thăm quyết định trình tự tranh tài, mà ngay cả biện pháp tránh để những đội mạnh gặp nhau cũng không có, đối với một số đội mạnh thì như thế sẽ không công bằng, cuối cùng căn cứ vào biểu hiện trên sân đấu để quyết định quán quân xong rồi lại sắp xếp thứ tự, làm thế thật sự là quá qua loa.

Đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ một chút, nếu như Đường Ninh là giáo úy Vũ Lâm vệ, thì hắn cũng có ý kiến đối với chế độ thi đấu này.

Giáo úy Thập Lục Vệ thấy Đường Ninh thay bọn hắn nói chuyện, trong lòng cũng là ngạc nhiên, nếu sớm biết có thể bình tĩnh đàm luận, bọn hắn cần gì phải chịu trận đánh kia?

Nhiếp Khiêm nhìn Đường Ninh, mặt lộ vẻ khó khăn, nói ra: "Đường đại nhân có chuyện không biết, nếu để cho mỗi một vệ trong Thập Lục Vệ đều tỷ thí một lần, ít nhất cũng phải so hơn trăm trận, chúng ta không có nhiều thời gian như vậy, cũng không thể tập trung nhiều nhân lực vật lực như vậy."

Chế độ đào thải có khuyết điểm của chế độ đào thải, chế độ tuần hoàn cũng có khuyết điểm của chế tuần hoàn, chế độ thi đấu vòng tròn mặc dù tương đối công bằng, nhưng khuyết điểm là phải tiến hành quá nhiều trận đấu, nếu như Thập Lục Vệ thật sự muốn tỷ thí hết thì cần ít nhất là 120 trận, sợ rằng có đấu đến cuối năm sang năm cũng không hết.

Kiểu tranh tài này hoàn toàn có thể sử dụng quy tắc tranh tài ở hậu thế, vòng thứ nhất đánh tuần hoàn, sau đó là đào thải lẫn nhau, có thể đảm bảo công bằng, số trận chiến đấu cũng hợp lý.

"Nhiếp thị lang cảm thấy thế này thì sao. . ." Đường Ninh nghĩ suy nghĩ một chút rồi nhìn Nhiếp Khiêm nói ra: "Trước tiên có thể chia Thập Lục Vệ thành bốn tổ Giáp Ất Bính Đinh, Tả Hữu Vũ Lâm vệ và Tả Hữu Kim Vũ Vệ phân vào bốn tổ này, bốn tổ Giáp Ất Bính Đinh có bốn vệ, trước hết để cho bốn vệ này quyết đấu hai hai, mỗi trận đấu sẽ tính điểm, thắng được hai điểm, hòa được một điểm, bỏ quyền thì không điểm, điểm của hai vệ cao nhất trong tổ sẽ tấn cấp. . ."

Bóng đá đã xem nhiều, Đường Ninh rất quen thuộc với chế độ thi đấu này, thi đấu tiểu tổ có thể để Thập Lục Vệ tự tổ chức, cuối cùng chỉ để lại tám vệ, do Binh bộ tổ chức thi đấu tứ cường, vòng bán kết và trận chung kết, tính ra thì Binh bộ nhiều nhất chỉ cần tổ chức 12 trận đấu, so với đấu vòng loại còn ít hơn.

Nhiếp Khiêm còn chưa nghe Đường Ninh miêu tả xong, trong mắt đã bắt đầu bắn ra ánh sáng.

Đội mạnh gặp nhau vẫn luôn là chuyện Thập Lục Vệ kháng cự nhất, nếu để Tả Hữu Vũ Lâm vệ thực lực mạnh nhất tách ra Tả Hữu Kim Vũ Vệ, thì ngay từ đầu sẽ tránh khỏi vấn đề hai đội mạnh gặp nhau.

Kiểu đấu này, đối với 12 vệ còn lại cũng công bằng, nếu bọn họ thật sự có thực lực, cũng có thể đánh bại tổ mạnh trong đội, dựa theo điểm số để xếp hạng, có lý có cứ, sẽ không có người nào không phục.

Giáo úy Thập Lục Vệ đứng ở bên cạnh để nghe, Đường Ninh nói rất dễ hiểu, bọn hắn nghe cũng hiểu hết.

