Nghe Đường Chiêu giải thích xong, Lăng Phong đã hoàn toàn chấn kinh, không chắc chắn hỏi lại: "Tiêu Giác muốn thi đấu giả, thật hay giả?"
Trận đấu giữa Kiêu Kỵ vệ và Hữu Ngân Kỳ vệ này, hắn cũng có đặt tiền. Hơn nữa bởi vì lần trước đánh cược với Tiêu Giác đã thua một ngàn lượng nên bị phạt quỳ đến nửa đêm, ngay cả nguyệt lệ cũng bị hạn chế, tình huống so với Đường Chiêu hiện tại ------ so với Đường Chiêu hiện tại thì vẫn tốt hơn nhiều, ít nhất là hắn tới thanh lâu cũng không cần ký sổ.
Đường Chiêu nói: "Chính tai ta nghe được hắn thương lượng với Đường Ninh, còn có thể là giả?"
Lăng Phong vẫn không tin, hỏi: "Nhưng Kiêu Kỵ vệ là lính của hắn, hắn không có lý do gì hi vọng bọn họ thua. . ."
Đường Chiêu nghĩ nghĩ, hỏi: "Nếu hắn cược rất nhiều tiền vào Hữu Ngân Kỳ vệ thì sao?"
"Thế này. . ."
Lăng Phong nhìn Đường Chiêu, đôi môi giật giật, nhưng không nói ra lời gì, không thể phủ nhận, hắn cảm thấy lần này Đường Chiêu nói thật sự rất có đạo lý.
Trong thi đấu năm nay, Kiêu Kỵ vệ biểu hiện đúng là rất chói mắt, nhưng vẫn không có người nào cảm thấy trong tình huống cạnh tranh công bằng, bọn hắn có thể chiến thắng Tả Hữu Vũ Lâm vệ và Tả Hữu Kim Vũ vệ, cho nên lần này tỷ thí cùng Hữu Ngân Kỳ vệ, cho dù bọn hắn có thể thắng, trận tiếp theo cũng nhất định sẽ thua.
Cứ như vậy, tỉ lệ đặt cược bọn hắn ở trận tiếp theo nhất định sẽ rất thấp, nếu như muốn thông qua thi đấu để kiếm tiền, chỉ có thể nghĩ biện pháp ở trận này.
Các sòng bạc lớn ở trong kinh đều là người cược Kiêu Kỵ vệ thua, cho dù là cược đúng cũng không kiếm được bao nhiêu bạc, mà đám con nháu tướng môn giống Lăng Phong đều thông qua trưởng bối trong nhà nên biết được thực lực Kiêu Kỵ vệ mạnh hơn Hữu Ngân Kỳ vệ, bởi vậy phần lớn bọn hắn đều sẽ mua Kiêu Kỵ vệ thắng, lần này Tiêu Giác lại giả thi đấu, chính là để kiếm bạc của bọn hắn.
"Quá âm hiểm!" Lăng Phong đập bàn một cái, sau khi suy nghĩ một chút, lại nghi ngờ nói: "Lỡ may tin tức sai thì sao?"
Đường Chiêu nhìn hắn, nói ra: "Đi hỏi thế tử một chút chẳng phải sẽ biết sao?"
. . .
Quen biết Tiêu Giác càng lâu, Đường Ninh lại càng phát hiện ra ngoại trừ về mặt tình cảm hắn ngu xuẩn đến mức không có thuốc chữa ra thì năng lực phản ứng ở những phương diện khác lại cực nhanh, phối hợp với Đường Ninh đơn giản là không có kẽ hở.
Hắn nhấp một ngụm trà, Tiêu Giác đã từ trong điện đi tới, nói ra: "Cược rồi, tất cả một ngàn lượng của chúng ta đều cược Kiêu Kỵ vệ thua."
Hắn nói xong lại nhìn Đường Ninh một chút, nói ra: "Thế nhưng nếu là như vậy thì chúng ta vẫn thua thiệt, vì muốn hố Đường nhị ngốc mà chính mình lại không kiếm được tiền?"
Chuyện hại người không lợi mình thì Đường Ninh sẽ không làm, hắn vẫy vẫy tay với Tiêu Giác, ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng rỉ tai vài câu.
"Tìm Lục Nhã?" Tiêu Giác giật mình, sau đó lại nói ra: "Để nàng ấy thay chúng ta đi cược, đúng là ý kiến hay, thế nhưng làm thế này chẳng phải nàng sẽ biết ta có bao nhiêu tiền sao. . . , không được, ta cảm thấy vẫn nên nhờ An Dương quận chúa đi."
