Virtus's Reader
Như Ý Tiểu Lang Quân

Chương 465: CHƯƠNG 464: ƯỚC ĐẤU

Trận tỷ thí giữa Tả Kiêu vệ và Hữu Ngân Kỳ vệ đã kết thúc, trong sân đấu có không ít người còn không tin kết quả này.

Từ trước đến nay Kiêu Kỵ vệ đều xếp hạng chót trong Thập Lục Vệ, lần thi đấu này, một đường vượt mọi chông gai, đào thải nhiều vị cường địch, cho đến lúc này đã sớm chiếm cứ một ghế trong tứ cường.

Trước buổi tỷ thí, có không ít người tin chắc rằng bước chân Tả Kiêu vệ sẽ dừng ở đây, giờ phút này bọn họ lại vì niềm tin đó mà trả giá lớn.

Trong đám người, một vị ngự sử nào đó của Ngự Sử đài lắc đầu, lúc trước Ngự Sử đài nhận được nặc danh báo cáo rằng nói là Binh bộ lang trung- Đường Ninh và giáo úy Tả Kiêu Kỵ- Tiêu Giác điều khiển trận đấu để kiếm lời, sẽ cố ý để Tả Kiêu vệ thua trận, bây giờ Tả Kiêu vệ thắng, lời đồn tự nhiên không công mà phá.

Ở nơi nào đó ở khán đài, có người nắm chặ hai tay, cắn răng nói: "Đường Chiêu đâu!"

Sắc mặt Lăng Phong cũng cực kỳ âm trầm, thấp giọng nói: "Đi nhà xí."

Người kia phẫn nộ nói: "Cho dù hắn nhảy vào trong hầm cầu cũng phải tìm ra hắn!"

Trận này, nếu như không phải là bởi vì Đường Chiêu, bọn hắn đã sớm thắng, mà không phải giống bây giờ, mất tất cả bạc trên người. . .

"A, các ngươi sao thế, thua tiền?" Tiêu Giác từ bên cạnh đi tới, nhìn bọn họ một chút, lắc đầu nói: "Các ngươi phỉa tin tưởng Kiêu Kỵ vệ chúng ta. . ."

Lăng Phong nhìn hắn một chút, cười lạnh nói: "Chính ngươi không phải cũng mua Kiêu Kỵ vệ thua?"

"Ta cũng nên tin tưởng bọn họ. . ." Tiêu Giác thở dài, nhìn bọn hắn, lại nói: "Lúc đầu ta thua bạc còn có chút thương tâm, xem thấy các ngươi như thế, tâm tình của ta đã lập tức tốt hơn nhiều. . ."

"Ngươi!"

Bọn hắn vốn đã oán hận chất chứa, Tiêu Giác nói câu này khiến đám người suýt nữa đã tức điên, Lăng Phong bước lên trước, hai tay nắm chặt, vẻ mặt như muốn lập tức động thủ vậy.

Tiêu Giác không sợ chút nào, hỏi: "Thế nào, muốn động thủ?"

Lăng Phong nhìn Kiêu Kỵ vệ cách đó không xa, lại buông lỏng ra, nói ra: "Nơi này là Kiêu Kỵ doanh, ở chỗ này không tiện động thủ, nếu ngươi có gan, giờ Tuất hôm nay, gặp lại ở chỗ cũ Phong Lâm lộ!"

Tiêu Giác khinh thường nói: "Gặp ở chỗ cũ thì gặp ở chỗ cũ, sợ các ngươ chắc?"

Lăng Phong nói: "Ai không đến là cháu trai!"

"Cháu trai nói ai?"

"Cháu trai nói ngươi!"

. . .

Lăng Phong thở hổn hển, nhìn theo bóng lưng Tiêu Giác rời đi, cố gắng nhẫn lại xúc động muốn động thủ, nếu như không phải hắn lo nơi này là Kiêu Kỵ doanh, là địa bàn của Tiêu Giác, hắn đã sớm xông lên đại chiến ba trăm hiệp rồi!