Càng nghe trong lòng mọi người lại càng tức giận, Binh bộ có biện pháp tốt thế này, vì sao không sớm lấy ra, sớm lấy ra thì bọn hắn sẽ không cần chịu một trận đánh rồi?

"Nếu làm thế, Binh bộ chỉ cần tổ chức 12 trận tỷ thí, là có thể đình ra thứ tự tám vệ, còn lại tám vệ dựa theo điểm tích lũy để xếp hạng. . ." Sau khi Đường Ninh nói xong, lại quay sang nhìn Nhiếp Khiêm: "Nhiếp thị lang cảm thấy biện pháp này như thế nào?"

"Biện pháp này rất hay. . ." Nhiếp Khiêm nhìn hắn, lại nói: "Nhưng việc này còn cần chờ Thượng thư đại nhân trở về rồi định đoạt."

Đường Ninh chỉ thuận miệng đưa ra đề nghị, có được tiếp thu hay không thì không có quan hệ gì với hắn.

Hắn đặt chén trà xuống, nhìn hơn mười người giáo úy còn lưu tại trong phòng, hỏi: "Mấy vị muốn lưu lại uống chén trà hay không, hoặc là nghỉ ngơi một hồi, lại tỷ thí một chút?"

"Không được không được. . ."

"Chúng ta còn có chuyện quan trọng, cáo từ!"

"Cáo từ cáo từ. . ."

. . .

Đám người đã sớm không còn mặt mũi đợi tiếp nữa, không kịp chờ đợi lui ra khỏi gian phòng, Đường Ninh nhìn tron phòng lập tức trở nên rộng thoáng, tâm tình cũng tốt hơn rất nhiều.

Lão Trịnh tựa ở trên cửa, hỏi: "Có phải cảm thấy giáo úy trong quân cũng chỉ như vậy hay không?"

Đường Ninh không thể phủ nhận, thực lực cá nhân của những giáo úy này còn không đủ, trong mắt người hơi tập qua võ, bọn hắn chính là mãng phu có mấy phần khí lực mà thôi.

Lão Trịnh nhàn nhạt nói ra: "Tướng lĩnh trong quân cho tới bây giờ đều chưa từng xông pha chiến đấu, chỉ lấy một trong những người kia, cho bọn hắn chỉ huy mười người, ngươi sẽ không phải đối thủ."

Đường Ninh nhìn hắn, hỏi: "Sao ngươi lại hiểu rõ những chuyện này như thế?"

Lão Trịnh lạnh nhạt nói: "Trước kia ở trong quân giết heo, đã từng thấy chiến trận."

Giết heo mà có thể trở thành cao thủ nhất lưu như thế, thật đúng là 360 nghề, ngành nghề nào cũng có chuyên gia, lão Trịnh hẳn là kỳ tài trăm năm khó gặp trong giới mổ heo.

Đường Ninh ở Binh Bộ ti đợi tới lúc thả nha, Binh bộ Thượng thư Lục Đỉnh mớit mệt mỏi trở về nha.

Vừa rồi ở trên điện, mấy vị Đại tướng quân Thập Lục Vệ đều tỏ vẻ bất mãn đối với việc an bài thi đấu của Binh bộ, ngay cả bệ hạ đều bị bọn hắn thuyết phục, mệnh hắn cải tiến chế độ thi đấu, chế độ thi đấu của Thập Lục Vệ đã kéo dài hơn mười năm, bây giờ đến lúc thi đấu chỉ còn hai tháng, nên đổi như thế nào?

Ông ta ở trong phòng suy nghĩ việc này, Nhiếp Khiêm từ ngoài cửa đi tới.

"Đại nhân, liên quan tới thi đấu Thập Lục Vệ. . ."

Lục Đỉnh phất phất tay, nói ra: "Trước tiên không cần nhắc tới chuyện này, bây giờ ta nghe ba chữ Thập Lục Vệ này là đau đầu. . ."

Nhiếp Khiêm giật mình, mới nói: "Đại nhân, Đường đại nhân vừa đưa ra mấy ý kiến về việc thi đấu Thập Lục Vệ."