Tiêu Giác lập tức giống như là thông suốt, trong nháy mắt đã nghĩ đến một lỗ thủng mà ngay cả Đường Ninh cũng không có ý thức được, động tác này có thể giúp hắn để dành được tiền riêng dùng mãi không hết.
Không bao lâu sau, đã có người bắt đầu đi đến một gian đại điện, Tiêu Giác liếc mắt nhìn thấy mấy tên nữ tử mặc trang phục dị vực kỳ lạ, hai mắt hắn tỏa sáng, nói ra: "Đi, chúng ta cũng đi xem!"
Lúc này, trong điện đã tụ tập không ít người, bốn nữ tử cao gầy mặc lụa mỏng, lộ ra cái rốn và đùi, sống mũi cao, hốc mắt sâu, cực kỳ có phong tình dị vực đang ở trong điện uốn vòng eo mềm mại, khiến hô hấp không ít người trong điện bắt đầu thở gấp.
Nơi nào đó trong điện, Đường Chiêu và Lăng Phong đi đến bên cạnh Điền Vương thế tử, chắp tay với hắn rồi nói: "Thế tử điện hạ."
"Là Đường nhị thiếu và Lăng tam thiếu a. . ." Điền Vương thế tử dời mắt từ trên người bốn nữ tử Tây Vực để nhìn bọn hắn hỏi: "Thế nào, nữ tử Tây Vực có phải cũng có một hương vị khác hay không, so với nữ tử người Hán thì nhiệt tình hơn nhiều. . ."
Lúc này Đường Chiêu căn bản không có tâm trạng để xem những người này, hắn nhìn Điền Vương thế tử, nghĩ nghĩ, nói ra: "Chúng ta có một chuyện muốn hỏi thế tử một chút."
Điền Vương thế tử nhìn về phía hắn, nghi ngờ nói: "A, chuyện gì?"
Đường Chiêu nhìn xem hắn, hỏi: "Không biết trong thi đấu Thập Lục Vệ, trận tiếp theo Tả Kiêu Kỵ vệ tỷ thí với Hữu Ngân Kỳ vệ, Tiêu Giác cược đội nào thắng?"
Điền Vương thế tử nhìn hai người bọn họ một chút, kinh ngạc nói: "Các ngươi hỏi chuyện này để làm gì?"
Đường Chiêu cười cười, nói ra: "Tùy tiện hỏi một chút."
Điền Vương thế tử lắc đầu, nói ra: "Tiêu Giác đã cố ý dặn dò ta giữ bí mật cho hắn, chuyện này, bản thế tử không tiện lộ ra."
Đường Chiêu nhìn hắn, nói ra: "Thế tử nói như vậy, chúng ta đã đoán được, Tiêu Giác có phải cược Kiêu Kỵ vệ thua hay không?"
Sắc mặt Điền Vương thế tử không đổi, nói ra: "Bản thế tử không có nói gì."
Căn cứ vào biểu hiện của Điền Vương thế tử, mặc dù Lăng Phong đã đại khái đoán được, nhưng chuyện này dù sao cũng quan hệ đến toàn bộ tài sản của hắn nên hắn không dám qua loa, hắn lại nhìn Điền Vương thế tử một chút, hỏi: "Thế tử còn nhớ rõ Lục Nhã sao?"
Điền Vương thế tử nghe vậy, sắc mặt lập tức trắng nhợt, Ma Nữ Lục Nhã kia sao hắn có thể không nhớ rõ?
Hắn từ nhỏ đã ở kinh sư, khi đó không hiểu chuyện, đã đánh qua một trận với rất nhiều con em quyền quý ở kinh sư, Tiêu Giác chính là một người trong số đó.
Có một lần hắn đánh thắng Tiêu Giác, lại không biết vì sao đã chọc phải Lục Nhã, nàng bắt được hắn đã đánh loạn một trận, gặp một lần đánh một lần, khoảng thời gian kia vì tránh Lục Nhã, ngay cả cửa chính hắn cũng không dám ra ngoài.
Lăng Phong nhìn hắn, nói ra: "Nghe nói, Lục Nhã và Tiêu Giác đã thành đôi."
Điền Vương thế tử nhìn Tiêu Giác ở một góc, suy nghĩ một lát, ánh mắt mới nhìn về phía Lăng Phong, nhàn nhạt nói ra: "Đúng là hắn cược Kiêu Kỵ vệ thua."
Hai tay Đường Chiêu nắm chặt, giận dữ nói: "Tên hỗn đản này, quá âm hiểm!"