Hắn quay đầu nhìn đám người, hỏi: "Họ Tiêu kia càn rỡ như thế, buổi tối hôm nay ở chỗ cũ Phong Lâm lộ, các ngươi có đi hay không?"

Phong Lâm lộ là một đầu đường xưa ở kinh sư, bình thường người đi đường khá thưa thớt, những tướng môn tử đệ bọn hắn đều từng thách đấu ở đó không ít lần, nhắc tới chỗ cũ Phong Lâm lộ, tất cả mọi người đều biết là nơi nào.

"Vì sao không đi, ta đã sớm ngứa mắt Tiêu Giác, lần này nếu không ph là hắn, chúng ta cũng sẽ không thua!"

"Nói thật, ta cũng rất muốn đánh hắn!"

"Nếu nơi này không phải là Kiêu Kỵ doanh, ta vừa rồi đã động thủ!"

. . .

Lăng Phong vừa dứt lời, đám người liền đều giơ tay hưởng ứng, đây là cách quen thuộc để đám con cháu tướng môn giải quyết vấn đề, không mang theo hộ vệ, dùng nắm đấm của chính mình để giải quyết vấn đề, thô bạo mà trực tiếp.

Trước kia bọn hắn và mấy người Tiêu Giác Lưu Tuấn đã đánh nhau như thế này cũng.

Chọn ra những người hôm nay ước chiến xong, có người mới nói: "So với Tiêu Giác, hiện tại ta càng muốn đánh một người khác!"

"Đường Chiêu sợ là đã chạy rồi." Một người nhìn ra ngoài doanh trại, nghi ngờ nói: "Các ngươi nói, Đường Chiêu có thể đã sớm cấu kết cùng Tiêu Giác hay không. . ."

"Hẳn là sẽ không." Một người khác lắc đầu, nói ra: "Từ trước đến nay hắn và Tiêu Giác vốn không hợp nhau, mà chính hắn cũng thua bạc, đây có phải là mưu kế của Tiêu Giác?"

"Ý ngươi là Tiêu Giác cố ý cược Kiêu Kỵ vệ thua, lại cố ý lộ ra tin tức giả cho Đường Chiêu, lại để cho Đường Chiêu tiết lộ cho chúng ta ------ Tiêu Giác có đầu óc như thế sao?"

"Mặc kệ Đường Chiêu là cố ý hay vô tình, lần này hắn hại chúng ta thảm như vậy, một hồi chúng ta cùng đi Đường phủ!"

Đám người không ngừng nghị luận, rất nhanh đã thống nhất phương án giải quyết xong, cả đám kết bè cùng đi về Đường gia.

Đường gia.

Đường Chiêu vội vã trở về nhà, sắc mặt trắng bệch, hai tay run rẩy thu dọn hành lý.

Đường Cảnh từ bên ngoài đi tới, nhìn thấy hắn như thế thì kinh ngạc nói: "Ngươi muốn đi đâu?"

Đường Chiêu vác một bao quần áo lên trên lưng, nói ra: "Huynh còn ngân phiếu không, tất cả đều cho ta, ta tới nhà cậu tránh một chút. . ."

"Ngươi muốn đi Giang Nam!" Đường Cảnh nghe vậy thì kinh hãi, bước nhanh về phía trước, hỏi: "Ngươi lại gây ra chuyện gì ở bên ngoài rồi?"

"Không kịp giải thích, nhanh cho ta!" Đường Chiêu lấy ra một chồng ngân phiếu trong tay áo hắn, cất kỹ xong lại nhanh chân đi ra ngoài cửa, vừa đi vừa dặn: "Nếu có người tìm ta, nhớ nói ta chưa có trở về!"

Trái tim hắn giờ phút này đang đập loạn, lặng lẽ từ cửa sau Đường phủ chuồn đi.

