Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 463: CHƯƠNG 462: SỨ GIẢ TÂY VỰC

Sau khi từ Sở quốc trở về, trải qua mấy lần lật xe, dục vọng cầu sinh và năng lực phản ứng của Đường Ninh đã tăng lên rất nhiều.

Trong một số tình huống, hắn thậm chí có thể trợn mắt nói dối mà sắc mặt không đổi.

Đương nhiên câu nói vừa rồi cũng không tính là nói dối, Tô Mị đúng là xinh đẹp hơn mấy nữ tử Tây Vực này, hơn nữa không chỉ là một chút.

"Thật sao?" Tô Mị nhìn hắn, hỏi: "Ngươi đã thấy ta khiêu vũ sao?"

"Không có." Đường Ninh lắc đầu, nói ra: "Nếu không lát nữa đi Thiên Nhiên Cư ngươi nhảy một bài ta xem một chút?"

"Hôm nào đi." Tô Mị lườm hắn một cái, nhìn nữ tử Tây Vực nhảy múa ở trong điện, hỏi: "Ngươi có phải cũng cảm thấy dung mạo các nàng rất xinh đẹp hay không?"

"Còn có thể. . ."

Đường Ninh thành thật trả lời, với khiếu thẩm mỹ của hắn, bốn vị nữ tử Tây Vực này chí ít đều là mỹ nữ ngàn dặm chọn một, nhan sắc hoàn toàn có thể lên mặt bàn, phù hợp với thẩm mỹ quan của đại chúng, nếu là ở hậu thế chỉ cần hơi chút trang điểm thêm là có thể trở thành tiểu hoa đán rồi.

Nếu như hắn nói không đẹp, vậy thì quá trái lương tâm rồi, trả lời không có thành ý.

Tô Mị lại hỏi: "So với ta thì sao?"

Đường Ninh không do dự nói ra: "Vậy thì dĩ nhiên là không sánh bằng, ngươi chính là đệ nhất mỹ nhân kinh sư, ngươi so sánh với người nào cũng là ngươi xinh đẹp, ai so sánh với ngươi cũng vẫn là ngươi xinh đẹp,. . ."

Khen người phải có kỹ xảo, khen dung mạo một cô nương xinh đẹp, không thể nói nàng xinh đẹp như hoa, tục ngữ nói, nhìn một người có phẩm cách thì phải xem bằng hữu của hắn, mà xem năng lực của một người thì phải nhìn địch nhân của hắn.

Muốn khen Tô Mị xinh đẹp, như vậy so sánh cùng nàng chí ít cũng phải là cấp bậc mỹ nữ, lúc này mới có thể nổi bật được mức độ nàng xinh đẹp.

Ví dụ như người kinh sư khi hình dung hắn, thì đều nói "Tài so với Tử Kiến, dung mạo như Phan An", tuyệt đối sẽ không lấy Tiêu Giác để làm đối tượng so sánh.

Tô Mị rất hài lòng về câu trả lời của hắn, lại nói: "So với nương tử nhà ngươi thì sao?"

Đường Ninh nói: "Ngoại trừ mấy người các nàng. . ."

Tô Mị cũng không có tiếp tục làm khó hắn, nhìn hắn hỏi: "Không phải là từ trước tới nay ngươi đều không tham dự những yến hội này sao, sao hôm nay lại tới?"

Đường Ninh nhìn nàng, hỏi: "Làm sao ngươi biết xưa nay ta không tham gia?"

Tô Mị liếc mắt nhìn hắn, nói ra: "Đều ngủ trên cùng một giường, còn có chuyện gì về ngươi mà ta không biết đâu?"

Nàng nói câu nói này có chút ý vị sâu xa, đúng là ngủ trên cùng một cái giường, nhưng hắn cũng chưa từng làm gì nàng------ Đường Ninh cẩn thận nghĩ nghĩ, lại cảm thấy chuyện này hình như cũng không có gì tốt để khoe khoang.

"Vốn là không muốn tới, nhưng sau đó lại cảm thấy nhàm chán, thế nên cùng Tiêu Giác đến đi dạo." Đường Ninh thuận miệng nói một câu, lại nói: "Vậy tại sao ngươi lại tới nơi này?"