Điền Vương thế tử nhìn qua hắn, hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
Đường Chiêu nói: "Tiêu Giác thật ra là cố ý thua, trận đấu này có gian lận. . ."
"Cái gì?" Điền Vương thế tử nhướng mày, nếu Tiêu Giác âm thầm giở trò, cố ý thua tranh tài, hắn lại để tỉ lệ đặt cược lại quá cao, chẳng phải là sẽ thua thiệt?
Hắn nhìn sang chỗ Tiêu Giác một chút, lại nhìn Đường Chiêu một chút, lông mày nhíu chặt lại, không biết có nên tin tưởng Đường Chiêu hay không.
Lăng Phong đi tới một bên, nói ra: "Ta phải gọi đám Lý Lãng tới, bọn hắn cũng cược Kiêu Kỵ vệ thắng."
Không bao lâu sau, đám con cháu tướng môn quen biết đều bị Lăng Phong gọi lại tụ tập chung một chỗ.
Nghe Lăng Phong cùng Đường Chiêu nói xong tình hình thực tế, mọi người đều vừa sợ vừa giận.
"Cái gì, chính hắn mua Kiêu Kỵ vệ thua?"
"Tên hỗn đản này, lại muốn gian lận!"
"Ta đã dùng tất cả tiền trên người cược Kiêu Kỵ vệ. . ."
"Không được, ta muốn tìm thế tử đổi lại. . ."
. . .
Thập Lục Vệ thi đấu diễn ra tới hiện tại, thực lực của tất cả các vệ cũng không chênh lệch nhiều lắm, tỉ lệ thắng bại là năm năm, cược đội nào cũng có nguy hiểm.
Thật vất vả mới tìm tới được một trận có tỷ lệ thắng lớn, đương nhiên phải đánh cược cược một chút, lại gặp gia hỏa Tiêu Giác thất đức này, nếu như không phải Đường Chiêu nhắc nhở, lần này bọn hắn đã thua thảm rồi.
"Đa tạ Đường huynh nhắc nhở!"
"Đa tạ Đường huynh!"
"Hôm nào cùng đi uống rượu với nhau đi."
. . .
Thấy mọi người đều giơ tay lên nói tạ ơn, Đường Chiêu ôm quyền, cười nói: "Ta cũng chỉ trùng hợp nghe được mà thôi."
Giờ phút này trong đầu hắn nhớ lại lời căn dặn của đại ca Đường Cảnh trước khi hắn đi, khóe miệng hắn giật giật, hắn không chỉ không có gây chuyện, ngược lại còn phơi bày âm mưu của Tiêu Giác, thuận tiện kết giao được với đám con cháu tướng môn này, lần này tỷ thí xong, hắn muốn người Đường gia nhìn Đường Chiêu hắn rốt cuộc có phải ngoại trừ dáng dấp đẹp mắt thì không còn ưu điểm gì khác hay không?
Ở một nơi khác, Đường Ninh nhìn đám người Đường Chiêu ở đối diện, quay đầu hỏi Tiêu Giác nói: "Một lần đắc tội với nhiều người như vậy, ngươi không sợ à?"
"Ta sợ cái gì?" Tiêu Giác không chút phật lòng, nói ra: "Nợ quá nhiều không lo, ta vốn không hợp với bọn hắn, cho dù là thua, bọn hắn cũng không thể làm gì ta."
Những người kia tự cho là nghe ngóng được nội tình, sợ là sẽ cược không ít bạc, đến lúc đó thua đỏ mắt, có thể sẽ thực sự liều mạng với Tiêu Giác.
"Vẫn nên cẩn thận một chút." Đường Ninh nhìn hắn, nói ra: "Ban đêm đi ra cửa, tốt nhất là đi cùng Lục Nhã. . ."
Tiêu Giác không để chuyện này trong lòng, lòng tin mười phần, Đường Ninh cũng không nhắc tới nữa chỉ chuyên tâm xem vũ đạo tới.
Múa truyền thống có vẻ đẹp của múa truyền thống, thủy tụ bay múa, mỗi một động tác đều lộ ra đoan trang ưu nhã, múa dị tộc cũng có đặc điểm của múa dị tộc, phóng khoáng không bị cản trở, nóng bỏng kích tình, xem như mỗi người mỗi vẻ.
"Xem hay không?"
Khi hắn đang xem rất nhập thần, sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói.
"Nói thật, các nàng nhảy thật. . ." Đường Ninh quay đầu lại, nhìn Tô Mị, nói ra: "Thật sự không đẹp bằng ngươi."
----------------------------------------
Người dịch: Thờisênh239
Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com