Lần này hắn hại nhiều người thua bạc như vậy, sợ là Điền Vương thế tử tổn thất lớn nhất, đó là một số lượng mà hắn nghĩ tới đã run chân, hắn còn ở lại kinh sư nữa thì sợ là sẽ phải bị những người này tháo thành tám khối, về sau cũng không thể an ổn.

Vì kế hoạch hôm nay, chỉ có thể chạy ra bên ngoài tránh đầu sóng ngọn gió.

Lúc này trong lòng hắn khóc không ra nước mắt, mắng Tiêu Giác và Đường Ninh tới mức chó máu xối đầu, kinh nghiệm cho thấy lần này hắn lại bị bọn hắn đùa giỡn!

Hắn rất muốn giáp mặt hỏi bọn hắn một chút, vì sao mỗi lần đều làm khó dễ hắn?

Hiển nhiên, hắn đã không có cơ hội hỏi thăm, lần này hắn đã đắc tội với một nửa con cháu tướng môn trong kinh rồi, ít nhất hắn phải đi Giang Nam tránh một năm. . .

Trên đường trở về, Đường Ninh và Tiêu Giác cũng cẩn thận nghĩ nghĩ, vì sao mỗi lần bọn hắn đều lựa chọn Đường nhị ngốc.

Kết luận là chỉ có hắn là dễ lừa gạt nhất, chỉ cần thoáng dẫn dụ một chút là hắn đã cắn câu, rõ ràng có một con cá ngốc, bọn hắn không có lý do gì nhất định phải đi chọn một người thông minh.

Khi đi ngang qua cửa chính Đường gia, hai người còn nhìn thấy một đám người ngăn ở cửa Đường gia lớn tiếng chửi rủa, cửa Đường phủ đóng chặt, có hai tên không nói đạo đức công cộng, thế mà còn cởi quần xuống trước mặt mọi người tiểu vào cổng Đường phủ, một đácon cháu tướng môn này, ở kinh sư thật sự vô pháp vô thiên. . .

Hắn hạ màn xe xuống, nhìn về phía Tiêu Giác, hỏi: "Buổi tối hôm nay ngươi thật sự muốn đi?"

Tiêu Giác nói: "Chuyện đã hẹn xong, làm sao có thể đổi ý?"

"Vậy ngươi gọi thêm mấy người đi, kêu theo Lục Nhã đi thì không cần lo lắng."

Tiêu Giác khinh thường lắc đầu, nói ra: "Chuyện của nam nhân, sao có thể để nữ nhân hỗ trợ, ngươi yên tâm đi, đối phó với bọn hắn, một mình ta là đủ."

Đường Ninh vốn tưởng rằng Tiêu Giác sẽ gọi thêm mấy người Lưu Tuấn, không ngờ hắn lại không có quyết định này, nói như thế, một trận chiến tối nay, trong lòng của hắn sợ là đã mười phần chắc chín.

Mặc dù có đôi khi Tiêu Giác hơi đầu gỗ, nhưng tuyệt đối không ngốc, Đường Ninh cũng không hỏi nhiều, cũng không cần lo lắng.

Đối với hắn thì hẳn là có một chuyện khác cần lo lắng.

Đường Ninh nhìn về phía hắn, hỏi: "Ngươi để An Dương quận chúa thay ngươi đặt cược, nếu như bị Lục Nhã biết thì làm sao bây giờ?"

"Nàng khẳng định sẽ biết." Tiêu Giác khoát tay áo, nói ra: "Dù là tin tưởng trên thế giới có quỷ, cũng đừng tin tưởng cái miệng của nữ nhân đó, ta dám khẳng định, nàng hiện tại đã biết."

Đường Ninh kinh ngạc nói: "Ngươi không sợ?"