Nghe được tên Đường Ninh, trong lòng Lục Đỉnh khẽ động, nói ra: "Nói ta nghe một chút."

Dù sao, làm trạng nguyên tam nguyên, ở Trần quốc không có mấy người thông minh hơn so với hắn, suy nghĩ của hắn vẫn phải nghe một chút.

Nhiếp Khiêm nói: "Đường đại nhân có ý là dựa theo thực lực của Thập Lục Vệ để chia làm bốn tổ. . ."

Hắn thuật lại những lời của Đường Ninh vừa nói khi nãy lại một lần, cuối cùng nói: "Nếu như vậy, ngược lại sẽ giúp Binh bộ bớt đi rất nhiều chuyện, mỗi người ở Thập Lục Vệ đều dựa vào thực lực để thủ thắng, cũng sẽ không có ai dị nghị. . ."

Nhiếp Khiêm nói xong, Lục Đỉnh cũng nghe rõ, ông ta đứng lên, cảm thán nói:

" Đường tiểu tử kia rốt cuộc là ăn gì để lớn thế, biện pháp này tốt, mỗi người dựa vào thực lực, thua cũng chẳng trách người khác, cứ dùng biện pháp này ngăn chặn miệng của bọn hắn!"

Rồi ông ta lại nhìn về phía Nhiếp Khiêm, nói ra: "Đi tìm hắn đến đây, nếu biện pháp này là hắn nói lên, không bằng giao chuyện này cho hắn đi làm đi."

Nhiếp Khiêm một lần nữa trở lại Binh Bộ ti, thấy trong trị phòng chỉ có Ngô lang trung, nhìn chung quanh một chút, hỏi: "Đường đại nhân đâu?"

Ngô lang trung ngẩng đầu, nói ra: "Tiếng chiêng thả nha vừa vang lên, Đường đại nhân liền đi."

. . .

Đường Ninh vẫn luôn duy trì thói quen đi làm tan việc đúng giờ, không thể không nói, phúc lợi công chức ở Trần quốc vẫn rất tốt, mặc dù buổi sáng cần dậy từ sáng sớm, nhưng ba giờ chiều đã có thể về nhà, còn có rất nhiều thời gian có thể tự do chi phối.

Về đến nhà mới phát hiện Triệu Viên lại tới, khi đào hoa kiếp còn chưa tiêu trừ, hiện tại hắn nghiễm nhiên coi Đường gia trở thành chỗ để hắn tránh nạn.

"Những tiểu cô nương kia thật khó hiểu." Hắn ngồi bên người Đường Ninh, thở dài nói: "Các nàng làm sao lại không thể hòa thuận ở chung nhỉ?"

Hắn giống như nhớ ra cái gì đó, đột nhiên nhìn về phía Đường Ninh, hỏi: "Tiên sinh, sao người có thể để hai vị sư nương ở chung hòa thuận cùng những tỷ tỷ xinh đẹp kia thế?"

Đường Ninh giật mình, hỏi: " Tiểu tỷ tỷ xinh đẹp?"

Triệu Viên nhìn về phía trước, Đường Yêu Yêu từ tường bên kia bay tới.

Việc buôn bán của bọn hắn hiện tại đã bước vào quỹ đạo, "Đường Nhân trai" đã không chỉ là hiệu sách lớn nhất kinh sư, mà còn là một nhãn hiệu, ở dưới nhãn hiệu này, còn liên quan đến rất nhiều sản nghiệp.

Sự nghiệp đã đi vào chính quy, tự nhiên là sẽ bước vào giai đoạn bình ổn phát triển, độ tăng tốc sẽ chậm chạp hơn so với lúc trước, Đường Yêu Yêu không hài lòng đối với tình trạng này, cho rằng đây là vấn đề của nàng, gần đây luôn mười phần buồn rầu.

Đường Ninh nhìn nàng, an ủi: "Đây là chuyện rất bình thường, đối với rất nhiều cửa hàng thì thị trường kinh sư này đã đạt đến bão hòa, muốn có đột phá, trừ phi tìm tới mới cơ hội buôn bán."

Triệu Viên không yên lòng đột nhiên ngẩng đầu, hỏi: "Cái gì gà?"

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!