Đường Ninh không phải là người không có nguyên tắc, sẽ không tùy tiện thay đổi ranh giới cuối cùng.
Chủ yếu là vì Tiêu Giác nói vị Điền Vương thế tử này giao hữu rộng khắp, có thể nói là An Dương quận chúa bản nam ở kinh sư, là một đóa hoa giao tiếp khác của kinh sư, hơn nữa còn là hắc trang lớn nhất kinh sư, hắn phải đi xem thử, xem những người thượng tầng trong kinh đã cược thế nào.
Hắn dặn Tình Nhi đi lấy tấm thiếp mời kia ra, đổi một bộ quần áo, định ban đêm đi tham gia.
Hắn cẩn thận nghiên cứu tấm thiếp mời kia, Tiêu Giác lại gần, hỏi: "Ngươi chắc chắn Tả Kiêu vệ có thể đoạt được vị trí thứ nhất sao?"
Đường Ninh nói: "Thế nào, ngươi lo thua bạc?"
"Cũng không phải." Tiêu Giác lắc đầu, nói ra: "Lục Đỉnh nói chờ ta làm tới tướng quân, mới có thể cưới nữ nhi của ông ta, nếu như lần này Tả Kiêu vệ có thể đoạt được thứ nhất, bệ hạ kiểu gì cũng sẽ phong ta thành lang tướng gì đó, như thế thì sang năm có thể thăng lên làm trung lang tướng, có cơ hội ta lại mang binh tới thảo nguyên chạy một vòng, giết mấy tên mọi rợ, trở về có thể tăng làm tướng quân. . ."
Em vợ của hoàng đế chính là lợi hại, tăng chức cứ như đi chơi vậy, Tiêu Giác làm một tiểu giáo úy, hiện tại đã bắt đầu quy hoạch con đường để làm tướng quân, giáo úy không có bối cảnh trong Thập Lục Vệ, sợ là cả đời đều không ngồi lên được vị trí kia.
"Yên tâm." Hắn nhìn Tiêu Giác một chút, nói ra: "Ta cũng đang muốn làm một trung lang tướng thử cảm giác mà."
"Vậy là tốt rồi." Tiêu Giác nhìn thời gian một chút, nói ra: "Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta đi thôi."
Đường Ninh đi ra cửa, thuận miệng nói: "Nếu là qua hai năm mà ngươi không tăng lên được tới Kiêu Kỵ tướng quân thì sao?"
"Nếu còn không tăng lên. . . , chúng ta sẽ gạo nấu thành cơm trước." Tiêu Giác lơ đễnh trả lời: "Đến lúc đó, Lục Đỉnh còn có thể ngăn cản hay sao?"
Đường Ninh kinh ngạc nhìn Tiêu Giác, xem ra hắn ta không chỉ có biến thành nam nhân trên thân thể, mà còn bắt đầu học dùng phương pháp của nam nhân để giải quyết mọi chuyện.
Điền Vương phủ thế tử nằm ở thành đông, đây là căn cứ của vương công quý tộc trong kinh.
Khi Đường Ninh cùng Tiêu Giác tới đó, đã có không ít người tới trước, trên đường bọn hắn gặp Lưu Tuấn cùng Mục Vũ, khi đi đến cửa phủ lại gặp được một người, Đường Ninh nhớ kỹ hình như người này là giáo úy Tả Ngân Kỳ, tên là Trần Xuyên thì phải.
Tả Ngân Kỳ vệ bị Tả Kiêu vệ đánh bại, suýt chút nữa đã chuyển bại thành thắng, Trần Xuyên hiển nhiên không phục Tiêu Giác, nên không để ý đến Tiêu Giác, chỉ chắp tay chào Đường Ninh: "Đường đại nhân."
"Trần giáo úy." Đường Ninh cũng chắp tay đáp lễ, sau đó nhìn về phía một người đứng sau hắn, kinh ngạc nói: "Tại sao ngươilại ở chỗ này?"
Trần Xuyên nhìn ra sau lưng, rồi lại nhìn về phía Đường Ninh, kinh ngạc nói: "Đường đại nhân biết Trần Chu?"
Đường Ninh đương nhiên là biết Trần Chu, hơn nữa còn vô cùng ấn tượng về hắn, thủ hạ đã có tay nghề lại có mắt nhìn này không dễ tìm, Đường Ninh còn đang tính đợi đến khi hắn thăng chức làm Tả Kiêu vệ trung lang tướng, hắn sẽ điều người này từ chỗ Lục Đằng qua, chuyện nhỏ này hắn Lục Đằng sẽ nể mặt.