Trên mặt Tiêu Giác lộ ra một nụ cười thần bí, nói ra: "Chỉ một chút tiền kia thì tính là gì, phần lớn bạc của ta đều cược bên ngoài áp. . ."

Đều nói yêu đương khiến người ta biến ngốc, nhưng Tiêu Giác rõ ràng là đã thành tinh.

Hắn cùng Tiêu Giác trở về Đường gia, phát hiện Lục Nhã và An Dương quận chúa đều ở đó.

Lục Nhã nhìn hắn một chút, hỏi: "Kiêu Kỵ vệ thắng?"

Tiêu Giác gật đầu nói: "Thắng."

Lục Nhã kéo hắn đến một bên, nhíu mày hỏi: "Ngươi tình nguyện để An Dương quận chúa giúp ngươi, cũng không nguyện ý tìm ta?"

"Xuỵt. . ." Tiêu Giác nhìn sang phía An Dương quận chúa một chút, ra dấu im lặng với nàng, nhỏ giọng nói: "Chuyện này làm không tốt sẽ đắc tội với người khác, làm sao ta có thể yên tâm cho ngươi đi?"

Ánh mắt Lục Nhã nhìn về phía hắn đã nhu hòa xuống, cũng nhìn sang An Dương quận chúa một chút, nói ra: "Vậy ngươi cũng không cần cho nàng nhiều như vậy, thế mà cho lấy hai thành. . ."

Tiêu Giác khoát tay áo nói: "Bạc không quan trọng, ta chính là không quen nhìn Điền Vương thế tử, để hắn thua ít bạc, lúc đầu định cho nàng chín thành đấy. . ."

"Ngươi còn muốn cho nàng chín thành, bạc của ngươi là gió lớn thổi tới sao?" Lục Nhã dùng sức gõ lên trán Tiêu Giác một chút, lại nói: "Ta cũng không quen nhìn Điền Vương thế tử, khi còn bé hắn còn khi dễ ngươi tới. . ."

"Như vậy đi, về sau bạc của ta, ngươi để ý tới." Tiêu Giác nhìn xem nàng, nói ra: "Tám thành kia để nàng trực tiếp cho ngươi, ta có chuyện gì cần dùng bạc sẽ tìm ngươi lấy là được."

Lục Nhã ngược lại có chút xấu hổ, nói ra: "Như vậy sao được, chúng ta còn chưa thành thân đâu. . ."

"Chuyện sớm hay muộn thôi." Tiêu Giác nhìn xem nàng, chân thành nói: "Ngươi đồng ý với ta đi."

Lục Nhã do dự một hồi, mới nhẹ gật đầu, nói ra: "Như vậy cũng tốt, không có bạc, cũng tránh cho ngươi ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ, chuyện đi thanh lâu gọi mười cô nương mà ngươi cũng làm được, nếu còn có lần sau, ta không tha cho ngươi!"

"Yên tâm đi." Tiêu Giác giang tay ra, nói ra: "Ta cũng không có bạc, còn đi thế nào?"

Lục Nhã lườm hắn, nói ra: "Ai biết ngươi còn giấu bạc ở chỗ khác hay không."

Tiêu Giác bất đắc dĩ nhìn nàng, hỏi: "Ta là loại người này sao?"

"Đưa cho ngươi." Đường Yêu Yêu từ đằng xa đi tới, đem một chồng ngân phiếu đưa cho Tiêu Giác, nói ra: "Đây là ngươi để cho ta thay ngươi đặt cược, thắng được tất cả mười vạn lượng, ngươi đếm xem."

Đường Ninh đang chơi Flight chess cùng Tiểu Tiểu, nghe được trong viện truyền đến tiếng dộng, quay đầu liếc qua rồi lại quay người che mắt của Tiểu Tiểu lại, dặn dò: "Ngoan, đừng nhìn."

----------------------------------------

Người dịch: Thờisênh239

Truyện được đăng tải độc quyền trên web Truyenyy.com

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!