"Vừa rồi ngươi cũng thấy đấy." Tô Mị nhìn tới Điền Vương thế tử, nói ra: "Ta chẳng qua chỉ là một chưởng quỹ tửu lâu mà thôi, thế tử đã mời làm sao có thể không đến?"

Nếu là chưởng quỹ tửu lâu khác nói câu nói này Đường Ninh còn tin, hắn cũng sẽ không xem nhẹ Tô Mị như thế, nàng chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay, là có thể đùa nghịch xoay quanh những tên công tử bột này, cái gì mà công tử thế tử, tất cả đều không chịu nổi nửa thành công lực của nàng.

Ở phía đối diện, Lăng Phong ngẩng đầu nhìn sang bên này, thấy Đường Ninh cùng Tô Mị dựa vào rất gần, hắn quay sang nhìn về phía Điền Vương thế tử, tỏ vẻ vô tình nói ra: " Đường Ninh kia có vẻ rất quen thuộc Tô cô nương."

Điền Vương thế tử ái mộ Tô Mị, chuyện này gần như mọi người trong kinh đều biết, chỉ lào dù thân phận của hắn tôn quý, vị đệ nhất mỹ nhân kinh sư này đối với hắn hay đối với người khác đều không hề khác gì nhau.

Điền Vương thế tử ngẩng đầu nhìn một cái, lạnh nhạt nói: "Nghe nói các nàng là tỷ đệ, quen thuộc thân cận một chút cũng là chuyện thường."

"Chẳng lẽ thế tử không biết?" Lăng Phong nhìn xem hắn, lắc đầu nói: "Hiện tại thói đời chính là lòng người không cổ, em nuôi chị nuôi này, còn không phải chính là một chuyện kia. . ."

Điền Vương thế tử cau mày, nói ra: "Là chuyện gì?"

Lăng Phong cười cười, nói sang chuyện khác: "Đường Ninh và Tiêu Giác lấy quyền mưu tư, điều khiển tranh tài, từ đó kiếm lời, chẳng lẽ thế tử muốn trơ mắt nhìn sao?"

"Không phải vậy đâu?" Điền Vương thế tử nhìn hắn một cái, cười nói: "Ngươi cũng không phải không biết, bệ hạ Tiêu gia che chở đến cỡ nào, dù có biết hắn thật sự điều khiển tranh tài, thì cũng sẽ mở một mắt nhắm một mắt, về phần Đường Ninh, trên triều đình hiện nay còn có ai được bệ hạ coi trọng hơn hắn, chúng ta vẫn không nên đi chọc phiền toái này. . ."

Lăng Phong khích tướng không có tác dụng, tự chuốc nhục nhã đi ra.

Điền Vương thế tử liếc qua bóng lưng hắn rời đi, khóe miệng khinh thường ngoắc ngoắc, sau đó, ánh mắt lần nữa nhìn về phía hai người ngồi đối diện đang thì thầm nói nhỏ kia.

Phép khích tướng của Lăng Phong đương nhiên rất vụng về, nhưng không thể phủ nhận, hắn nói lại thật là sự thật.

Hắn theo đuổi Tô Mị nhiều năm, nhưng cơ hội tới gần bên người nàng một bước đều không có, còn vị Đường đại nhân này, mới tới kinh sư chỉ hai năm, lại làm được đầy chuyện mà tất cả nam nhân ở kinhsư đều làm không được, thật sự không cam lòng.

Hắn vẫy vẫy tay, lập tức có một người giống quản gia đi tới, cung kính hỏi: "Điện hạ có gì phân phó. . ."

Điền Vương thế tử nhìn ông ta, hạ giọng nói: "Ngày mai để cho người đi tới Ngự Sử đài. . ."

Thập Lục Vệ thi đấu do Binh bộ chủ sự, Ngự Sử đài có quyền lực giám thị, nếu Binh bộ gây ra sai lầm, Ngự Sử đài liền có trách nhiệm vạch tội.

. . .

Mấy mỹ nữ Tây Vực cuồng dã mà kích thích khiêu vũ xong, chính là mấy tiết mục bình thường, Tô Mị giống như đóa hoa yêu diễm nhất cũng thơm nhất, dù nàng đứng ở đâu thì đều sẽ dẫn tới một đàn ong bướm, Đường Ninh rất nhanh đã bị đám người xông tới bắt chuyện gạt mở.

Hắn đi ra ngoài điện, dự định hít thở không khí lại đụng vào một người đối diện.