Trần Xuyên không chờ Đường Ninh trả lời, đã giật mình nói: "Suýt nữa thì quên mất, Đường đại nhân là tống hôn sứ. . ."
Hắn nói xong đã chỉ Trần Chu, nói ra: "Hắn là con cháu của chi thứ Trần gia ta, ta dẫn hắn tới đây xem việc đời."
Trần Chu đi lên trước, chắp tay chào: "Đường đại nhân."
Đường Ninh nhìn hai người bọn họ một chút, Trần gia đặt tên cho con cháu trong nhà cũng thật kỳ quái, một người là chìm thuyền, một kẻ là thuyền đắm, khó trách lần thứ nhất hắn nhìn thấy vị Trần Xuyên giáo úy này, hắn lại có cảm giác như đã từng quen biết.
Trần Xuyên và Trần Chu đi vào trước, sau đó Tiêu Giác và Đường Ninh cũng đi vào phủ thế tử, Tiêu Giác nhìn chung quanh một chút, đọt nhiên chỉ sang một hướng khác nói: "Đó không phải là Đường Chiêu sao, nghe nói hắn bị hạn chế tiền tiêu vặt, ngay cả đi thanh lâu cũng phải thiếu nợ, hiện tại đã thành trò cười kinh sư, ta nghĩ tối nay hắn khẳng định sẽ đánh cược một lần, nếu không thì ngay cả tiền đi dạo kỹ viện cũng không có. . ."
Thật ra chính Tiêu Giác cũng là trò cười kinh sư, nhưng so sánh với Đường Chiê thì hắn còn kém một bậc, kinh sư thậm chí là bách tính Trần quốc, có rất nhiều người đều không biết Đường Hoài Đường Kỳ là ai, nhưng đều biết Đường gia có một người tên là Đường Chiêu, là nguyên mẫu của nhân vật phản diện nào đó trong « Tây Sương Ký » « Mẫu Đơn Đình », là đại cực phẩm, cặn bã, bại hoại ở trong kinh. . .
Trăm ngàn năm sau, đừng nói tới Đường gia, ngay cả Trần quốc cũng không còn, Đường Chiêu lại vẫn có thể được xướng tên.
Yến hội phủ thế tử diễn ra trong hoa viên ngoài trời, tuy hiện tại là ban đêm, nhưng chung quanh vườn hoa treo không ít đèn lồng, vô cùng sáng tỏ, tuy nói nhìn cảnh vật trong đêm vẫn sẽ bị ảnh hưởng, nhưng cũng tạo ra không khí tư mật.
"Tiêu huynh." Một bóng người từ đằng trước đi tới, lên tiếng chào hỏi Tiêu Giác, sau đó liền nhìn về phía Đường Ninh, kinh ngạc nói: "Vị này chẳng lẽ chính là Đường đại nhân?"
Lần đầu tiên Đường Ninh tham gia yến hội do An Dương quận chúa mời đã từng thấy qua vị Điền Vương thế tử này, hắn chắp tay lên nói: "Điện hạ."
"Khách quý ít gặp, thật sự là khách quý ít gặp." Điền Vương thế tử nhìn Đường Ninh, nói: "Bản vương mời ngươi không đến mấy chục lần cũng phải mười mấy lần, cuối cùng lần này đã mời được."
Đường Ninh ngượng ngùng nói: "Bình thường vì công vụ bề bộn, điện hạ thứ lỗi."
Điền Vương thế tử nói: "Đường đại nhân là thần tử bệ hạ coi trọng nhất, bận rộn một chút cũng là chuyện thường, bản vương làm sao có thể trách được. . ."
Hắn khách sáo một phen với Đường Ninh Tiêu Giác, cười nói: "Ta còn có mấy vị khách cần chiêu đãi, phía trước có rượu ngon bánh ngọt, hai vị tự tiện. . ."
Yến hội ở phủ thế tử hơi tùy ý, lần này yến hội ngoài mục đích gặp mặt bạn bè, quan trọng nhất chính là mở bàn đánh cược, cá cược và chơi gái, đối với đám công tử ca trẻ tuổi trong kinh này chính là chuyện thường ngày.
Hai người tìm một chỗ ngồi xuống, không bao lâu sau, Điền Vương thế tử đã từ phía trước đi tới, nhìn đám người một chút, cười nói: "Tối nay ta cố ý mời Tô cô nương tới, vì mọi người khảy một bản, tài nghệ của Tô cô nương có một không hai ở kinh sư, mọi người may mắn. . ."
"Tô cô nương?"
"Thế mà có thể được nghe Tô cô nương đàn tấu, tối nay thật sự là không uổng công tới."
" Tiếng đàn của Tô cô nương, ta đã may mắn được nghe một lần, dư vị đến nay. . ."
. . .
Điền Vương thế tử vừa dứt lời, trong sân lập tức ồn ào một trận, sau đó lại trở nên yên tĩnh.
Một thân ảnh thướt tha từ phía trước đi tới, trên mặt che lụa mỏng, dưới ánh đèn lờ mờ càng không thể nhìn rõ dung mạo của nàng, nhưng dù có như vậy cũng không ảnh hưởng đến mị lực trên người nàng phát ra khiến nam nhân điên cuồng.
Tiếng đàn của Tô Mị khác với tiếng tiêu câu hồn đoạt mệnh của nàng, tiếng đàn réo rắt du dương, nghe vào trong tai thật sự là một loại hưởng thụ, chính là không khí tối nay không đúng, quá nhiều người khiến không có ý cảnh gì, chờ đến ngày mai, Đường Ninh nhất định phải một người nghe nàng khảy một bản.
Một khúc đàn xong, trong sân an tĩnh hồi lâu mới truyền đến tiếng vỗ tay khen ngợi.
"Tô cô nương vất vả rồi." Điền Vương thế tử đi lên trước, chắp tay khom người nói với Tô Mị một câu, lúc này mới nhìn về phía mọi người nói: " Tối nay bản vương mời được mấy vị mỹ nhân Tây Vực, chư vị không ngại thì ngồi thưởng thức, nữ tử Tây Vực và nữ tử người Hán ta có gì khác biệt, còn xin chư vị chờ một chút lại dời bước vào trong điện. . ."
Nghe ý trong lời nói của Điền Vương thế tử, hình như còn có một tiết mục trợ hứng do mấy vị mỹ nữ Tây Vực mang tới, Đường Ninh nhấp một ngụm trà, ánh mắt lơ đãng cong lên, thấy được một bóng người nấp phía sau bóng cây.
Ánh mắt của hắn liếc qua lại dời đi, nhìn về phía Tiêu Giác, hỏi: "Trận tiếp theo Tả Kiêu vệ tỷ thí với vệ nào?"
Tiêu Giác giật mình, nói ra: "Ngươi quên, đối thủ tiếp theocủa Tả Kiêu vệ là Hữu Ngân Kỳ vệ a."
Đường Ninh nhìn hắn rồi dặn: "Lát nữa nhớ cược một vạn lượng bạc, mua Tả Kiêu vệ thua."
"Cái gì?" Tiêu Giác kinh hãi, nhìn hắn, hỏi: "Ngươi điên rồi?"
Đường Ninh cho hắn một ánh mắt, nói ra: "Thua dễ hơn thắng nhiều, đến lúc đó kiếm được tiền, chúng ta chia đều. . ."
Tiêu Giác nhìn hắn một chút, ánh mắt lườm sang bên cạnh, rất nhanh lại dời về, gật đầu nói: "Một lời đã định. . ."
Người nấp sau bóng cây giật mình, chậm rãi thối lui, đi vào vị trí nơi nào đó, nhìn xem một người hỏi: "Khi nãy ngượi cược Tả Kiêu vệ đấu với Hữu Ngân Kỳ vệ, đội nào thắng?"
Lăng Phong nhìn hắn nói: "Tả Kiêu vệ, cha ta nói, mấy trận tỷ thí trước Tả Kiêu vệ đều giấu nghề, Hữu Ngân Kỳ vệ căn bản không phải bọn hắn đối thủ, những kẻ cược Tả Kiêu vệ thua kia đều là đồ đần. . ."
Sắc mặt Đường Chiêu thay đổi, nhìn xem hắn, nói ra: "Nghe ta, trận tiếp theo mua Ngân Kỳ vệ thắng!"
"Ngươi điên rồi?" Lăng Phong nhìn hắn, nói ra: "Ngươi không phải rất thiếu tiền sao, nói Tả Kiêu vệ mạnh hơn, ngươi còn dám mua Ngân Kỳ vệ?"
"Cuộc tỷ thí này có gian lận. . ." Đường Chiêu nơi nào đó ở sau lưng, quay đầu, nói ra: "Là huynh đệ thì cứ tin ta!"
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com