Một nữ tử Tây Vực cầm chén rượu, suýt nữa đã hất tới trên người hắn, sau khi nữ tử kia đứng vững, lập tức nói: "Đối bặc kỳ. . ."

"Không sao." Đường Ninh phất phất tay, biểu thị không sao.

Nghe nữ tử Tây Vực này nói tiếng Hán quá kỳ quái, trong chớp mắtg này, trong lòng Đường Ninh lại dâng lên xúc động muốn ăn thịt dê nướng.

Khi sứ giả Tây Vực đến kinh sư, tùy hành còn có không ít thương đội, mấy ngày trước Đường Ninh theo Tiểu Như dạo phố, phát hiện ở Trần quốc chưa từng thấy cây thì là, lúc này tất cả đều ra mua, còn chưa kịp sử dụng đây. . .

Một người từ phía sau nàng đi ra, nhìn Đường Ninh, nói ra: "A Y Cổ Lệ vô ý mạo phạm công tử, mong công tử thứ tội."

Đường Ninh nhìn vạt áo dính ướt một chút rồi khua tay nói: "Không sao, đổ chút rượu mà thôi, không có gì đáng ngại."

Nam tử kia để một tay ở trước ngực, thi lễ với Đường Ninh, nói ra: "Sứ giả Tiểu Uyển quốc thay mặt A Y Cổ Lệ xin lỗi công tử."

Đường Ninh nhìn hắn, kinh ngạc nói: "Ngươi là sứ giả Tây Vực?"

Lần thi đấu này, Trần quốc cũng mời không ít sứ giả tiểu quốc Tây Vực tới, mặc dù Đường Ninh không có gặp qua, nhưng cũng có thể đoán được, sứ giả tiểu quốc Tây Vực, hẳn là sẽ không phải kiểu da vàng tóc đen mắt đen, nói tiếng phổ thông kinh sư lưu loát không chút khẩu âm, càng không có hương vị đặc biệt của thịt dê nướng kia------ nếu như hắn không nói, Đường Ninh nhất định nghĩ hắn chính là người Hán.

Nam tử kia nhìn ra hắn nghi hoặc, nói ra: "Công tử có khả năng đã hiểu lầm, tại hạ vốn là người Hán."

Người Hán cũng có thể trở thành sứ giả tiểu quốc Tây Vực, chuyện này khiến Đường Ninh có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, phất phất tay, nói ra: "Được rồi, dù sao cũng đã xin lỗi rồi, ta còn có việc, đi trước."

Nam tử kia lập tức thối lui, nói ra: "Công tử xin mời."

Đến tận khi Đường Ninh rời đi, nam tử kia và nữ tử tên là A Y Cổ Lệ còn đứng ở nguyên tại chỗ, nhìn theo phương hắn rời đi, trong mắt ẩn chứa tôn kính.

Tiêu Giác đứng ở trong viện, nhìn Đường Ninh một chút, kinh ngạc nói: "Ngươi và mỹ nhân Tây Vực kia nói gì thế?"

Đường Ninh lắc đầu nói: "Không có gì a, nàng đụng phải ta, sứ giả Tiểu Uyển quốc thay nàng xin lỗi rồi thì ta liền đi."

Tiêu Giác kinh ngạc nói: "Ngươi còn hiểu tiếng Tây Vực ?"

Đường Ninh liếc mắt nhìn hắn, đây chính là chỗ xấu của việc không có học thức, khái niệm về Tây Vực vốn là sai, Tây Vực có phạm vi rất lớn, trong đó có rất nhiều tiểu quốc gia, gần như mỗi nước đều sẽ có ngôn ngữ cùng chữ viết của chính mình, cùng đã từng nhất thống nhưng vẫn khác tiếng phổ thông của hai nước Trần Sở.

Ngoại trừ tiếng Hán, hắn đúng là còn hiểu một chút tiếng Túc Thận, giới hạn trong mấy câu Hoàn Nhan Yên dạy hắn, đối với ngôn ngữ những tiểu quốc Tây Vực kia, hắn cũng dốt đặc cán mai.

"Hắn nói chính tiếng Hán." Đường Ninh nhìn Tiêu Giác một chút, nói ra: "Không có chuyện gì thì trở về đi, hôm nay mời ngươi ăn thịt dê nướng. . ."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!